Gương mặt anh tuấn của người đàn ông bỗng chốc áp sát lại gần...
Đồng tử Ôn Nhiên kinh ngạc mở to, lời của Mặc Tu Trần quá mức nhảy vọt khiến cô nhất thời không hiểu ý anh là gì, chỉ biết bản năng lắc đầu: "Không phải, anh chắc chắn sẽ khỏe lại."
Cô không muốn anh buồn, là một người đàn ông mà không thể làm chuyện đó, thì đó chắc chắn là điều đau khổ nhất, cũng giống như phụ nữ không thể sinh con vậy.
"Phải không?"
Mặc Tu Trần u uất hỏi, ánh mắt thâm sâu u tối như một đầm nước cổ xưa, muốn hút chặt cô vào trong đó.
"Ừm, chắc chắn sẽ khỏi."
Ôn Nhiên gật đầu vô cùng kiên định, trong lòng thoáng qua một suy nghĩ, cố gắng giúp anh khỏe lại.
Mặc Tu Trần khẽ mím môi, nhìn cô chằm chằm vài giây rồi buông tay cô ra, im lặng mở cửa xe bước xuống. Khi xoay người, khóe môi kiên nghị hơi cong lên một đường nét mơ hồ, bóng lưng cao lớn tuấn tú nhanh chóng biến mất trước cửa xoay của tòa cao ốc.
Trong xe, Ôn Nhiên khẽ nhíu mày, nghi hoặc nhìn theo bóng lưng anh rời đi, thầm nghĩ, có phải anh giận rồi không?
---❊ ❖ ❊---
Gần đến giờ tan tầm, Bạch Tiêu Tiêu xách vài cái túi xông vào văn phòng của Ôn Nhiên, gọi với cô gái đang chăm chú làm việc sau bàn:
"Nhiên Nhiên, mau lại đây xem, đây đều là đồ tốt mình mua cho cậu đấy."
Ôn Nhiên ngạc nhiên nhìn cô ấy ném đống túi lên ghế sô pha, chẳng chút thục nữ mà đặt mông ngồi xuống, rồi đá văng đôi giày đang đi dưới chân, vừa dùng tay quạt gió vừa sai bảo: "Cho mình xin cốc nước, mình vừa khát vừa mệt, chân đau chết đi được."
"Cậu mua cái gì thế?"
Ôn Nhiên rời khỏi bàn làm việc, rót cho cô ấy một cốc nước mang tới, ánh mắt lướt qua đống túi xách nằm nghiêng ngả trên sô pha, rồi lại cúi đầu nhìn bàn chân trần của cô ấy.
Bạch Tiêu Tiêu cười đầy bí hiểm với cô, đón lấy nước, ngửa cổ uống cạn một hơi mới đắc ý nói: "Nhiên Nhiên, những thứ mình mua cho cậu đều là đồ tốt, vì hạnh phúc của cậu cả đấy."
Cô ấy đặt cốc xuống, lấy từng món bảo bối trong túi ra. Khi nhìn thấy những thứ đó, đôi mắt Ôn Nhiên kinh ngạc trợn tròn, hét lên: "Bạch Tiêu Tiêu, cậu mua cái đống lộn xộn gì thế này."
Bạch Tiêu Tiêu giương một chiếc váy ngủ mỏng như cánh ve lên, để chân trần đứng dậy, đặt chiếc váy trước mặt Ôn Nhiên ướm thử, phấn khích nói: "Nhiên Nhiên, mình làm vậy là vì hạnh phúc của cậu đấy. Sau bữa cơm trưa nay, mình đã quan sát rất kỹ, Mặc Tu Trần là một người đàn ông không tồi. Chiều nay mình lại tra cứu tư liệu cả buổi chiều. Người ngoài đồn Mặc Tu Trần không thể làm chuyện đó, không có nghĩa là anh ta thực sự không được ở phương diện đó."
Ôn Nhiên nhíu mày, nghe Bạch Tiêu Tiêu thao thao bất tuyệt: "Bên cạnh anh ta chưa từng có phụ nữ, ngay cả trợ lý đặc biệt cũng là nam, nghe nói anh ta rất ghét phụ nữ. Nhưng bây giờ anh ta chủ động kết hôn với cậu, lại còn không ghét cậu, điều đó chứng tỏ giữa hai người có kịch hay, biết đâu cậu có thể chữa khỏi bệnh 'bất lực' của anh ta thì sao!"
"Theo mình thấy, Mặc Tu Trần còn đàn ông hơn 90% đàn ông bình thường khác, không giống người mắc bệnh đó chút nào. Nhiên Nhiên, mình nói cho cậu biết, mấy bộ này đều do mình cất công chọn lựa kỹ càng cho cậu đấy, mỗi tối cậu mặc một bộ, bệnh của Mặc Tu Trần có chữa khỏi được hay không, tất cả đều nhờ vào cậu rồi đấy!"
"Bạch Tiêu Tiêu, cậu theo lý thuyết quái quỷ gì vậy, rõ ràng biết Mặc Tu Trần mắc bệnh, mình còn mặc thế này đi quyến rũ anh ấy, chẳng phải là đả thương lòng tự trọng, chọc giận anh ấy sao?"
Ôn Nhiên vơ lấy chiếc váy ngủ cô ấy đang đặt trước mặt mình ném trở lại sô pha, nhớ lại câu hỏi trước khi xuống xe của anh buổi chiều, liệu có phải là mong anh cả đời không thể làm chuyện đó hay không, chân mày cô lại nhíu chặt. Người có bệnh về cơ thể thì tâm lý thường đặc biệt yếu ớt.
Sao cô có thể đi kích thích anh như vậy được!