Mặc Tu Trần mím chặt đôi môi mỏng, đón lấy ánh mắt dò xét của Cố Khải, thản nhiên nói: "Chiều nay A Mục có gọi điện thoại về, nói đã chứng thực được Ôn Nhiên không phải là con gái ruột của Ôn Hồng Duệ, Ôn Nhiên thật sự đã chết trong một trận bệnh từ mười sáu năm trước rồi."
Cố Khải từng nghe hắn nhắc đến chuyện này ngày hôm đó, nghe thấy đáp án này cũng không quá ngạc nhiên: "Vậy Ôn Nhiên này từ đâu mà ra? Là cô nhi Ôn Hồng Duệ nhận nuôi à?"
Khóe môi Mặc Tu Trần cong lên một đường cong lạnh lẽo: "Không biết, tạm thời vẫn chưa tra ra, Ôn Hồng Duệ dường như không muốn người khác biết thân thế và lai lịch của Ôn Nhiên."
"Vậy mà cậu vẫn khẳng định cô ấy mới là ân nhân cứu mạng của mình?"
Cố Khải truy vấn, anh biết tên Mặc Tu Trần này là kẻ cố chấp đến cực điểm, chuyện hắn đã định thì không ai thay đổi được.
"Có phải hay không, đợi tôi tra rõ là biết ngay."
Ánh mắt Mặc Tu Trần thâm trầm kiên định, hắn tin vào cảm giác của chính mình. Những năm qua hắn vẫn luôn tìm kiếm cô bé đó, những người phụ nữ từng tiếp xúc cũng không phải chỉ có một hai người, nhưng trong vô số phụ nữ đó, chưa từng có ai khiến hắn có loại cảm giác như khi ở bên cạnh Ôn Nhiên.
"Nếu tra đến cuối cùng, cô ấy không phải thì sao?"
Cố Khải thở dài, năm đó anh từng khẳng định cô bé cứu Mặc Tu Trần chính là cô em gái thất lạc của mình, thế nhưng giờ đây, Mặc Tu Trần lại khẳng định là Ôn Nhiên, anh lại trở nên mông lung.
Khi hai người đi tới cửa phòng bệnh của Ôn Cẩm, tiếng chuông điện thoại của Mặc Tu Trần vang lên dồn dập.
Hắn lấy điện thoại ra, nhìn thấy người gọi, đôi mày thanh tú lập tức nhíu lại, trong đáy mắt thoáng qua một tia chán ghét. Cố Khải bên cạnh thu hết biểu cảm của hắn vào mắt, tò mò nghiêng đầu nhìn xem là ai gọi tới.
"Alo!"
"Mặc thiếu, hình như em bị sốt rồi, đầu đau quá, anh có thể đến nhà em một chuyến không."
Trong phòng bệnh, Ôn Nhiên nghe thấy âm thanh bên ngoài, quay đầu liếc nhìn, không thấy bóng người, đợi thêm một lát, cô nói với Ôn Cẩm một tiếng rồi đứng dậy đi về phía cửa.
Mở cửa ra, nhìn thấy Mặc Tu Trần đang đứng cách đó hai bước, vẻ mặt lạnh lùng đang nghe điện thoại. Bên cạnh, Cố Khải mỉm cười với cô, sau khi chào hỏi xong liền đi vào phòng bệnh.
"Em ở nhà chờ đi, tôi sẽ bảo Tiểu Lưu qua đó."
Mặc Tu Trần nói xong liền cúp máy thẳng thừng, chẳng bận tâm đối phương có nguyện ý hay không.
Khi ngước mắt nhìn về phía Ôn Nhiên, vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt hắn thu lại, hiện lên một chút ấm áp. Vừa quay số gọi cho Tiểu Lưu, hắn vừa giải thích với cô: "Là Trình Giai gọi, cô ấy nói hình như mình bị sốt, tôi bảo Tiểu Lưu qua xem sao."
Đôi mắt trong veo của Ôn Nhiên thoáng qua một tia kinh ngạc, tuy cảm thấy Trình Giai thật đáng thương, tốn hết tâm cơ muốn tiếp cận Mặc Tu Trần nhưng đổi lại chỉ là sự lạnh lùng vô tình của hắn, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy vui vẻ.
Mặc Tu Trần càng vô tình với những người phụ nữ khác thì cô càng đỡ lo, không cần phải thay hắn xử lý những người phụ nữ ái mộ hắn, cho dù giữa họ không có tình yêu, thì ít nhất, hắn cũng trung thành với cuộc hôn nhân này.
"Tiểu Lưu, cậu bây giờ qua nhà Trình Giai một chuyến, nếu cô ấy bị sốt thì đưa cô ấy đến bệnh viện."
Điện thoại vừa kết nối, Mặc Tu Trần trầm giọng dặn dò. Ở đầu dây bên kia, Tiểu Lưu vừa nghe lại bắt mình đến nhà Trình Giai, khuôn mặt lập tức khổ sở, mặc cả hỏi: "Đại thiếu gia, chúng ta có thể đổi người khác đi được không?"
Mặc Tu Trần nhíu mày, hỏi ngược lại: "Cậu thấy ngoài cậu ra thì còn ai phù hợp nữa."
"Đại thiếu gia, Trình Giai chắc chắn không hy vọng người tới là tôi, người cô ấy muốn thấy là anh..."
