Trình Giai không phải kẻ ngốc, cô ta đương nhiên biết những người tiếp khách tối nay rất quan trọng.
Thế nhưng, cô ta là ân nhân cứu mạng của Mặc thiếu, không phải sao? Chân cô ta bị trẹo, anh rời đi sớm một chút thì sao có thể làm mất hứng mọi người chứ.
Cô ta đang do dự thì nghe thấy cửa phòng bao phía sau mở ra, giọng Mặc thiếu vang lên từ cửa: "Thật sự rất xin lỗi, vì chân cô Trình bị trẹo, tôi phải đưa cô ấy đến bệnh viện..."
Nghe những lời này, lòng Trình Giai cuồng hỉ, ánh mắt nhìn Mặc Tu Trần không hề che giấu sự ái mộ và vui mừng. Thấy mấy người từ phòng bao bước ra đều nhìn về phía mình, cô ta lại hoảng loạn thu lại vẻ vui mừng trên mặt, tỏ ra dáng vẻ đang cố nhẫn nhịn cơn đau.
Mặc Tu Trần đứng thẳng người ở hành lang, tiễn Đàm Mục đưa mấy người kia vào thang máy, anh mới xoay người đi về phía Trình Giai và Tiểu Lưu.
"Mặc thiếu, xin lỗi anh, đều tại tối nay em uống hơi nhiều, không cẩn thận trẹo chân, mới khiến anh không thể tiếp Trần cục và mọi người..."
Những lời có vẻ đầy áy náy của Trình Giai thực ra cũng là cách để tranh công, tối nay cô ta uống rượu đều là vì muốn công trình được thuận lợi.
Mặc Tu Trần nhếch môi nhạt, giọng ôn hòa nói: "Cô cũng không cố ý, sao có thể trách cô được. Chân Trình Giai trẹo không đi được, cậu cõng cô ấy đi."
"Mặc thiếu, không cần đâu ạ, anh dìu em là em có thể đi rồi."
Trình Giai vội vàng giải thích, nói đến phía sau có lẽ nhận ra lời mình không thỏa đáng, lại có chút do dự.
Mặc Tu Trần trầm mặt xuống, giọng trách móc: "Chân cô bị trẹo, sao có thể đi được, chẳng lẽ muốn bị chấn thương lần hai sao? Để Tiểu Lưu cõng cô."
Hoàn toàn là giọng điệu không cho phép cô ta trái lời. Nói xong, Mặc Tu Trần nhìn Tiểu Lưu một cái đầy thâm trầm rồi nhấc chân bước đi.
"Cô Trình, lên đi!"
Tiểu Lưu thầm oán trong lòng, không cam lòng cũng chẳng tình nguyện ngồi xổm xuống, quay đầu gọi Trình Giai.
Trình Giai hung hăng nghiến răng, trừng mắt nhìn tấm lưng rộng của Tiểu Lưu vài giây. Thấy Mặc Tu Trần không thèm quay đầu lại đã vào thang máy, cô ta tự an ủi mình rằng anh là sợ người khác đàm tiếu nên mới không cõng cô, việc anh từ chối tiếp khách để đưa cô đến bệnh viện cũng là vì quan tâm cô mà thôi.
---❊ ❖ ❊---
Thành phố F, khách sạn.
Ôn Nhiên sau khi gọi điện thoại xong với Mặc Tu Trần, cùng Bạch Tiêu Tiêu tựa vào đầu giường trò chuyện. Bạch Tiêu Tiêu nói đợi hội chợ dược phẩm kết thúc, sẽ để Ôn Nhiên đi dạo phố cùng mình một ngày. Đã đến thành phố F một chuyến, nhất định phải dạo qua các danh lam thắng cảnh ở đây, còn phải nếm thử mỹ thực nơi này, cuối cùng mang chút đặc sản về.
Ôn Nhiên cười trêu: "Cậu thế này thì một ngày làm sao xong được việc? Không có mười ngày tám ngày thì căn bản không thể hoàn thành a!"
"Vậy chúng ta ở đây chơi mười ngày tám ngày, dù sao anh Cẩm cũng đã tỉnh, chuyện nhà máy thuốc có anh ấy xử lý, lần này cậu lại lập công lớn ở hội chợ dược phẩm, thế nào cũng phải nghỉ ngơi chứ!"
Bạch Tiêu Tiêu hưng phấn vì sự thông minh của mình, thấy Ôn Nhiên không nói lời nào, cô tự mình quyết định: "Nhiên Nhiên, cứ quyết định vậy đi. Dù không có mười ngày tám ngày, cậu cũng phải ở cùng mình hai ba ngày, nể tình mình vì cậu làm trâu làm ngựa bấy nhiêu ngày qua, được không, được không?"
"Ban đầu là ai đòi theo đến đây chứ, bớt nói cái đó với mình đi."
Ôn Nhiên lườm cô một cái, gạt tay cô đang lay mình ra. Nếu là trước kia, cô không ngại chơi cùng cô ấy mấy ngày, nhưng giờ đã khác, anh trai tuy đã tỉnh nhưng vẫn đang ở bệnh viện, sao cô có thể ném hết mọi việc cho anh trai rồi tự mình tiêu dao bên ngoài.
