Bất lương chi niên thiếu khinh cuồng

Lượt đọc: 347382 | 1075 Đánh giá: 7,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 891
xử lý bướng bỉnh

❊ ❊ ❊

Dù sao thì, có tự tin luôn là điều tốt. Chỉ cần dám phấn đấu, dám phản kháng thì không gì là không thể.

Mọi người đang tán gẫu được một lúc thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân. Chúng tôi lập tức im bặt theo bản năng. Cửa ký túc xá bị đẩy ra, Tả Cường - đại ca năm nhất khoa chúng tôi - quả nhiên bước vào, theo sau là ba bốn người nữa, trong đó có cả Tạ Bân. Sắc mặt Tạ Bân rất khó coi, trông như chẳng hề muốn đến phòng chúng tôi chút nào. Những người còn lại đều là đàn em của Tả Cường chứ không phải những đại ca khác, xem ra Tả Cường muốn giải quyết chuyện này trong phạm vi nhỏ.

Tả Cường vừa vào, Dụ Cường liền tiến tới chào hỏi rồi mời hắn ngồi, nhưng lại chẳng thèm đoái hoài đến Tạ Bân và những người khác. Tả Cường ngồi xuống rồi nói: "Tạ Bân, cậu cũng ngồi đi." Tạ Bân ngồi xuống, hai nam sinh còn lại đứng sau lưng Tả Cường, nhìn thoáng qua cũng ra dáng đàn em lắm. Những người khác trong phòng, bao gồm cả tôi, đều vẫn ngồi trên giường nhưng khoảng cách tới chỗ giấu những thanh gỗ rất gần, chỉ cần với tay là lấy được để "chiến". Theo như kế hoạch đã bàn bạc, hôm nay nhất định phải hạ gục Tả Cường.

Tuy nhiên, dù sao Tả Cường vẫn đang là đại ca, Dụ Cường vẫn phải giữ phép lịch sự tối thiểu, cậu ấy bắt đầu hỏi han vài câu xã giao như đã ăn cơm chưa chẳng hạn. Trong lúc đó, Dụ Cường hoàn toàn ngó lơ Tạ Bân, còn Tạ Bân cũng chẳng có ý định bắt chuyện với Dụ Cường. Nói chuyện một hồi, Tả Cường cuối cùng cũng vào chủ đề chính: "Dụ Cường này, chuyện tối qua là thế nào, cậu và Tạ Bân có hiểu lầm gì à?" Khi hắn nói, Tạ Bân quay mặt đi chỗ khác, dường như không muốn nghe Dụ Cường giải thích.

Dụ Cường hừ một tiếng rồi đáp: "Không phải hiểu lầm, chỉ là đánh nhau thôi, Tạ Bân không nói với anh à?"

"Có nói." Tả Cường đáp: "Nhưng tôi vẫn muốn nghe cậu kể lại một lần. Mọi người đều là anh em, tôi không muốn nhìn thấy các cậu đấu đá nội bộ, cậu hiểu tâm ý của tôi chứ? Cùng một khóa cả, đoàn kết vẫn quan trọng hơn."

Dụ Cường gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó thuật lại chuyện hôm qua. Không chỉ kể về vụ hỗn chiến ở phòng nước, mà cậu ấy còn kể tường tận từ đầu đến cuối. Từ lúc Nhục Đản hẹn Tiểu Mạn, đến khi xảy ra xô xát với Tạ Bân ở nhà hàng, rồi tới vụ hỗn chiến tối qua. Phải nói là Dụ Cường rất biết cách ăn nói, từ đầu đến cuối đều chỉ ra lỗi sai của Tạ Bân. Thực tế thì đúng là Tạ Bân sai thật, Tiểu Mạn đâu phải bạn gái cậu ta, dựa vào đâu mà cậu ta tới lôi người đi, lại còn chủ động đấm vào mặt Nhục Đản một cái! Đó đều là ngòi nổ. Hơn nữa, ở nhà hàng không phải chúng tôi ra tay trước, ở phòng nước cũng không phải chúng tôi ra tay trước!

Vì vậy, từ đầu đến cuối đều là do Tạ Bân tự chuốc lấy, cậu ta quá ngông cuồng rồi!

Trong lúc Dụ Cường kể, Tạ Bân cứ hừ liên tục, tóm lại là không phục. Xem ra trận đòn hôm qua vẫn còn nhẹ. Sau khi Dụ Cường kể xong, cậu ấy nói với Tả Cường: "Cường ca, anh xem chuyện này nên xử lý thế nào." Tả Cường gật đầu, nhìn sang Nhục Đản rồi hỏi: "Chuyện là như vậy sao?" Nhục Đản cũng gật đầu: "Đúng vậy, tôi hẹn Tiểu Mạn, kết quả cậu ta không vui rồi còn muốn đánh chúng tôi."

Tả Cường lại hỏi Tạ Bân: "Chuyện đúng là vậy chứ?"

