Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 13766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 023
Ngủ cùng nhau

❊ ❊ ❊

Ôn Nhiên càng muốn bận tâm đến cảm nhận của Mặc Tu Trần, lại càng không biết dùng từ ngữ sao cho phải, cuối cùng, Mặc Tu Trần ngắt lời giải thích lộn xộn của cô, ra lệnh: "Từ tối nay trở đi, em chuyển sang phòng ngủ chính mà ngủ."

"A?"

Đôi mắt Ôn Nhiên chợt mở to, dường như nghi ngờ bản thân nghe nhầm.

Từ lúc Mặc Tu Trần trở về, trái tim cô như đang đi tàu lượn siêu tốc. Vì quá căng thẳng, chỉ số thông minh cũng theo đó mà giảm sút, cô lại ngốc nghếch hỏi:

"Vậy anh ngủ ở đâu?"

Trong mắt Mặc Tu Trần lóe lên một tia kỳ quặc, anh buông tay cô ra, lùi lại phía sau một bước, để cô có một cái đầu tỉnh táo mà suy nghĩ vấn đề, rồi điềm đạm nói: "Chúng ta ngủ cùng nhau."

Ngủ cùng nhau?

Tay đang ôm bộ đồ ngủ của Ôn Nhiên chẳng hiểu sao lại nới lỏng, bộ đồ ngủ trong lòng cô lập tức rơi xuống, may mà Mặc Tu Trần nhanh mắt nhanh tay, giúp cô đỡ lấy.

Nhìn thấy bàn tay to lớn của anh đang túm lấy quần áo mình, khuôn mặt cô nóng bừng như sắp bốc cháy.

"Cất những bộ quần áo này đi, rồi sẽ có lúc dùng đến thôi."

Mặc Tu Trần nhìn thấu sự căng thẳng và ngượng ngùng của cô, tâm trạng bỗng nhiên vui vẻ, cưới cô dường như là một việc không tồi, ít nhất thì cô không khiến anh thấy phản cảm.

Lời nói trầm thấp của anh lọt vào tai Ôn Nhiên, không hiểu sao lại cảm thấy ám muội, tiếng tim đập cuồng loạn gõ vào màng nhĩ khiến cô choáng váng.

"Thay bộ đồ này đi, chuyển sang phòng bên cạnh."

Mặc Tu Trần đặt bộ quần áo trong tay vào lòng cô, xoay người sải bước rời khỏi phòng, ngay cả cơ hội từ chối cũng chẳng cho cô.

"..."

Ôn Nhiên nửa hé miệng, khuôn mặt đỏ ửng, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn cánh cửa nơi bóng dáng anh đã biến mất, một lúc lâu sau mới hậm hực mắng một câu: "Bạch Tiêu Tiêu, cậu là kẻ đầu sỏ gây tội."

Giờ thì hay rồi, bắt cô chuyển sang phòng bên cạnh, sống cùng anh.

Mặc Tu Trần vừa trở về phòng ngủ chính liền đi thẳng vào phòng tắm, xả nước lạnh để tắm.

Đợi cơn nóng trong cơ thể dịu xuống, anh khẽ nhíu mày, chuyện vừa bảo Ôn Nhiên chuyển sang đây ở, hình như không phải là một nước đi sáng suốt.

Nếu đã nằm chung giường, anh không dám chắc bản thân cái người "có vấn đề ở phương diện đó" như anh, liệu có biến thành không còn vấn đề gì hay không.

Ôn Nhiên nhanh chóng thay xong quần áo, không mang theo hành lý, đi sang phòng bên cạnh, cửa đang mở, cô trực tiếp đi vào, vừa đúng lúc Mặc Tu Trần bước ra từ phòng tắm.

Trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cơ bắp săn chắc được tôi luyện lâu ngày lộ rõ, phản chiếu dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, cả người toát lên vẻ quyến rũ chết người. Khuôn mặt nhỏ nhắn vừa mới bớt đỏ của Ôn Nhiên, trong phút chốc lại đỏ ửng lên.

Giống hệt cảnh Mặc Tu Trần đẩy cửa thấy cô sững sờ ở cửa lúc nãy, thân thể cô cứng đờ tại chỗ, đôi mắt trong veo mở to, kinh ngạc nhìn lồng ngực vạm vỡ của anh, có một giọt nước đang trượt dọc theo cơ bắp rõ nét của anh rơi xuống...

Tầm mắt cô không chịu sự kiểm soát của não bộ, bị giọt nước đó thu hút, dõi theo nó trượt xuống dưới.

Chưa kịp hiểu vì sao lại như vậy, trong căn phòng tĩnh lặng đã vang lên tiếng hắng giọng của Mặc Tu Trần.

Ôn Nhiên bừng tỉnh, chạm phải ánh mắt thâm trầm của Mặc Tu Trần, cô muộn màng nhận ra mình vừa nhìn thấy cái gì, tức thì tim thắt lại, xấu hổ xoay người bỏ chạy.

"Ôn Nhiên!"

Cô vừa mới cất bước, phía sau truyền đến giọng nói khàn khàn của Mặc Tu Trần.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:9
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.