Vì uống quá nhiều rượu vào tối hôm trước, ngày hôm sau lên lớp, tôi đã ngủ quên mất. Chẳng bao lâu sau, tôi cảm thấy có người chạm vào cánh tay mình. Tôi mơ màng ngẩng đầu lên, không ngờ lại thấy thầy chủ nhiệm đang đứng ngay bên cạnh, khiến tôi giật bắn mình – rất mất mặt ư? Được rồi, chính tôi cũng biết là rất mất mặt – tôi lập tức đứng bật dậy, chẳng kịp suy nghĩ đã tìm cớ: "Hôm qua em đọc sách đến khuya quá..."
Thầy chủ nhiệm nói: "Em ra ngoài một chút." Sau đó, thầy đi về phía cửa lớp.
Tôi thầm nghĩ xong đời rồi, đành lủi thủi đi theo thầy. Lúc đi ngang qua bàn của Gạch, tên đó đắc ý vỗ bàn cười lớn – tất nhiên chỉ là làm bộ, không hề phát ra tiếng động hay tiếng cười thật sự. Ra khỏi lớp, tôi cúi đầu đứng trước mặt thầy chủ nhiệm. Xung quanh yên tĩnh vô cùng, lớp ôn thi nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà, gió ngoài cửa sổ rít lên từng hồi, thời tiết cũng dần trở nên se lạnh.
Tôi đang mải suy tính cách đối phó với thầy thì nghe thầy nói: "Vương Hạo, em... có thể giúp thầy tìm Nhị Cẩu lần nữa được không?"
"Hả?" Tôi ngẩng đầu lên, lập tức khôi phục khí thế "đại ca", gằn giọng: "Thằng nhóc đó lại bỏ trốn rồi ạ?!"
Nó dám làm trái lệnh tôi sao?!
"Ừm, lại trốn rồi. Hôm qua nó còn về nhà với thầy, hôm nay mẹ nó tìm đến bảo là lại không thấy bóng dáng đâu nữa."
"Được thôi." Tôi gật đầu ngay: "Thầy Lưu, thầy cứ yên tâm, cho em nửa ngày, chiều nay sẽ có tin cho thầy."
Tìm một người ở nội thành phía Nam đối với tôi dễ như trở bàn tay, còn hiệu quả hơn nhiều so với việc báo cảnh sát. Thầy chủ nhiệm thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì cảm ơn em."
"Không có gì, chuyện nhỏ ấy mà." Tôi định quay lại lớp thì chợt nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nói: "Thầy Lưu, em nghĩ là với loại lưu manh như Nhị Cẩu, cứ để nó tự sinh tự diệt thôi. Thầy cứ nói thẳng với mẹ nó là coi như chưa từng sinh ra đứa con này đi." Chủ yếu là vì những đứa trẻ như Nhị Cẩu tôi đã gặp quá nhiều, tôi biết chúng đều là loại gì, lúc phát điên lên thì chẳng nhận người thân, tội ác chồng chất. Trong lòng, tôi đã xếp Nhị Cẩu ngang hàng với Giả Thái, thấy kẻ nào dính dáng đến ma túy là tôi lại thấy ghét.
Thầy chủ nhiệm thở dài: "Sao lại nói như vậy được. Trẻ con hư hỏng là lỗi của phụ huynh, lỗi của nhà trường, thậm chí là lỗi của xã hội. Dù thế nào đi nữa, cũng không nên trút giận lên đứa trẻ, chúng ta không được bỏ rơi bất kỳ đứa trẻ nào. Hơn nữa, Nhị Cẩu là đứa trẻ thầy nhìn lớn lên từ nhỏ, thấy nó hư hỏng thầy cũng đau lòng lắm. Vương Hạo, em lăn lộn bên ngoài chắc cũng khá chứ? Cố gắng chăm sóc cho Nhị Cẩu một chút, nó không có cha từ nhỏ nên mới..."