Tạ Bân gật đầu: "Đúng, hôm qua tôi nóng nảy quá. Tôi theo đuổi Tiểu Mạn lâu như vậy, kết quả lại bị Nhục Đản hẹn đi, trong lòng thấy rất khó chịu nên mới xảy ra xô xát sau đó." Cậu ta vừa dứt lời, chúng tôi đều rất ngạc nhiên, đây là điệu bộ muốn xuống nước rồi sao.

Tả Cường giơ tay lên, "bốp, bốp" tát Tạ Bân hai cái, rồi nhìn sang Dụ Cường: "Cậu xem xử lý thế này được không."

Cú này khiến chúng tôi hoàn toàn sững sờ, Dụ Cường lại càng bất ngờ hơn. Tạ Bân bị ăn hai cái tát thì cúi gằm mặt xuống. Hôm qua chúng tôi còn muốn gây sự với Tả Cường để tìm cơ hội hạ gục hắn, kết quả người ta giải quyết khéo léo thế này, Dụ Cường còn lấy cớ đâu mà làm loạn nữa? Tạ Bân hôm qua đã bị chúng tôi đánh tơi bời, hôm nay lại bị Tả Cường tát hai cái, thật không biết trong lòng cậu ta nghĩ gì. Dụ Cường im lặng một lúc, Tả Cường lại hỏi: "Tạ Bân làm sai, tôi tất nhiên phải xử lý cậu ta. Tôi đã là đại ca năm nhất thì làm việc phải công bằng. Hy vọng hai cậu xóa bỏ hiềm khích, sau này vẫn là anh em tốt, được không?"

Dụ Cường chưa kịp nói gì thì Tạ Bân đã lên tiếng "ừ" một tiếng, xem ra Tạ Bân quyết tâm xuống nước đến cùng. Tả Cường thở phào: "Vậy cứ thế đi, chuyện này kết thúc tại đây." Nói xong hắn đứng dậy, còn nhìn Nhục Đản cười bảo: "Cậu và Tạ Bân phải cạnh tranh công bằng vì Tiểu Mạn, sau này không được đánh nhau nữa nhé!" Dứt lời, hắn định dẫn người rời đi.

Tả Cường xử lý chuyện này quá ổn thỏa, chẳng có lý do gì để gây sự cả! Dụ Cường sốt ruột nhìn tôi, rõ ràng là đang hỏi tôi tiếp theo phải làm sao. Tôi nhíu mày, nói: "Khoan đã."

Tả Cường vốn đã đi tới cửa, nghe vậy liền dừng bước, nhìn tôi đầy khó hiểu: "Sao thế?" Trước đây hắn tới phòng chúng tôi rất ít khi nói chuyện với tôi. Trong mắt hắn, tôi cũng chẳng khác gì những học sinh bình thường, hắn chưa có con mắt nhìn người như Tôn Khải. Hắn vừa đứng lại, Tạ Bân và hai nam sinh kia cũng đứng lại theo. Tôi nhảy xuống giường, nói: "Chuyện này chưa xong đâu."

Tả Cường nhíu mày: "Sao nữa?"

Tôi nói: "Hôm qua đánh nhau ở phòng nước, một người bạn của Tạ Bân đá ngã tôi, khiến eo tôi giờ vẫn còn đau, tiền thuốc men các cậu phải chi trả." Thực ra tối qua chẳng ai trong phòng chúng tôi chịu thiệt cả, mà dù họ có thiệt thì tôi cũng chẳng đời nào chịu thiệt. Tôi không hề bị ai đá ngã, chỉ là muốn tìm cớ gây sự thôi.

Tạ Bân nghe vậy thì không vui, nói rằng họ đã bị đánh thảm hại thế nào, ý là cậu ta còn chưa đòi tiền thuốc men, vậy mà tôi lại dám đòi. Hôm qua hỗn loạn như vậy, cậu ta cũng chẳng biết tôi có bị ngã thật hay không. Tôi giả vờ ôm eo, bước tới trước hai bước nói: "Đó là do các cậu tự chuốc lấy, ai bảo các cậu tới đánh lén. Eo của tôi, các cậu phải chịu trách nhiệm, tiền thuốc men nhất định phải trả."

Tả Cường liền nói: "Cậu muốn bao nhiêu tiền?" Xem ra vẫn muốn dĩ hòa vi vi.

Tôi đáp thẳng: "Một nghìn!" Theo mức sống lúc bấy giờ, một nghìn là sinh hoạt phí của hai tháng, học sinh bình thường làm gì có nhiều tiền như vậy! Tả Cường và Tạ Bân chắc chắn không thể đồng ý. Chỉ cần họ không đồng ý là có cơ hội trở mặt. Nếu họ thực sự đưa tiền, thì tôi đành chịu, coi như họ biết co biết duỗi, đành cho Tả Cường thêm chút thời gian.

Nói xong con số một nghìn, tôi bắt đầu bịa chuyện, bảo mình ngã rất nặng, đã tới bệnh viện chụp chiếu, bác sĩ nói có di chứng, cứ trời mưa là đau, tóm lại là muốn nói một nghìn cũng chẳng là bao. Tạ Bân lập tức nổi nóng, chỉ tay vào tôi mắng: "Một nghìn, sao cậu không đi cướp đi!" Cậu ta nói đúng thật, tôi chính là đi cướp đây. Đừng nói là cướp một nghìn, một triệu tôi cũng từng cướp rồi.

