"Ồ!"
Tả Cường đã nói nhiều như vậy, Dụ Cường chỉ đáp lại đúng một tiếng "ồ". Tôi nhìn Dụ Cường, vẻ mặt cậu ta lộ rõ sự buồn bã. Có thể thấy, thực ra cậu ta cũng muốn làm đại ca của đám sinh viên năm nhất. Mặc dù ở trường đại học này, làm đại ca cũng chẳng kiếm chác được lợi lộc gì, nhưng những sinh viên có tham vọng vẫn cứ đổ xô vào. Ai mà chẳng thích cảm giác nắm giữ quyền lực, đứng trên vạn người?
Tả Cường lại hỏi: "Sao hả anh em? Có ủng hộ tôi làm đại ca không?"
"Tôn Khải đã đồng ý rồi à?"
"Ừ, bên cậu ta không vấn đề gì. Nhưng cậu ta nói, làm đại ca thì phải được mọi người đồng ý, nếu có ai tranh giành thì phải đánh nhau. Tôi không muốn đánh nhau, như vậy chẳng phải mất hòa khí sao? Tôi muốn làm đại ca không phải vì bản thân mình, mà là muốn mọi người có một môi trường học tập yên tâm! Tôi đã đi một vòng bên ngoài rồi, mọi người cơ bản đều ủng hộ tôi, giờ lại đến ký túc xá của các cậu đây." Lời lẽ của Tả Cường rất khéo léo, bề ngoài nói không muốn đánh nhau, nhưng ý tứ là nếu muốn đánh thì cậu ta cũng sẵn sàng tiếp chiêu. Cậu ta muốn làm đại ca năm nhất của khoa chúng tôi, mà nhất định phải được ký túc xá chúng tôi đồng ý mới được, vì ai mà chẳng biết ký túc xá chúng tôi chiến lực cao, đến cả Nhục Đản cũng dám tùy tiện lôi dao phay ra.
Dụ Cường im lặng. Bây giờ Tả Cường đang chiếm được thiên thời địa lợi nhân hòa, Tôn Khải cũng đồng ý, các ký túc xá khác cũng ủng hộ, nếu cậu ta đứng ra phản đối thì e là sẽ gây phẫn nộ. Nhưng bảo cậu ta dâng cái chức đại ca này cho người khác, trông cậu ta có vẻ không cam tâm chút nào. Tả Cường tất nhiên nhìn ra ý đó, liền khoác vai Dụ Cường nói: "Anh em, cho dù tôi có làm đại ca, cũng đâu phải một mình tôi quyết định được. Hai chúng ta ở cùng nhau, gặp chuyện còn có thể bàn bạc. Tôi hiện đang ở trong hội sinh viên, quen biết với giáo viên chủ nhiệm và phía nhà trường, lại còn thân với đại ca Tôn Khải của khoa chúng ta, cơ bản là chẳng có việc gì mà chúng ta không làm được!"
Lời của Tả Cường rất thú vị, cậu ta ngầm ý rằng mình làm đại ca thì Dụ Cường có thể làm lão nhị. Hơn nữa, phân tích tổng hợp thì Tả Cường ở trong khoa đúng là có máu mặt hơn Dụ Cường. Đừng nhìn tên cả hai đều có chữ "Cường", rõ ràng chữ "Cường" của Tả Cường mạnh hơn nhiều!
Tả Cường đã rất nể mặt Dụ Cường rồi. Dụ Cường suy nghĩ một chút rồi sảng khoái nói: "Được!" Không làm được đại ca, làm lão nhị cũng không tệ, không chỉ cậu ta mà cả ký túc xá chúng tôi, trước đây chỉ dám vênh váo trong lớp, giờ ở khối năm nhất khoa chúng tôi đã có thể đi ngang dọc rồi. Tả Cường cũng cười, vỗ vai Dụ Cường nói: "Anh em tốt, có việc gì cứ gọi một tiếng nhé." Sau đó cậu ta dẫn người rời đi. Mục đích đã đạt được, Tả Cường ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Dụ Cường tiễn Tả Cường ra cửa, rồi quay lại đóng chặt cửa phòng, gương mặt lộ rõ vẻ đắc ý: "Ký túc xá chúng ta lần này oai rồi, các cậu cứ thoải mái tìm chuyện bên ngoài đi, xem đứa nào dám đắc tội với chúng ta!"
Mọi người đều vui vẻ, tâm trạng ai nấy đều rất phấn chấn. Những ngày tiếp theo, Dụ Cường suốt ngày lẽo đẽo theo sau Tả Cường, thường xuyên say mèm mới về. Ở đại học, chuyện uống rượu đã quá phổ biến, cũng chẳng ai quản, chỉ cần không gây chuyện là được. Chúng tôi phát hiện ra, những kẻ đi theo Tả Cường ngoài Dụ Cường ra còn có bốn năm người nữa, đều là những nhân vật có tiếng tăm trong đám năm nhất. Hơn nữa, hình như họ đều tự coi mình là lão nhị, nói chuyện với nhau chẳng hề khách sáo. Tôi biết ngay Tả Cường chắc chắn đã giở trò, cậu ta hứa hẹn không chỉ với một mình Dụ Cường, mục đích chính là để bản thân trở thành đại ca năm nhất của khoa.