"Được rồi, được rồi." Tôi thật sự sợ rồi, đành nói: "Em sẽ giúp thầy tìm người." Nói đoạn, tôi lách người vào lớp.
Sau giờ học, tôi gọi cho Diệp Triển, nhờ cậu ta tìm đứa trẻ tên Nhị Cẩu chuyên đi bán ma túy tối qua, tìm được thì đưa đến trường cấp ba Thành phố gặp tôi. Ngay sau đó, Diệp Triển truyền đạt lại mệnh lệnh, chuyện này lan truyền khắp nội thành phía Nam, mỗi kẻ lăn lộn trong giới đều đang nghe ngóng về một đứa trẻ tên Nhị Cẩu. Rất nhanh đã có tin báo về, bảo rằng đã tìm thấy Nhị Cẩu, nhưng nó không thể đến trường gặp tôi được vì đã bị người ta đánh trọng thương, đang nằm viện rồi.
"Chết tiệt." Tôi đáp lời điện thoại của Diệp Triển: "Thằng nhóc này thảm thật. Nó ở đâu? Tôi đích thân đến xem sao."
Nhị Cẩu không có tiền nằm bệnh viện lớn, chỉ đang truyền dịch ở một phòng khám nhỏ, đầu và chân đều quấn băng gạc. Tôi và Diệp Triển đứng trước giường bệnh, Nhị Cẩu muốn xuống giường bày tỏ lòng kính trọng, nhưng nó cố nhúc nhích hai cái rồi lại gục xuống vì cơ thể bị thương.
"Hạo ca, xin lỗi anh." Nhị Cẩu đau đớn nói.
"Không sao, nằm đi." Tôi hỏi: "Ai đánh mày ra nông nỗi này?"
"Em tự va phải ạ..." Ánh mắt Nhị Cẩu do dự, rõ ràng là không muốn nói thật với tôi. Mẹ kiếp, lời nói dối này vụng về thật đấy.
Tôi quay sang hỏi Diệp Triển: "Lần trước có người lừa tôi, tôi đã xử lý thế nào nhỉ?"
Diệp Triển rất phối hợp đáp: "Anh chặt từng ngón tay của hắn cho chó ăn, cho đến khi hắn khai thật thì thôi."
"Rất tốt, lấy dao đây."
Diệp Triển đưa dao cho tôi, tôi nắm lấy tay Nhị Cẩu làm bộ như muốn chặt.
"Em nói, em nói!" Nhị Cẩu gào lên: "Là đại ca của em đánh em!"
"Đại ca của mày là ai, tại sao hắn lại đánh mày?" Tôi không hứng thú với mấy chuyện này, nhưng tôi đã hứa với thầy chủ nhiệm là sẽ chăm sóc nó.
"Đại ca của em là Vũ Thắng Lợi, vì hôm qua em không hoàn thành nhiệm vụ nên hắn đã đánh em một trận nhừ tử."
Sau khi hỏi kỹ, tôi mới biết Nhị Cẩu là kẻ bán ma túy tầng đáy, tức là "tay thứ năm" trong truyền thuyết. Còn đại ca của nó, Vũ Thắng Lợi, là "tay thứ tư", hằng ngày chịu trách nhiệm giao ma túy cho đám đàn em như Nhị Cẩu, sau đó chúng mang đi bán ở các tụ điểm giải trí. Chúng cũng có phân chia địa bàn, địa bàn của Nhị Cẩu chính là quán bar Rừng Rậm của tôi.
Bình thường quán bar làm ăn phát đạt, Nhị Cẩu đều hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng mấy ngày nay việc kinh doanh ảm đạm, doanh số của Nhị Cẩu cũng giảm theo. Liên tiếp mấy ngày không hoàn thành chỉ tiêu, Vũ Thắng Lợi nổi giận đánh Nhị Cẩu trọng thương.
Nghe xong, tôi quay sang nói với Diệp Triển: "Trong vòng nửa tiếng, tôi muốn thấy Vũ Thắng Lợi."
