Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 13446 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
003 Mỗi người cần gì lấy nấy

❊ ❊ ❊

Khi Ôn Nhiên đến nhà máy, giám đốc Chu Minh Phú đang tiễn nhà cung cấp vừa nhận tiền rời đi.

Nhìn thấy cô đến, trong mắt ông ta thoáng qua một tia cảm xúc, chặn cô lại bên ngoài cổng xưởng, cười đầy mỉa mai:

"Nhiên Nhiên, cháu đến rồi à! Tiền hàng chúng ta nợ đều đã trả sạch rồi, cháu vậy mà trong thời gian ngắn như thế đã xoay đủ năm mươi triệu, lại còn gả cho thái tử gia của tập đoàn MS, thật giỏi thật đấy. Chỉ tiếc là, nó không phải đàn ông đích thực, cháu còn trẻ thế này, lại phải sống kiếp góa bụa cả đời..."

Khi Chu Minh Phú nói những lời này, cố tình liếc nhìn vào trong khu xưởng một cái. Trước bồn hoa dưới tòa nhà văn phòng, chị Lý đang nói chuyện với một người đàn ông mặc âu phục màu cà phê, người đó chính là Đàm Mục, người vừa gọi điện cho Ôn Nhiên, cũng là trợ lý đặc biệt của Mặc Tu Trần.

Những ngón tay thon dài của Ôn Nhiên siết chặt dây túi xách, cố gắng đè nén nỗi căm hận trong lòng. Chính là người đàn ông này đã hại chết ba mẹ cô, hại anh trai cô hôn mê bất tỉnh...

Con gái ông ta, Chu Lâm, còn cướp mất bạn trai của cô.

Sẽ có một ngày, cô nhất định tìm ra bằng chứng để trả thù cho ba mẹ mình.

Mím chặt môi, Ôn Nhiên cười lạnh nói: "Chú Chu sao có thể giống hạng người tầm thường ngoài chợ mà tin vào lời dèm pha thế ạ? Bên ngoài còn đồn đại chú hại chết ba mẹ cháu để chiếm đoạt Ôn Thị nữa kìa, chẳng lẽ chuyện đó cũng là thật sao?"

"Cháu... đương nhiên không phải."

Gương mặt Chu Minh Phú lúc xanh lúc trắng, sau đó liếc thấy khóe mắt Đàm Mục đang đi về phía họ, ông ta vội vàng thu lại cảm xúc trong lòng, gượng gạo nở một nụ cười, giả tạo nói: "Trợ lý Đàm đã giúp chúng ta một việc lớn như vậy, cháu mau mời cậu ấy vào văn phòng uống tách trà đi."

"Cô Ôn, tiền hàng tôi đã giúp cô trả đủ rồi, đây là thứ Mặc thiếu bảo tôi đưa cho cô."

Đàm Mục từ trong xưởng đi ra, sau khi đưa một tệp tài liệu cho Ôn Nhiên, liền quay đầu lạnh lùng liếc Chu Minh Phú một cái. Ánh nhìn đó tựa như một cơn gió lạnh, mang theo sự rét buốt quét qua người Chu Minh Phú, khiến cơ thể ông ta bất giác cứng đờ.

"Trợ lý Đàm, cảm ơn anh."

Ôn Nhiên cúi đầu nhìn tệp tài liệu được niêm phong, khẽ nói lời cảm ơn.

Đàm Mục nhướng đôi mày thanh tú, ánh mắt nhìn Ôn Nhiên lóe lên tia dò xét, sau đó buông một câu: "Mặc thiếu rất quan tâm đến Ôn Thị, cô có việc gì cứ gọi điện cho tôi bất cứ lúc nào." Dứt lời, anh ta lái xe rời đi, bụi cuốn theo sau.

Buổi chiều, Ôn Nhiên đến phân xưởng. Trước đây cô chưa từng quản lý nhà máy, giờ đột ngột tiếp quản, có rất nhiều thứ cần phải làm quen.

May mà có chị Lý, chị ấy đã theo bên cạnh ba Ôn Nhiên năm sáu năm rồi, nay lại càng toàn tâm toàn ý giúp đỡ cô.

Không biết từ lúc nào đã đến giờ tan tầm.

Ôn Nhiên vừa bước ra khỏi công ty thì Bạch Tiêu Tiêu gọi đến. Cô ấn nút nghe, còn chưa kịp mở miệng thì người kia đã quát ầm lên: "Ôn Nhiên, tớ đã nói là tớ nhất định sẽ giúp cậu xoay tiền mà, tại sao cậu không tin tớ, lại còn gả cho Mặc Tu Trần, dùng năm mươi triệu đổi lấy việc phải sống kiếp góa bụa cả đời..."

Bạch Tiêu Tiêu là bạn thân nhất của Ôn Nhiên, hai người luôn thân thiết như chị em. Lúc nhà họ Ôn gặp chuyện, khi Ôn Nhiên bơ vơ không nơi nương tựa, cô ấy đã rơi nước mắt nói nhất định sẽ giúp cô, ngay cả hậu sự của ba mẹ cô cũng do cô ấy giúp lo liệu.

Ôn Nhiên cảm động vì sự tốt bụng của Bạch Tiêu Tiêu. Đợi cô ấy mắng xong, cô mới khẽ nói: "Tiêu Tiêu, thứ Ôn Thị phải đối mặt hiện giờ không chỉ là vấn đề tiền bạc, mà còn nhiều vấn đề khác nữa, những thứ đó tiền không thể giải quyết được. Tớ gả cho Mặc Tu Trần, chẳng qua là mỗi người cần gì lấy nấy, cũng không bị thiệt đâu."

"Sao cậu lại không thiệt chứ, Ôn Nhiên, cậu mới 22 tuổi, cả đời dài biết bao nhiêu?"

Bạch Tiêu Tiêu giọng điệu gấp gáp. Chuyện Mặc Tu Trần không thể làm đàn ông là điều cả thành phố G đều biết. Nếu anh ta là đàn ông bình thường, thì làm sao tới lượt Ôn Nhiên, không biết đã có bao nhiêu phụ nữ tự nguyện dâng hiến cho anh ta rồi.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:2
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.