Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 8991 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1240 Ai có tư tâm lớn hơn

❊ ❊ ❊

"Chị cả, sao chị lại..." Vương Bảo Ngọc muốn nói Lý Khả Nhân quá ngây thơ, sao người nào cũng dẫn vào nhà. Nhưng cũng chẳng lạ, Lý Khả Nhân là một nghệ sĩ đắm chìm trong sáng tác nghệ thuật, tư tưởng đơn thuần như trẻ con, chuyện xảy ra gần đây lại càng không màng tới, tự nhiên chẳng có chút cảnh giác nào.

"Haha, biểu ca em không cho chị gọi điện cho em, nói là muốn tạo cho em một bất ngờ." Lý Khả Nhân cười giải thích.

Đây đâu phải bất ngờ, rõ ràng là kinh hoàng. Vương Bảo Ngọc đương nhiên biết người đến không có ý tốt. Vô Tướng dám chạy đến nhà mình, tuyệt đối không phải là tới nộp mạng, người đối mặt với nguy hiểm chắc chắn là mình.

Vô Tướng chỉ liếc nhìn về phía này một cái, mỉm cười gật đầu nhẹ rồi tiếp tục xem tivi.

"Haha, nhóc à, người thân nhà em ai cũng có hàm dưỡng, lễ phép thế này, em phải học hỏi các anh chị họ này cho tốt vào." Lý Khả Nhân rõ ràng rất hài lòng về Vô Tướng, điềm đạm, lễ nghi, hơn nữa còn nói chuyện lưu loát, kiến thức uyên bác.

Chết tiệt! Mình mà học theo bọn họ thì sẽ chết rất thảm, rất nhanh. Vương Bảo Ngọc có chút lo lắng, nhưng cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Việc ưu tiên hàng đầu là phải đuổi khéo Lý Khả Nhân đi, đảm bảo an toàn cho chị ấy. Dù mình có bị Vô Tướng cắt cổ thì ít nhất cũng phải có người thu xác cho mình.

"Chị cả, chị đi bận việc đi, lát nữa em đi ăn tối cùng anh ta." Vương Bảo Ngọc nói, vừa nói vừa nháy mắt, hy vọng Lý Khả Nhân đơn thuần có thể thông suốt, dù sao cũng đừng ngây thơ một lần.

"Khách sáo gì chứ, cứ ăn ở nhà đi! Giờ toàn thịt bơm nước, ăn vào không tốt cho sức khỏe đâu. Bạn của em có gu nghệ thuật tuyệt đối không tầm thường, đã chỉ ra rất nhiều vấn đề trong sáng tác của chị." Lý Khả Nhân không hiểu ngọn ngành, giọng điệu không vui, trong lời nói thế mà còn lộ ra sự tán thưởng đối với Vô Tướng.

Vô Tướng trên ghế sofa không nói một lời, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, dường như đang đắm chìm vào tình tiết trên tivi.

"Chị cả, chị mau về phòng đi!" Vương Bảo Ngọc nhe răng trợn mắt nói, nói xong còn dùng tay quẹt ngang cổ mình, ý bảo ở đây rất nguy hiểm, có người muốn giết cậu.

"Chị không dám giết gà đâu! Nhưng trong tủ lạnh có cá với thịt bò, cứ ăn mấy thứ đó trước đi." Lý Khả Nhân không vui đi về phòng. Đường đường là một nghệ sĩ, sao có thể giết mổ động vật nhỏ tại nhà được chứ.

Phản ứng đầu tiên của Vương Bảo Ngọc là sờ vào điện thoại trong túi, muốn báo án. Tay vừa thò vào túi, Vô Tướng trên ghế sofa đột nhiên giơ tay phải lên, một họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía cậu.

Vương Bảo Ngọc nhìn rõ rồi, trong tay Vô Tướng là một khẩu súng ngắn nhỏ nhắn. Thật không ngờ, Vô Tướng lại có súng.

"Vương Bảo Ngọc, tốt nhất cậu nên biết điều một chút." Vô Tướng nói, mắt vẫn tiếp tục nhìn tivi, thậm chí còn bị một tình tiết trên tivi làm cho bật cười.

"Thực ra ta đã sớm muốn tới bái kiến cậu, chỉ khổ nỗi không có cơ hội." Vô Tướng nói, giơ tay trái vẫy vẫy về phía Vương Bảo Ngọc, ra hiệu cho Vương Bảo Ngọc ngồi xuống đối diện hắn.

Bị người ta chĩa súng vào, Vương Bảo Ngọc đương nhiên không dám không nghe lời. Cậu bê một cái ghế đẩu nhỏ, nơm nớp lo sợ ngồi đối diện Vô Tướng, cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của tên đầu sỏ tà giáo lớn này ở cự ly gần.

Nếu không tìm hiểu trước về Vô Tướng, Vương Bảo Ngọc nhất định sẽ cho rằng Vô Tướng là một trí thức nho nhã lễ phép. Tuy ngoại hình bình thường, nhưng biểu cảm của hắn cực kỳ bình tĩnh, bộ dạng không chút gợn sóng, cho thấy hắn sở hữu tố chất tâm lý tốt, sự mạnh mẽ trong nội tâm không thể xem thường, thoạt nhìn qua, ngược lại còn có chút mị lực kỳ lạ.