Diệp Triển cũng quay đầu lại: "Trong vòng nửa tiếng..." Nhưng cậu ta chưa nói hết câu, vì phía sau chẳng có ai cả.
Diệp Triển bất lực, đành gọi một cuộc điện thoại phân phó nhiệm vụ. Tiến triển thần tốc, chưa đầy nửa tiếng, Vũ Thắng Lợi đã đến phòng khám. Vừa nhìn thấy tôi và Diệp Triển, Vũ Thắng Lợi lập tức quỳ sụp xuống: "Hạo ca, Diệp ca, em không biết Nhị Cẩu là bạn của các anh..." Hắn vừa khóc vừa mếu. Nhìn cái bộ dạng đó là biết ngay tên này nghiện ma túy, kẻ nghiện chẳng có chút tự trọng nào, nói quỳ là quỳ, nói khóc là khóc, y hệt bọn con bạc.
Tôi nhìn Diệp Triển, Diệp Triển lại nhìn ra phía sau hắn – tất nhiên, phía sau vẫn chẳng có ai. Không còn cách nào khác, Diệp Triển đành cầm lấy một chiếc ghế xếp. "Sau này ra ngoài phải mang theo đàn em mới được." Diệp Triển vừa nói vừa vung ghế nện tới, Vũ Thắng Lợi không kịp kêu một tiếng đã ngã gục. Diệp Triển hỏi tôi: "Đủ chưa?" Cậu ta không phải mềm lòng, mà vì cảm thấy với thân phận của mình, đánh loại như Vũ Thắng Lợi thật quá mất giá. Tôi bĩu môi, ra hiệu là vẫn chưa đủ.
Diệp Triển lại nện thêm ba bốn cái nữa. Hắn vừa mới "ngất" đi, giờ lại tỉnh lại, gào khóc thảm thiết cầu xin, máu từ trên đầu hắn chảy xuống, bắn tung tóe khắp sàn nhà. Diệp Triển lại hỏi: "Đủ chưa?"
Tôi vẫn bĩu môi.
Diệp Triển chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp." Rồi cậu ta đi đến bên giường bệnh, túm lấy cổ áo Nhị Cẩu, kéo nó dậy, mắng: "Mẹ kiếp, để tao đích thân báo thù cho mày à? Mày không tự đứng dậy đánh đại ca của mày được sao?"
Nhị Cẩu run rẩy nói: "Em... em không dám."
Tôi trừng mắt: "Mày sợ cái gì, có tao bảo kê cho mày!"
Diệp Triển nghe vậy, trực tiếp rút kim truyền dịch trên mu bàn tay Nhị Cẩu ra, rồi nhét chiếc ghế xếp vào tay nó.
Nhị Cẩu cầm ghế xếp, run rẩy nhìn Vũ Thắng Lợi. Cho dù Vũ Thắng Lợi đang bị thương nằm dưới đất, cho dù có tôi và Diệp Triển bảo kê, Nhị Cẩu vẫn không đủ can đảm để đánh hắn. Qua đó có thể thấy, Vũ Thắng Lợi thường ngày bắt nạt Nhị Cẩu đến mức nào.
"Mẹ kiếp, đánh đi chứ!" Diệp Triển quát.
Nhị Cẩu vứt ghế xuống, khóc lóc: "Hạo ca, em không dám đâu! Các anh đánh xong rồi đi, em còn phải tiếp tục theo Thắng Lợi ca làm việc nữa!"
Nhị Cẩu không đánh không phải vì "hắn là đại ca nên tôi không thể đánh", mà là vì "các anh đi rồi tôi còn phải tiếp tục theo hắn" – nói cách khác là còn phải theo hắn kiếm cơm. Một đứa trẻ đáng thương làm sao, đúng không?
