Đêm hôm đó, Ôn Nhiên lại một lần nữa gặp ác mộng, giấc mơ này không giống với mấy giấc mơ trước kia.
Đó là một cơn ác mộng khủng khiếp hơn nhiều, cô mơ thấy mình bị bắt cóc, mấy gã đàn ông lạ mặt ném cô vào một nhà xưởng bỏ hoang, cô kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chẳng hay, bị mấy kẻ đó đè ra ép uống thứ thuốc đáng sợ kia.
Trong lúc cô khó chịu, mấy tên khốn đó nhào tới, để không bị xâm hại, cô định cắn lưỡi tự sát, rồi cô sợ hãi choàng tỉnh giấc.
"Nhiên Nhiên, cậu sao vậy? Gặp ác mộng à?"
Có lẽ do cô hét lên quá lớn, làm Bạch Tiêu Tiêu đang nằm bên cạnh bừng tỉnh, cô ấy lập tức ngồi dậy, nương theo ánh đèn lờ mờ nhìn gương mặt trắng bệch của Ôn Nhiên.
Ôn Nhiên thở hổn hển, trong lòng, một nỗi bất an như virus lan tràn khắp cơ thể, giấc mơ ban nãy quá chân thực, khiến cô không thể không sợ hãi.
"Nhiên Nhiên, cậu mơ thấy gì mà sợ đến thế?"
Bạch Tiêu Tiêu nhìn ánh mắt hoảng sợ của Ôn Nhiên, vươn tay ôm lấy cô.
Hai phút sau, tâm trạng Ôn Nhiên dần bình ổn trở lại, cô mỉm cười nhẹ, nói: "Tiêu Tiêu, tớ không sao rồi, ngủ đi."
"Ừ!"
Bạch Tiêu Tiêu gật đầu, rồi lại nằm xuống ngủ tiếp.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, Ôn Nhiên và Bạch Tiêu Tiêu cùng nhau bước ra khỏi khách sạn, liền nhìn thấy bên đường Lạc Hạo Phong với thân hình cao ráo đang tựa vào một chiếc xe BMW màu trắng, tạo dáng cực ngầu, cộng thêm ngoại hình xuất chúng, thu hút không ít người khác giới ngoái nhìn.
Vừa thấy các cô, Lạc Hạo Phong liền vẫy tay với Ôn Nhiên.
"Nhiên Nhiên, hôm nọ cậu còn bảo sao tớ không đi đóng phim, theo tớ thấy, người kia mới đáng để đi đóng phim kìa."
Bạch Tiêu Tiêu nghiêng đầu, ghé sát vào tai Ôn Nhiên nói nhỏ.
Ôn Nhiên không nhịn được cười, nói: "Rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc để sống, lại cứ muốn dựa vào thực lực."
"Haha!"
Bạch Tiêu Tiêu cười lớn không màng hình tượng, tuy các cô nói nhỏ, nhưng ánh mắt đều liếc về phía Lạc Hạo Phong, anh tự nhiên đoán được bọn họ đang bàn luận về mình, đôi mắt đẹp nheo lại, trên gương mặt tuấn tú nở nụ cười tự luyến.
"Chào cô Ôn, chào cô Bạch, buổi sáng tốt lành!"
Anh bước lên hai bước, lịch sự chào hỏi bọn họ.
Ôn Nhiên đáp lại: "Chào Lạc xưởng trưởng buổi sáng tốt lành", giọng điệu xoay chuyển, nghi hoặc hỏi: "Sáng sớm tinh mơ Lạc xưởng trưởng tới đây có việc gì không?"
Lạc Hạo Phong thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc nói: "Tôi vâng lệnh Mặc Tu Trần tới đây đợi cô Ôn, tối qua tôi đã xem camera giám sát của khách sạn, chiếc xe đó tới trước hai phút khi cô nhận cuộc điện thoại kia, đỗ trước cửa khách sạn gần hai mươi phút rồi rời đi. Cô Ôn thông minh như vậy, chắc hẳn đã đoán ra chiếc xe đó nhắm vào cô rồi nhỉ."
Khi giải thích, anh luôn quan sát sự thay đổi trên biểu cảm của Ôn Nhiên. Ôn Nhiên cũng không giấu giếm: "Ừ, tối qua tớ và Tiêu Tiêu đứng bên cửa sổ đã nhìn thấy chiếc xe đó, cũng nhìn thấy người trong xe bước xuống."
Lạc Hạo Phong mỉm cười ôn hòa, nói tiếp: "Trước khi chuyện đó được làm sáng tỏ, Tu Trần không yên tâm về sự an toàn của cô, bảo tôi những ngày này làm vệ sĩ cho cô. Hai cô, lên xe đi!"
"Vệ sĩ?"
Bạch Tiêu Tiêu kinh ngạc nhìn Lạc Hạo Phong, có người vệ sĩ nào ăn mặc bảnh bao tuấn tú như anh ta sao?
Ôn Nhiên biết suy nghĩ trong lòng Bạch Tiêu Tiêu, cười cười, chấp nhận lời đề nghị của anh: "Vậy thì cảm ơn Lạc xưởng trưởng, Tiêu Tiêu, chúng ta lên xe thôi."
"Mặc Tu Trần thật là yên tâm."
Bạch Tiêu Tiêu liếc mắt nhìn Lạc Hạo Phong, lầm bầm một câu. Mặc Tu Trần phái một người đàn ông đẹp trai thế này tới làm vệ sĩ cho Ôn Nhiên, chẳng lo chút nào việc Ôn Nhiên sẽ thích gã vệ sĩ đẹp trai này à!