Tả Cường cũng nói: "Vương Hạo, vừa phải thôi, một nghìn đúng là hơi nhiều."

Tôi xua tay: "Không được, phải là một nghìn, thiếu một xu cũng không xong!"

Tả Cường không thèm nói với tôi nữa, quay sang Dụ Cường: "Dụ Cường, tôi chỉ muốn biết, trong phòng cậu ai là người quyết định?"

Dụ Cường đáp: "Mọi người cùng quyết định. Chỉ cần có một người không hài lòng, tôi chắc chắn sẽ ủng hộ người đó đến cùng. Vương Hạo đòi một nghìn, chắc chắn có lý do của cậu ấy. Cường ca, tôi cũng thấy một nghìn này không thể thiếu."

Tả Cường nổi giận đùng đùng, bước tới trước mặt Dụ Cường nói: "Anh em, có quá đáng quá không? Tôi có lòng tốt đến giúp hai cậu dàn xếp, vừa vào đã tát Tạ Bân hai cái. Tạ Bân nói gì chưa? Cậu ta đã xuống nước, cũng đã xin lỗi, thế còn chưa xong sao?"

Tả Cường nói rất có lý có tình, nhưng chúng tôi chính là muốn hạ gục hắn! Dụ Cường cứng miệng nói: "Không được, bắt buộc phải là một nghìn."

Tả Cường cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, đẩy Dụ Cường một cái, giận dữ: "Cậu đừng có quá đáng quá đấy!"

Dụ Cường cũng nổi cáu, chửi thề: "Mẹ kiếp, mày đẩy tao cái nữa thử xem?"

Tả Cường không đẩy nữa mà tung thẳng một cú đấm tới, vừa chửi: "Tao không chỉ đẩy, tao còn đánh mày đấy, thì sao nào? Mẹ kiếp, được nước lấn tới à, còn coi tao là đại ca không hả? Biết điều thì cút đi, đừng để tao phải xử mày mỗi ngày!"

Dụ Cường bị đánh lùi lại hai bước, tay trái sờ xuống dưới gầm bàn, nắm chặt lấy thanh gỗ rồi không nói một lời lao tới đánh Tả Cường. Cú đập này trúng ngay mặt trái của Tả Cường, hắn "á" lên một tiếng rồi lùi lại liên tục. Dụ Cường vừa ra tay, cả phòng chúng tôi lập tức xuống giường, mỗi người cầm một thanh gỗ lao vào đám người Tả Cường. Chúng tôi đã chuẩn bị từ trước, họ hoàn toàn không đề phòng nên lập tức rơi vào thế bị tấn công điên cuồng. Lấy nhiều đánh ít, lại còn có hung khí, đương nhiên khiến họ không thể chống trả. Nhục Đản lao lên đầu tiên, "bộp bộp bộp" nện tới tấp vào Tạ Bân. Tạ Bân đã nằm dưới đất rồi mà Nhục Đản vẫn vung gậy nện vào tay chân cậu ta.

Căn phòng nhỏ xíu không thể thi triển hết sức, không biết là ai đã mở cửa ra. Dụ Cường lôi Tả Cường ra ngoài, tát tới tấp vào mặt hắn, sau đó đạp hắn ngã xuống đất rồi cùng Bằng ca đấm đá túi bụi. Những người khác trong phòng cũng chạy ra ngoài, đánh hai tên đàn em của Tả Cường trên hành lang, chẳng mấy chốc đã khiến chúng nằm bẹp dưới đất không nhúc nhích. Lúc này hành lang đã tụ tập khá đông người, mọi người thấy chúng tôi đang đánh Tả Cường thì vô cùng kinh ngạc. Tôi chỉ chạy theo hùa vào, không hề tỏ vẻ quá ngầu. Sau khi đánh xong, Dụ Cường lại dẫn chúng tôi thẳng tiến tới ký túc xá của Tả Cường.

Coi như nhổ cỏ tận gốc, dứt khoát đánh cho họ phục hoàn toàn để tránh sau này gây phiền phức. Chúng tôi tới phòng của Tả Cường, đám người bên đó còn chưa hiểu chuyện gì đã bị chúng tôi lôi từ trên giường xuống đánh cho một trận tơi bời. Đánh xong, chúng tôi hiên ngang bước ra, đi giữa hành lang đầy học sinh như những người chiến thắng trở về. Đúng như tôi nói, phải thừa thắng xông lên, Dụ Cường lại dẫn chúng tôi tới phòng của những nam sinh năm nhất có máu mặt khác, tuyên bố vị trí đại ca năm nhất từ nay về sau là của cậu ấy. Hơn nữa còn nhấn mạnh, việc này đã được Tôn Khải đồng ý, và giờ Tả Cường đã bị cậu ấy hạ gục.

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: MotSach đưa lên
vào ngày: 31 tháng 5 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận (1)

Xem trên diễn đàn »
Đăng nhập để tham gia bình luận.