Cưới Chớp Nhoáng Yêu Sâu Đậm – Mặc Thiếu Sủng Vợ Điên Cuồng

Lượt đọc: 13379 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 044
Sự nuông chiều không tự giác

❊ ❊ ❊

Khóe môi Mặc Tu Trần cong lên một độ cong nhàn nhạt, yên lặng nhìn chăm chú vào Ôn Nhiên. Đầu ngón tay cô vô tình chạm vào ngón tay anh, khác với sự mát lạnh và cứng rắn của chiếc nhẫn, cảm giác mềm mại và ấm nóng kia thấm vào da thịt anh, trực tiếp len lỏi vào tận tim. Cảm giác đó, anh thoáng chốc thấy giống hệt cái chạm của cô bé năm ấy.

Khi đó trời quá tối, anh không nhìn rõ diện mạo của cô bé, chỉ thấy dưới cằm cô có một nốt ruồi đen. Giọng nói của cô bé trong trẻo, ngọt ngào, mềm mại tựa như kẹo bông gòn, dù là trong hoàn cảnh đó, anh vẫn thấy vô cùng êm tai.

Cô bé gọi anh "Chạy mau", anh bảo "Nhất định sẽ quay lại tìm cô". Bây giờ mười mấy năm trôi qua, anh đã tìm thấy, nhưng lại cảm thấy người mình tìm được không phải là cô bé năm đó.

Ngược lại, anh cảm thấy Ôn Nhiên giống cô bé đã cứu mình năm xưa hơn Trình Giai, không phải vì ngoại hình, mà là cảm giác đó.

"Đeo xong rồi!"

Giọng nói nhẹ nhàng, mềm mại của Ôn Nhiên kéo dòng suy nghĩ xa xăm của Mặc Tu Trần trở về. Anh kéo tay cô, để hai bàn tay đang đeo nhẫn của hai người đặt cạnh nhau. Hai chiếc nhẫn trên hai ngón tay có độ dày khác nhau khúc xạ ra cùng một tia sáng rực rỡ, giống như một đôi tình nhân vui vẻ, khiến người nhìn thấy tâm tình cũng vui vẻ một cách khó hiểu.

Mặc Tu Trần khẽ cười thành tiếng, giọng nói trong trẻo, vui vẻ tràn ra khỏi bờ môi mỏng: "Thật sự rất đẹp."

---❊ ❖ ❊---

Trở về nhà, sau khi ăn cơm tối, lúc Mặc Tu Trần và Ôn Nhiên cùng lên lầu, anh mới nói với cô chuyện cuối tuần về Mặc gia ăn cơm.

"Chiều nay em nghe Chu Lâm nói, cô ấy bảo, Trình Giai cũng đi."

Thân hình mảnh mai của Ôn Nhiên đứng dưới ánh đèn chùm rực rỡ, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngước lên nhìn Mặc Tu Trần.

Mặc Tu Trần gật đầu, vẻ mặt không chút thay đổi, thản nhiên nói: "Ừ, cô ấy cũng đi."

Lời nói khựng lại một chút, Mặc Tu Trần lại giải thích: "Trước kia Trình Giai làm việc ở khách sạn Nam Cầm, từ ngày mai trở đi, cô ấy sẽ đến tổng công ty làm việc, làm trợ lý cho Đàm Mục."

Một tia kinh ngạc xẹt qua đôi mắt trong sáng của Ôn Nhiên, cô mỉm cười nói: "Cô ấy là ân nhân cứu mạng của anh, quả thực nên báo đáp. Nhắc mới nhớ, năm cô ấy sáu tuổi bị bệnh, quên mất chuyện trước kia, điểm này còn rất giống em đấy."

"Chẳng lẽ sáu tuổi em cũng bị bệnh rồi quên chuyện trước kia?"

Mặc Tu Trần hơi ngạc nhiên. Không phải anh chưa từng điều tra Ôn Nhiên. Kể từ ba tháng trước, lần đầu tiên anh gặp cô trong một bữa tiệc và cảm thấy cô giống cô bé năm xưa một cách vô cớ, anh đã sai người điều tra cô, nhưng lại không hề biết cô từng bị bệnh, mất trí nhớ?

Ôn Nhiên mím nhẹ bờ môi, khẽ nói: "Vâng, nhưng ngoài người nhà ra, không có ai biết cả."

"Tại sao?"

Mặc Tu Trần tò mò hỏi, đôi mắt hẹp dài dò xét nhìn Ôn Nhiên.

"Ba mẹ bảo em đừng nói cho người khác biết, có lẽ là sợ bạn nhỏ khác cười nhạo em chăng."

Ôn Nhiên cười hờ hững. Ban đầu cô cũng thắc mắc, nhưng sau đó thì thấy không có gì, không lẽ cứ gặp ai cũng nói là mình từng bị bệnh lúc sáu tuổi, không nhớ chuyện trước sáu tuổi hay sao. Nghĩ như vậy nên cô cũng thấy nhẹ lòng.

"Chuyện này thì có gì mà cười nhạo, không có mấy ai nhớ được chuyện trước sáu tuổi đâu. Em đi tắm trước đi, anh vào thư phòng xử lý chút tài liệu."

Trái tim Mặc Tu Trần một lần nữa nghiêng về phía Ôn Nhiên. Cùng là bị bệnh mất trí nhớ, lúc Trình Giai dùng giọng điệu tự trách để nói mình không nhớ chuyện hồi nhỏ, anh sinh lòng hoài nghi. Còn lúc này, trên mặt Ôn Nhiên rõ ràng đang mang nụ cười, một nơi nào đó trong thâm tâm anh lại không kìm lòng được mà trào dâng niềm thương xót.

Anh thậm chí còn giơ tay xoa đầu cô an ủi, trong giọng nói ẩn chứa sự nuông chiều mà ngay cả bản thân anh cũng không hề hay biết.

Ôn Nhiên vì hành động thân mật này của anh mà tim đập lỡ một nhịp, mặt nóng bừng lên, cô gật đầu rồi chạy trối chết vào phòng tắm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:39
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.