Ôn Nhiên giật mình, hoảng loạn hỏi: "Ai đó!"
"Là tôi!"
Giọng nói trầm thấp, đầy từ tính của người đàn ông truyền qua tấm cửa gỗ phong trắng. Gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhiên biến sắc, lúc này cô mới để ý tới thời gian ở góc dưới bên phải màn hình máy tính, đã muộn lắm rồi.
"Đợi chút!"
Giọng cô hơi lạc đi, "bạch" một tiếng đóng laptop lại, ôm lấy đống quần áo nhảy xuống giường, định chạy vào phòng để đồ thay ra.
Thế nhưng cô vừa nhảy xuống giường, cửa đã bị đẩy ra. Dáng người cao lớn, vạm vỡ của Mặc Tu Trần xuất hiện ở cửa, tầm mắt chạm vào cô đang đứng trước giường, ánh mắt chợt thâm trầm!
Thời gian như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy.
Trong phòng, ánh đèn chùm rực rỡ tỏa khắp căn phòng, người phụ nữ đứng trước giường trông thật mềm mại, quyến rũ.
Trong mắt Mặc Tu Trần, máu nóng trong người ông như đang sôi trào ngay lập tức.
Trong phòng, Ôn Nhiên chỉ ước có cái lỗ nẻ mà chui xuống cho đỡ nhục.
Trên tay cô còn đang ôm hai bộ đồ ngủ và hai bộ nội y gợi cảm. Khốn nỗi, chỗ nội y đó lại nằm ngay trên cùng, khiến người đàn ông đứng ở cửa dù muốn không nhìn thấy cũng khó.
Ánh mắt Mặc Tu Trần lướt qua chiếc laptop trên giường, rồi dừng lại trên người cô, sải đôi chân dài bước về phía cô.
Gương mặt Ôn Nhiên đỏ bừng như sắp nhỏ máu, não bộ ngưng trệ một lúc lâu không thể suy nghĩ. Hai tay cô ôm chặt đống đồ trong lòng, khó khăn giải thích: "Cái đó, cái đó..."
Trong đôi mắt tựa đầm sâu của Mặc Tu Trần thoáng hiện lên một tia nóng bỏng, đuôi mắt tuyệt đẹp khẽ nheo lại. Ông khẽ mở đôi môi mỏng, chất giọng từ tính ngắt lời giải thích lắp bắp của cô: "Vừa nãy, đang gọi video với ai?"
"Hả?"
Đôi mắt Ôn Nhiên mở to kinh ngạc, cô quay đầu nhìn chiếc laptop trên giường, vội vàng giải thích: "Tôi đang gọi video với Bạch Tiêu Tiêu. Chiều nay cậu ấy mua mấy thứ này, cứ bắt tôi phải mang về bằng được. Vừa nãy cậu ấy lại kiểm tra, sợ tôi vứt giữa đường. Thật ra tôi đâu có muốn mấy thứ này... Anh đừng giận, tôi đi thay ngay đây."
Giây trước còn lắp bắp không biết giải thích thế nào, thì sau câu hỏi của Mặc Tu Trần, Ôn Nhiên tuôn một tràng dài giải thích vì sợ ông hiểu lầm cô đang tư tình với người đàn ông khác.
"Em mặc bộ đồ ngủ này, rất đẹp."
Lời nói của Mặc Tu Trần nhảy bước khiến Ôn Nhiên không theo kịp nhịp điệu.
Cổ tay cô bị bàn tay to lớn của ông giữ chặt, hơi ấm lan tỏa vào da thịt như hóa thành một chùm tia lửa, đốt cháy khiến toàn thân cô nóng rực. Đầu cô cúi thấp, không thể thấp hơn được nữa.
Nhìn chằm chằm vào gò má đỏ bừng như muốn nhỏ máu của cô, ánh mắt Mặc Tu Trần càng thêm thâm trầm một phần.
Có khoảnh khắc, ông muốn kéo cô vào lòng, hung hăng thưởng thức sự ngọt ngào đó.
Nhưng bây giờ không phải lúc. Ông thầm hít một hơi, đè nén ý nghĩ trong lòng xuống, nhìn cô, thâm trầm hỏi:
"Em rất muốn thực hiện nghĩa vụ sao?"
Ôn Nhiên như bị điện giật, đột ngột ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt.
Nếu là người khác nói vậy, chắc chắn cô sẽ nổi giận, nhưng người này là Mặc Tu Trần. Ánh mắt ông tối tăm, thâm trầm, gương mặt lãnh đạm, không dưng khiến tim cô thắt lại.
Cô vô thức phủ nhận: "Không phải, tôi chỉ đùa với Tiêu Tiêu thôi."
Ánh mắt thâm trầm của Mặc Tu Trần lướt qua đống quần áo cô đang ôm trong tay, thản nhiên nói: "Tôi là chồng em, đã kết hôn với em, thì nên thực hiện nghĩa vụ vợ chồng."
"Không, không cần anh thực hiện nghĩa vụ vợ chồng đâu... Ý tôi là, tôi thật sự không quan tâm... Cái đó, tôi không vội..."
Ôn Nhiên phát hiện ra, mình càng giải thích càng sai. Thấy gương mặt anh tuấn của Mặc Tu Trần phủ một tầng u ám, cô chỉ muốn tự cắn lưỡi mình.