Tuy nhiên Dụ Cường còn chưa nói gì, tôi lại càng không có lý do gì để lên tiếng, dù sao cứ không ai tìm đến gây sự với tôi là được.
Có hôm tan học, Nhục Đản lén lút gọi tôi vào nhà vệ sinh, ân cần đưa thuốc lá, châm lửa cho tôi. Tôi biết thằng nhóc này không có chuyện thì chẳng bao giờ tìm mình, liền hỏi thẳng nó rốt cuộc muốn làm gì. Nhục Đản nháy mắt nói: "Hạo tử, cậu có muốn tìm người yêu không?"
Vì trước đó đã nói mình độc thân, đối mặt với câu hỏi này tôi đành đáp: "Chắc chắn là có rồi."
Nhục Đản nói: "Vậy tôi giới thiệu cho cậu một người nhé."
Tôi ngạc nhiên nhìn Nhục Đản, không thể tin nổi nó lại có ý định này. Bản thân nó còn đang lo chuyện người yêu, vậy mà lại nghĩ đến chuyện tìm người yêu cho tôi? Nhục Đản cũng nhìn ra suy nghĩ của tôi, liền cười hì hì kể lại sự việc. Hóa ra mấy hôm trước khi đi tự học, Nhục Đản vô tình quen được hai nữ sinh, một người tên Tiểu Mạn, một người tên Tiểu Hân, đều là sinh viên trong khoa nhưng khác chuyên ngành. Nhục Đản chấm Tiểu Mạn, liền chạy sang bắt chuyện với họ. Nhưng Nhục Đản biết rõ ngoại hình của mình, cũng biết không thể khiến Tiểu Mạn thích mình ngay từ đầu được. Thế là nó nảy ra một kế, nói là muốn giới thiệu bạn trai cho Tiểu Hân.
Lúc đó nó nói thế này: "Thật đấy, hai bạn có tướng phu thê lắm, cứ như là cặp tình nhân kiếp trước bị chia cắt, kiếp này lại tìm đến để nối lại duyên xưa vậy!" Nhục Đản lúc không chửi bới thì ăn nói cũng rất ra gì. Tóm lại, nó đã thuyết phục được cả Tiểu Mạn và Tiểu Hân, khiến họ muốn xem rốt cuộc người có tướng phu thê với Tiểu Hân là nhân vật nào.
Cứ như vậy, Nhục Đản đã thành công hẹn được họ ra ngoài, tất nhiên với điều kiện là Nhục Đản phải dẫn theo một người có tướng phu thê với Tiểu Hân. Nghe xong, tôi mắng nó: "Mày bị hâm à, tao đi cùng mày, đến lúc nhìn ra chẳng có tướng phu thê gì thì làm thế nào."
Nhục Đản nói: "Đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là tạo cơ hội cho tao và Tiểu Mạn!"
Tôi nghĩ cũng đúng, Nhục Đản cũng khá thông minh. Tướng phu thê vốn dĩ là tùy vào mắt mỗi người thôi. Nhục Đản khó khăn lắm mới nhờ tôi một lần, lẽ nào tôi lại mặc kệ nó? Nhưng tôi vẫn hỏi thêm một câu: "Tại sao lại chọn tao, chẳng phải mày với Trịnh Phi thân nhau lắm sao?" Nhục Đản cười hì hì: "Trịnh Phi đẹp trai quá, tao sợ nó cướp mất hào quang của tao."
Tôi: "..." Thực ra tôi muốn nói, bất kỳ thằng con trai nào đứng đây, chỉ cần cao hơn và gầy hơn mày thôi là đã cướp mất hào quang của mày rồi.
Nhục Đản hẹn họ tối đi ăn cùng. Điểm này tôi rất phục Nhục Đản, hành động của nó quá nhanh, hơn nữa không hề để lộ chút tin tức nào, trong ký túc xá không ai biết, ngay cả Trịnh Phi ngày nào cũng ở bên nó cũng không hay biết gì. Đến tối, tôi và Nhục Đản đến cổng trường, vừa hút thuốc vừa chờ đợi. Một lát sau, hai nữ sinh đi tới, tươi cười chào hỏi Nhục Đản.
Nhục Đản vội vàng giới thiệu với tôi, nói đây là Tiểu Mạn, đây là Tiểu Hân. Tôi nhìn họ, Tiểu Mạn mà Nhục Đản chấm quả nhiên rất xinh, mắt to mũi nhỏ, đúng chuẩn mỹ nữ. Còn Tiểu Hân, ngoại hình chỉ ở mức trung bình, nhưng khí chất khá ổn, nhìn là biết kiểu người trầm ổn. Nhục Đản liền đùa: "Sao hả, Tiểu Hân và Vương Hạo có tướng phu thê không?"
Tiểu Mạn nhìn qua, vỗ tay nói: "Ha ha, đúng thật đấy. Tiểu Hân, hai người chắc chắn là tình nhân kiếp trước rồi."