"Tiêu Tiêu, cậu đang nói gì thế?"
Ôn Nhiên lườm cô một cái, cúi người chui vào xe, Bạch Tiêu Tiêu cười hì hì: "Tớ có nói gì đâu!"
"Cô Bạch cũng thấy tôi đẹp trai hơn gã Tu Trần kia sao?"
Tiếng lầm bầm của Bạch Tiêu Tiêu theo gió lọt vào tai Lạc Hạo Phong, khóe môi anh cong lên một nụ cười yêu nghiệt, đột nhiên bước lên một bước, nghiêng người về phía cô.
"Tôi có nói anh đẹp trai à?"
Hơi thở nam tính mạnh mẽ đột ngột ập vào bên tai, Bạch Tiêu Tiêu giật mình, vội vàng quay đầu lại, không ngờ Lạc Hạo Phong lại đứng quá gần, môi cô trực tiếp dán lên môi anh.
Tiếp xúc không khoảng cách, hơi thở của đối phương phả toàn bộ lên gương mặt nhỏ nhắn của cô, gò má Bạch Tiêu Tiêu bừng đỏ lên.
Lạc Hạo Phong hiển nhiên cũng không ngờ cô lại đột nhiên quay người, một tay anh vẫn đặt trên thành xe, người hơi nghiêng về phía trước, ở cùng tầm cao với cô, cánh môi dán tới mềm mại thanh ngọt, tựa như những cánh hoa thanh ngọt trên cành sau mưa, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn nếm thử. Đôi môi mỏng gợi cảm của anh theo bản năng cử động một chút.
"Lạc Hạo Phong, anh là đồ lưu manh!"
Bạch Tiêu Tiêu định thần lại, lập tức rời khỏi môi anh, giơ tay định tát vào mặt anh.
"Cô Bạch, người giở trò lưu manh vừa nãy là cô, người bị chiếm tiện nghi là tôi, sao cô còn quay sang đánh người?"
Lạc Hạo Phong chuẩn xác giữ chặt cổ tay cô, lờ đi cảm giác từ nụ hôn ban nãy, thản nhiên giải thích.
"Anh buông tay ra, đó là nụ hôn đầu của tôi đấy, nếu anh không đột nhiên ghé sát lại, sao tôi có thể hôn anh."
Bạch Tiêu Tiêu vừa thẹn vừa giận, tên khốn này, nụ hôn đầu cô giữ gìn suốt 22 năm, luôn muốn dành tặng cho người mình yêu, cứ thế mà bị anh cướp mất.
Lạc Hạo Phong buông tay cô ra, nhún vai, nói: "Những cô gái muốn dâng nụ hôn đầu cho tôi xếp hàng từ đây tới tận phòng triển lãm đấy, của cô là nụ hôn đầu, của tôi cũng là nụ hôn đầu. Cho nên, chúng ta huề nhau, không ai chịu thiệt, cô Bạch lên xe đi!"
Nói xong, anh quay người mở cửa ghế lái rồi ngồi vào trong.
Trong xe, Ôn Nhiên nhìn thấy rõ mồn một cảnh tượng ban nãy, thấy Bạch Tiêu Tiêu đang giận đùng đùng, sợ cô ấy không chịu lên xe, cô vội vàng kéo cô ấy vào trong xe, nhẹ giọng an ủi: "Tiêu Tiêu, vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, cậu bớt giận đi, cứ coi như chưa từng xảy ra là được."
Bạch Tiêu Tiêu lườm Lạc Hạo Phong ở hàng ghế trước, bực bội nói: "Nếu không phải vì cậu, tớ mới không thèm ngồi chiếc xe này."
"Tớ biết mà, ngoan nào, đừng giận nữa."
Ôn Nhiên dỗ dành cô như dỗ con nít, Bạch Tiêu Tiêu bị lời nói của cô chọc cười: "Yên tâm đi, tớ sẽ không làm khó cậu đâu."
---❊ ❖ ❊---
Thành phố G, Đàm Mục nhìn Mặc Tu Trần ngay cả ăn cơm cũng không buông công việc xuống, không khỏi cau mày, vươn tay qua, bốp một tiếng gập máy tính xách tay của anh lại, cằn nhằn nói: "Tu Trần, cậu thế này thì còn để tôi ăn cơm nữa không."
Mặc Tu Trần ánh mắt trầm xuống, liếc nhìn anh một cái, mở lại máy tính, trầm giọng nói: "Cậu ăn phần cậu đi, đừng nhìn sang phía tôi là được, tôi sắp xếp công việc xong, tối nay sẽ đi thành phố F một chuyến."
Con tôm Đàm Mục đang đưa tới miệng khựng lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn người đàn ông đối diện, lạ lùng hỏi: "Đi thành phố F? Vì Ôn Nhiên à, chẳng phải chuyện tối qua Minh thúc đang điều tra sao? Cậu đã cho A Phong làm vệ sĩ cho cô ấy rồi, còn tự mình đi làm gì nữa? Nếu thực sự không yên tâm, để tôi bảo Minh thúc phái thêm vài người nữa bảo vệ Ôn Nhiên là được!"
Lúc công trình mới khởi công, việc ngập đầu, anh cảm thấy mình bị Mặc Tu Trần dùng như hai người, tối qua đi xã giao đến mười hai giờ mới về nhà, sáng nay sáu giờ đã bị anh gọi điện dựng dậy. Ăn bữa trưa mà vị sếp này vẫn cứ dán mắt vào máy tính, làm anh cơm cũng chẳng ăn ngon lành gì.