Vô Tướng không nói gì, Vương Bảo Ngọc cũng không dám mở lời. Mười mấy phút sau, Vô Tướng lại chuyển vài kênh, cuối cùng mới dùng điều khiển tắt tivi, cười khẽ: "Vương Bảo Ngọc, cậu vẫn là phúc lớn mệnh lớn, mấy lần đều có thể thoát chết trong gang tấc, cuối cùng vẫn ép ta phải đích thân tới thăm cậu."

"Vô Tướng, đối mặt với ngươi chỉ có một con đường, đó là mau mau đầu thú chịu tội." Vương Bảo Ngọc thẳng lưng nói.

"Sau đó thì sao?"

"..."

"Không nói được gì nữa à? Ta trả lời thay cậu nhé, sau đó là ta bị xử bắn, hoặc ở trong tù đến già chết. Có phải quá nực cười không? Một kẻ sắp chết như cậu không có tư cách nói với ta điều này." Vô Tướng khinh khỉnh nói.

Nếu không phải vì trong tay Vô Tướng có súng, Vương Bảo Ngọc chắc chắn đã lao lên liều mạng với hắn. Nhưng Vô Tướng nói không sai, chỉ cần hắn khẽ cong ngón tay, Vương Bảo Ngọc sẽ máu nhuộm tại chỗ, mất mạng như chơi.

Vương Bảo Ngọc hít sâu mấy lần, cố gắng bình tĩnh tâm trạng. Trong thời khắc nguy cấp thế này, so kè chính là chiến tranh tâm lý. Vương Bảo Ngọc nói: "Vô Tướng, con trai ngươi cũng thật đáng thương, ta khuyên ngươi đừng có thêm tội lỗi mới nữa."

Nhắc tới con trai, mặt Vô Tướng quả nhiên không tự chủ được mà giật giật, nói: "Tội lỗi ta phạm phải đã nhiều rồi, chẳng thiếu thêm mạng của ngươi đâu. Còn về đứa nhỏ, nó không làm sai bất cứ chuyện gì, chính phủ sẽ không bỏ mặc nó."

"Ngươi còn mặt mũi nhắc đến chính phủ? Ngươi làm bao nhiêu chuyện gây hại cho quốc gia xã hội, còn muốn chính phủ lau mông cho ngươi?" Vương Bảo Ngọc thật sự hơi tức giận, mấy gã đại lừa đảo này lừa qua lừa lại, cuối cùng dựa vào chẳng phải vẫn là quốc gia sao, cũng chẳng thấy vị thần tiên nào đưa bọn chúng lên thiên quốc cả.

"Ta nhắc lại lần nữa, đứa trẻ không có lỗi." Vô Tướng không cho là đúng.

"Nhưng ngươi khiến đứa trẻ phải chịu nhục nhã, có người cha như ngươi, sau này bảo nó làm sao đứng vững trong xã hội?" Vương Bảo Ngọc thẳng thắn nói.

"Nó vốn dĩ đã là người tàn tật, còn bàn chuyện đứng vững cái gì. Ta chính là muốn cho nó một khoản tiền lớn, để nó có đủ tư bản bảo vệ chính mình." Giọng nói của Vô Tướng dần lớn lên, lúc này, hắn giống một người cha hơn.

"Tiền bạc phải lấy từ đường chính đạo, ngươi lừa gạt nhiều người như vậy chỉ vì con trai mình, đây chính là tư tâm." Vương Bảo Ngọc lên tiếng tấn công.

"Câm miệng, nhân tính đều là ích kỷ." Vô Tướng vung khẩu súng trong tay, dí mạnh vào trán Vương Bảo Ngọc, Vương Bảo Ngọc lập tức run lên bần bật, không dám nói bậy nữa.

Chỉ nghe Vô Tướng tiếp tục nói: "Những bách tính kia tin ta, nguyên nhân căn bản nhất là họ ích kỷ, họ hy vọng thông qua ta, phù hộ người nhà họ bình an, phù hộ đàn ông nhà họ kiếm được nhiều tiền, phù hộ con cái thi đỗ đại học làm quan lớn, ngoài việc có thể sống hưởng phúc, họ còn muốn sau khi chết có thể đạt được giải thoát, tư tâm của họ mới là lớn nhất."

"Ngươi nói không sai." Vương Bảo Ngọc vội vàng phụ họa.

"Còn về tiền bạc, đó chính là thù lao của ta. Con người đều tham lam, nếu ta không đòi hỏi họ, họ có nhận được ân huệ to lớn đến đâu cũng sẽ không móc ra một xu cho ta. Giống như người nhà bệnh nhân, để cứu bệnh nhân có thể quỳ xuống trước bác sĩ, có thể dốc hết tiền của, nhưng đợi đến khi bệnh nhân thực sự khỏi rồi, cũng nhiều nhất là nói với người khác một tiếng cảm ơn. Nếu nói ta có tư tâm, thì cũng chính là tư tâm của đám người tham lam này đã thành tựu nên ta! Nếu mỗi người đều không có tư tâm, thì thế gian này cũng chẳng có câu chuyện nào nữa cả." Vô Tướng lạnh lùng nói.

Vương Bảo Ngọc cạn lời, dường như cảm thấy rất có lý, bản thân lại không biết nên đáp lại thế nào. Vô Tướng rút súng lại, ra lệnh cho Vương Bảo Ngọc: "Đi lấy rượu đi, ta muốn uống với cậu hai chén."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.