Tôi sững sờ, hoàn toàn không ngờ Tiểu Mạn lại nói như vậy. Còn Tiểu Hân thì mặt đỏ bừng lên, xấu hổ cúi đầu. Nhục Đản lại nói: "Đương nhiên rồi, không thì tôi tốn công thế này làm gì? Đã có duyên như vậy, thì để họ đến với nhau đi!" Vừa nói nó vừa huých tay tôi, bảo tôi mau thuận nước đẩy thuyền mà nhận lấy cô bạn gái này.
Tiểu Mạn ở bên cạnh vỗ tay: "Được đấy, được đấy, tôi thấy họ cũng rất hợp nhau. Tiểu Hân, cậu có đồng ý không?"
Tiểu Hân chỉ cúi đầu, không nói đồng ý cũng chẳng nói không. Nhưng con gái khi như vậy, thường là đã đồng ý rồi! Nhục Đản lại huých tôi, còn nháy mắt liên tục, như thể đang nói, thấy chưa, không đến sai chỗ đâu, tự dưng nhặt được cô bạn gái!
Mẹ kiếp, không được, tôi là người đã có bạn gái rồi, sao có thể đi trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài được, để Hạ Tuyết biết được thì nó chẳng vặn tai tôi xuống à. Tôi vội nói: "Không vội, không vội, chúng ta cứ đi ăn cơm đã, từ từ tìm hiểu thêm."
Theo đề nghị của tôi, cả nhóm cùng đi về phía một nhà hàng bên ngoài trường. Sau khi vào phòng riêng, Nhục Đản để Tiểu Mạn gọi món, còn hỏi cô ấy có uống rượu không, Tiểu Mạn nói uống một chút cũng được, thế là Nhục Đản gọi tôi ra ngoài mua rượu. Ra ngoài, Nhục Đản liền trách tôi bỏ lỡ cơ hội tốt, "Ở đại học tìm được người yêu khó thế nào, sao cậu còn kén cá chọn canh thế?"
Tôi nói không có, chỉ là không hiểu rõ về Tiểu Hân, chưa biết có hợp hay không, tìm người yêu không dễ nhưng cũng không thể tìm bừa được. Chúng tôi xách một thùng bia quay lại, vừa ăn vừa uống, không khí cũng khá sôi nổi. Cái miệng của Nhục Đản, lúc không nói bậy thì cũng khá hài hước, chọc cho Tiểu Mạn và Tiểu Hân cười khúc khích. Nhục Đản và Tiểu Mạn hễ có cơ hội là lại vun vén cho tôi và Tiểu Hân, Tiểu Hân mỗi lần như vậy đều đỏ mặt không nói gì, còn tôi thì giả vờ say rượu để chuyển chủ đề.
Đang uống vui vẻ, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, ba bốn người trông giống sinh viên bước vào. Người dẫn đầu cả tôi và Nhục Đản đều biết, tên là Tạ Bân, cũng ở trong khoa chúng tôi, thường xuyên đi cùng Tả Cường và không mấy ưa Dụ Cường ở ký túc xá chúng tôi. Trong hoàn cảnh này, Nhục Đản liền chào hỏi Tạ Bân: "Ơ, sao cậu lại đến đây? Mau ngồi xuống uống rượu cùng đi."
Tạ Bân không thèm để ý đến Nhục Đản, mà nhìn về phía Tiểu Mạn, lạnh lùng hỏi: "Sao cô lại ở đây?"
Tiểu Mạn không vui đáp: "Tôi ở đâu thì kệ tôi, tôi đâu phải bạn gái của cậu."
Dù chỉ mới nói hai câu, nhưng chúng tôi đều hiểu, xem ra Tạ Bân cũng đang theo đuổi Tiểu Mạn. Dù ở đâu, mỹ nữ vẫn là loài động vật quý hiếm. Với người xinh đẹp như Tiểu Mạn, Nhục Đản không thể là người đầu tiên phát hiện ra được. Tạ Bân hừ lạnh một tiếng, vươn tay định kéo cánh tay Tiểu Mạn, miệng nói: "Đi theo tôi!"
Tiểu Mạn rõ ràng không muốn, né cánh tay ra nói: "Tại sao tôi phải đi theo cậu?"
Tạ Bân nói: "Tôi là bạn trai của cô!" Rồi lại định túm lấy tay cô ấy.
Lần này Nhục Đản không chịu nổi nữa, hất tay Tạ Bân ra, nói: "Ý gì đấy? Tôn trọng nhau chút đi được không?"
Tạ Bân rõ ràng đang trong cơn giận dữ, chẳng thèm nói nhảm với Nhục Đản, tung một cú đấm về phía mặt nó. Cú đấm trúng vào má Nhục Đản, nó lùi lại hai bước, sau đó cũng tung một cú đấm trả lại. Sau khi hai đứa bắt đầu đánh nhau, ba bốn sinh viên đi cùng Tạ Bân cũng không chần chừ, hai đứa trong đó vây lấy Nhục Đản, hai đứa còn lại vây lấy tôi. Tiểu Mạn và Tiểu Hân hét lên, miệng kêu đừng đánh nữa đừng đánh nữa, đồng thời trốn vào góc phòng.