"Vậy sao, thế tối về tôi sẽ nói với Dì Trương là cậu rất thích Trương Tiểu Hoa, mau chóng để hai người kết hôn thôi."
Khóe miệng Mặc Tu Trần nhếch lên, đưa ra lời đe dọa rất không đứng đắn.
"Đại thiếu gia, anh đừng mà, tôi đi, tôi đi là được chứ gì, sau này Trình Giai cứ hễ tìm anh chuyện gì, tôi đều đi hết."
Tiểu Lưu vừa nghe đến việc sắp gả Trương Tiểu Hoa cho mình, lập tức sợ đến toát mồ hôi hột, so với việc phải lấy Trương Tiểu Hoa, cậu thà thay đại thiếu gia xử lý mấy chuyện phiền phức kia còn hơn.
"Được, mau đi đi!"
Khóe miệng Mặc Tu Trần nở nụ cười hài lòng, trị Tiểu Lưu, chuyện đó chỉ là trong phút mốt.
---❊ ❖ ❊---
Mười giờ tối, trong phòng ngủ chính trang hoàng tinh xảo mà ấm áp, ánh đèn pha lê chiếu sáng từng góc phòng.
Khi âm thanh mở cửa phòng tắm truyền vào tai, Ôn Nhiên đang tựa vào đầu giường cảm thấy nhịp tim mình vô thức lỡ một nhịp, những ngón tay đang cầm tạp chí lặng lẽ siết chặt. Dù đã ôm nhau ngủ cùng Mặc Tu Trần mấy đêm rồi, cô vẫn không cách nào khiến mình bình tĩnh như thường được.
Theo bước chân hắn tiến lại gần, nhịp tim cô lại trở nên hỗn loạn.
"Buồn ngủ không?"
Mặc Tu Trần đi đến trước giường, lấy cuốn tạp chí trong tay cô đi, vén chăn lên giường, tự nhiên ôm lấy cô. Thân hình Ôn Nhiên cứng đờ như mọi đêm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo trong phút chốc ửng hồng.
Dáng vẻ đó tựa như quả đào tiên quyến rũ, khiến người ta rất muốn cắn một cái.
"Khi nào em mới có thể thích ứng đây?"
Trên đỉnh đầu vang lên tiếng thở dài khẽ khàng của Mặc Tu Trần, hắn kéo cô ra một chút, ánh mắt thâm trầm nhìn cô.
Khoảng cách quá gần, hơi thở của cả hai quấn quýt vào nhau, nhịp tim Ôn Nhiên càng đập nhanh hơn: "Em... em có lẽ khả năng thích ứng hơi chậm."
Cô tìm lý do cho chính mình, ánh mắt hắn quá đỗi thâm trầm, cô không dám nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt dừng lại nơi đôi môi mỏng gợi cảm, nhưng trong đầu lại không kìm được mà hiện lên cảnh tượng hôn hắn.
Đầu tim run lên, cô theo bản năng mím chặt môi.
"Ôn Nhiên!"
Mặc Tu Trần thu hết sự căng thẳng của cô vào mắt, trong lòng hắn không tự chủ được mà dâng lên từng tầng dịu dàng, ngay cả giọng nói cũng thấm đượm một tia ôn nhu.
Ôn Nhiên ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh đèn pha lê rực rỡ như sao trời, phản chiếu rõ ràng hình bóng hắn trong đôi mắt cô. Hắn nhìn thấy chính mình trong mắt cô, bất chợt mỉm cười đầy vui vẻ.
"Anh cười cái gì?"
Ôn Nhiên khó hiểu hỏi.
"Những lời tôi nói với em buổi chiều, còn nhớ không?"
Mặc Tu Trần không trả lời mà hỏi ngược lại, bàn tay to với những đốt ngón tay rõ ràng nắm lấy xương bả vai cô, nụ cười nơi khóe môi đầy mê hoặc và quyến rũ.
"Lời gì cơ?"
Đôi mắt Ôn Nhiên chớp chớp, giả ngốc hỏi.
Mặc Tu Trần nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ đang ửng hồng của cô, ánh mắt nhuốm một tia thâm trầm, giọng khàn khàn nói: "Tôi đã nói rồi, sẽ không để em thủ tiết cả đời đâu, không phải nói chơi đâu."
Trái tim Ôn Nhiên run lên bần bật!
Cô nhìn vào đôi mắt thâm trầm nóng bỏng của Mặc Tu Trần, chẳng lẽ đêm nay hắn muốn chuyện đó sao? Dì cả của cô vẫn chưa đi mà. Nghĩ đến đây, cô hoảng loạn dời tầm mắt, lắp bắp nói: "Cái kia, dì cả của em vẫn chưa đi, tối nay... không được."
Mặc Tu Trần nheo mắt, nhìn dáng vẻ khẩn trương đáng yêu của cô, hắn đột nhiên muốn trêu chọc cô: "Hôm nay là ngày thứ mấy rồi, đại khái còn mấy ngày nữa?"
Ôn Nhiên mở to mắt, hắn vậy mà lại hỏi cô câu hỏi như vậy.
Cô bình thường là năm ngày là hết, hôm nay đã gần như không còn nữa. Thế nhưng, làm sao cô có thể nói cho hắn biết là hôm nay cô đã hết rồi? Cô tuy cũng từng nghĩ đến việc giúp hắn chữa bệnh, nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng tâm lý.
"Chẳng lẽ hôm nay là kết thúc rồi sao?"