"Nhiên Nhiên tốt của mình ơi, ngoan nào, vậy một ngày, nếu cậu ngay cả một ngày cũng không dành cho mình thì mình khóc cho cậu xem."
Bạch Tiêu Tiêu quả không hổ danh là chị em tốt của Ôn Nhiên, thấy cô nhíu mày liền hiểu ý cô, nhượng bộ xuống còn "một ngày".
"Được, chiều cậu một ngày."
Ôn Nhiên gật đầu, Bạch Tiêu Tiêu vui sướng reo lên. Tiếng chuông điện thoại vang lên trong tiếng reo hò của cô, cô buông Ôn Nhiên ra, với tay lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn nhỏ: "Nhiên Nhiên, điện thoại của cậu này, sao lại là một số lạ thế?"
"Số lạ?"
Ôn Nhiên nhận lấy điện thoại, nhìn thấy một dãy số gọi đến, đáy mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, đầu ngón tay thon dài nhấn nút nghe: "Alo, mình là Ôn Nhiên!"
"Nhiên Nhiên, là anh!"
Trong điện thoại truyền đến một giọng nói quen thuộc, sắc mặt Ôn Nhiên hơi biến đổi, giọng nói bỗng chốc trở nên lạnh nhạt: "Sao lại là anh?"
"Nhiên Nhiên, anh đang ở quê nhà của em, còn nhớ anh từng nói, đợi khi chúng ta kết hôn sẽ đến quê em chụp ảnh cưới không? Nhiên Nhiên, anh ước gì người khoác váy cưới vì anh là em..."
Giọng Mặc Tử Hiên mang theo bảy phần say, hai phần đau khổ, còn một phần hơi giọng mũi mơ hồ, nghe như đang khóc.
Ôn Nhiên nhíu chặt mày, lạnh lùng nói: "Mặc Tử Hiên, anh không có chuyện gì thì tôi cúp đây."
"Nhiên Nhiên, anh yêu em, thật sự rất yêu rất yêu, em sẽ không biết đâu, mất đi em, anh sống không bằng chết..."
Mặc Tử Hiên còn nói gì phía sau, Ôn Nhiên không biết, bởi vì cô đã trực tiếp cúp điện thoại.
Cô vừa đưa điện thoại cho Bạch Tiêu Tiêu để cô ấy đặt lại lên bàn nhỏ, chưa đầy một phút sau, nó lại rung lên "ù ù". Bạch Tiêu Tiêu bực bội nói: "Nhiên Nhiên, lần này mình nghe giúp cậu..."
"Sao vậy?"
Ôn Nhiên thấy cô cầm điện thoại lên liền im bặt, cô nghi hoặc hỏi.
"Là Mặc Tu Trần, tối nay hai người chẳng phải đã gọi điện cho nhau rồi sao, sao anh ấy lại gọi nữa?"
Bạch Tiêu Tiêu nói bằng giọng đầy ám muội. Ôn Nhiên cũng có chút kinh ngạc: "Mặc Tu Trần gọi tới? Để mình xem."
"Có cần mình tránh đi không?"
Bạch Tiêu Tiêu cười lớn, đưa điện thoại cho cô, người nhanh chóng nằm xuống, kéo chăn che kín đầu mình, giọng nói ồm ồm truyền ra từ trong chăn: "Nhiên Nhiên, mình bịt tai đây, cậu cứ yên tâm mà tâm tình nhé!"
"Thần kinh!"
Ôn Nhiên cười mắng một câu, nghe máy, giọng nói nhẹ nhàng thốt lên: "Alo!"
"Alo, chào cô, tôi thấy số này trong danh sách cuộc gọi gần đây của chủ điện thoại, cô là vợ anh ấy phải không? Chồng cô bị tai nạn xe, hiện tại đã hôn mê rồi, xe cứu thương sắp đến nơi, cô đến bệnh viện một chuyến đi!"
Gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhiên vì hai chữ "tai nạn xe" mà trắng bệch ngay lập tức, tay cầm điện thoại run lên, suýt nữa thì làm rơi máy, cô vội vàng hỏi: "Nơi đó là ở đâu? Chồng tôi..."
"Điện thoại sắp hết pin rồi, cô mau đến bệnh viện đi."
Người đối diện không đợi cô nói hết câu đã tự mình cúp máy.
Bạch Tiêu Tiêu thấy sắc mặt Ôn Nhiên tái nhợt, lo lắng hỏi: "Nhiên Nhiên, xảy ra chuyện gì vậy?"
Ôn Nhiên hô "alo" vào điện thoại, nghe thấy lời Bạch Tiêu Tiêu, cô hít sâu một hơi, nói: "Mặc Tu Trần bị tai nạn xe rồi, hình như người đã hôn mê."
"Sao có thể như vậy? Ai gọi điện thoại? Bệnh viện sao? Vậy giờ anh ấy ở bệnh viện nào?"
Ôn Nhiên nhíu mày, lòng cô tràn đầy sự lo lắng đến nỗi suy nghĩ cũng trở nên chậm chạp, "Là một người lạ, dùng số điện thoại của Mặc Tu Trần gọi, nói anh ấy bị tai nạn xe, xe cứu thương đang trên đường, bảo mình lập tức đến bệnh viện. Nhưng mình ở xa thế này... Không được, mình phải gọi cho Dì Trương, không, phải gọi cho Cố Khải."