Tôi thở dài, cũng không tốt bụng đến mức bảo nó sau này theo tôi, đành giật lấy ghế xếp từ tay Nhị Cẩu, nện thêm vài cái vào người Vũ Thắng Lợi. Vừa đánh vừa chửi: "Sau này còn dám bắt nạt Nhị Cẩu, tao bẻ chân mày!"
Vũ Thắng Lợi tất nhiên liên tục nói không dám nữa. Đánh xong, tôi gọi bác sĩ phòng khám đang run rẩy lại gần.
"Dẫn hắn đi xử lý vết thương đi."
Bác sĩ lôi Vũ Thắng Lợi ra ngoài. Nhị Cẩu khóc nói: "Hạo ca, cảm ơn anh, anh chính là cha mẹ tái sinh của em."
Mẹ nó nuôi nó khôn lớn, nó còn chưa nói một lời cảm ơn, tôi chỉ giúp nó đánh nhau một trận, nó đã cảm ơn tôi như vậy, còn ví tôi như cha mẹ tái sinh, đây chẳng phải là một chuyện rất trớ trêu sao?
Vũ Thắng Lợi sau khi xử lý vết thương đơn giản thì bỏ chạy mất dạng, nơi này hắn không dám ở lại thêm một phút nào.
Mặc dù hắn là "tay thứ tư", nhưng tôi và Diệp Triển không giữ hắn lại, cũng không thẩm vấn về cấp trên của hắn. Nếu mục đích chỉ là tìm ra kẻ phân phối tổng ở nội thành phía Nam, thì chúng tôi cứ tra tấn bức cung từng tầng một, kiểu gì cũng đào ra được "tay thứ nhất". Nhưng mục đích của chúng tôi là tìm bằng chứng phạm tội của Lùn, nên tra tấn dã man là điều tuyệt đối không được làm, càng không được "đánh rắn động cỏ".
Nhị Cẩu tuy là "tay thứ năm", nhưng tôi nghĩ có thể tìm được đột phá từ phía nó.
Nhị Cẩu cắm lại kim truyền, nói lời cảm ơn rối rít với tôi, còn bảo từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai tốt với nó như vậy, nói rồi còn rơi nước mắt. Diệp Triển trêu chọc: "Thế mày có muốn gọi Vương Hạo là bố không?"
Mắt Nhị Cẩu sáng lên: "Thật sự được ạ?"
Tôi cạn lời, bất lực vỗ trán: "Đừng nghe cậu ta nói nhảm. Là thầy Lưu bảo tao chăm sóc mày đấy."
"Ồ, ông già..." Nhị Cẩu nuốt lời định nói vào trong, đổi giọng: "Ông thầy đó, người cũng được."
Tôi giáo huấn nó vài câu, rồi cố tình lái chủ đề sang chuyện buôn bán ma túy. Tất nhiên, tôi không ngốc đến mức hỏi thẳng nó về chuyện Vũ Thắng Lợi giao dịch với "tay thứ ba", tôi sợ nó lỡ lời nói ra ngoài là tôi từng hỏi chuyện này. Tôi bắt đầu hỏi từ thu nhập của nó, Nhị Cẩu buồn bã nói phần lớn tiền đều bị Vũ Thắng Lợi lấy sạch, nó chỉ nhận được khoảng một nghìn tệ thôi.
Tôi cố tình nói: "Mày là tay thứ năm, tất nhiên không kiếm được gì rồi. Từ Vũ Thắng Lợi trở lên, tay thứ tư, tay thứ ba mới là kẻ kiếm tiền. Tất nhiên, kẻ kiếm nhiều nhất vẫn là tay thứ nhất, một tháng kiếm vài triệu cũng chẳng thành vấn đề."
Thu nhập của "tay thứ nhất" là tôi chém gió thôi. Nhưng tôi luôn cảm thấy, kẻ phân phối ma túy tổng ở nội thành này, số tiền kiếm được chắc không dưới con số đó đâu nhỉ?
Nhị Cẩu lại sáng mắt lên: "Ý anh là Nam Tài Thần ạ?"