Đó chính là nội dung cuộc đối thoại giữa Triệu Khiết và Phí Đằng, chứng tỏ từ vài năm trước, nghĩa là lúc Hầu Trường Bân hay thậm chí là Hứa Lâm Phong còn đương nhiệm cục trưởng, họ đã cùng với Phí Đằng chiếm dụng tiền của Trung tâm Hoạt động Thanh thiếu niên để đầu cơ chứng khoán. Thời điểm đó giá cổ phiếu khá thấp, đúng vào thị trường giá lên, nhóm Hứa Lâm Phong không đợi được mà dồn tiền vào. Thế nhưng sang năm sau, chứng khoán bắt đầu có dấu hiệu ảm đạm, năm nay lại càng trượt dốc, cổ phiếu đương nhiên bị mắc kẹt, thế nên đến tận bây giờ vẫn chưa hoàn trả được.
Số tiền dùng để liên kết đầu cơ chứng khoán đó xem chừng không phải con số nhỏ, không thể chỉ là vài chục nghìn hay vài trăm nghìn được, khéo phải đến vài triệu cũng nên.
Vương Bảo Ngọc cuối cùng cũng hiểu tại sao những người này lại "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" như vậy, hóa ra là vì có một sự kiện lớn như thế này ràng buộc lẫn nhau. Thêm một điểm nữa, họ đã nắm thóp được thói bất cẩn của cậu, lại còn không có kinh nghiệm hay đầu óc gì, cho nên mới có thể bình an vô sự đến tận bây giờ.
Chuyện như thế này chắc chắn là hành vi vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, bắt buộc phải báo cáo lên Ủy ban Kỷ luật huyện. Nghĩ đến việc Đổng Khai Giang từng bao che cho Hứa Lâm Phong, lại còn cả Huyện trưởng Tôn Đại Thành nữa, lòng Vương Bảo Ngọc lại chộn rộn không yên. Liệu có phải báo cáo chuyện này xong, cuối cùng vẫn sẽ chìm xuồng hay không?
Cho đến tận lúc tan làm, Vương Bảo Ngọc vẫn chưa quyết định được, nhưng dù sao đi nữa, số tiền này nhất định phải lấy lại. Không thể để đám khốn kiếp này cầm tiền công đi đầu cơ chứng khoán, làm giàu cho túi riêng được.
Mai ông đây sẽ tìm Triệu Khiết kiểm tra sổ sách cũ, dù không hạ bệ được bọn chúng, cũng phải khiến chúng khốn đốn. Thị trường chứng khoán đang ảm đạm, cứ để lũ này tán gia bại sản mà lấp lỗ hổng đi! Nghĩ tới đây, trong lòng Vương Bảo Ngọc trào dâng niềm vui sướng, khí thế hừng hực. Cậu lái xe thẳng tới chỗ ở của Hạ Nhất Đạt.
Đến hơi sớm, Hạ Nhất Đạt đang đeo tạp dề chuẩn bị nấu nướng, nhìn thoáng qua cứ như là thục nữ hiền thục vậy. Vương Bảo Ngọc vốn chưa từng vào bếp, nên thấy chán nản ngồi trên ghế sô pha chờ cơm dọn ra bàn.
"Đợi một chút, sắp xong rồi! Hôm nay sẽ có bất ngờ đấy." Hạ Nhất Đạt cười khúc khích, có vẻ như có người bầu bạn làm tâm trạng cô khá tốt.
"Đi đi! Cẩn thận kẻo làm cháy đồ ăn đấy." Vương Bảo Ngọc nói. Chợt nhìn thấy trên bàn có hai quyển tạp chí, cậu tiện tay cầm lấy, mẹ kiếp, toàn là tiếng Anh, chẳng biết lấy mấy chữ.
"Đây là của 'công chúa giả' để lại, lúc nào cũng làm bộ tiểu tư sản, học người ta ở thành phố lớn nói tiếng Anh ấy mà. Chẳng biết cô ta có đọc hiểu được không nữa, cậu cứ xem đỡ đi!" Hạ Nhất Đạt cười, rồi đi vào bếp.
Hóa ra là tạp chí Trình Tuyết Mạn từng đọc, khiến Vương Bảo Ngọc cảm thấy vô cùng gần gũi. Dù không hiểu nội dung, cậu vẫn kiên nhẫn lật xem từng trang, dù chỉ nhìn hình cũng thấy khá hay. Lật xem một hồi, cậu bỗng nhìn thấy một hình ảnh đồ uống, cảm thấy rất quen mắt.
Bỗng nhiên, Vương Bảo Ngọc nhớ ra, chẳng phải đây là loại đồ uống Phí Đằng từng đưa cho mình sao? Thật không ngờ lão già này lại còn uống loại đồ thời thượng này, chẳng lẽ mấy năm trước đầu cơ chứng khoán kiếm được tiền nên cả đồ uống cũng khác người?
Lát nữa phải tìm Hạ Nhất Đạt hỏi thử xem đây là đồ uống gì, bán ở đâu, giá cả thế nào, liệu có liên quan gì tới chuyện chiếm dụng công quỹ hay không. Vương Bảo Ngọc trong lòng có chút không phục, một gã già rồi mà còn chơi đồ thời thượng, mình cũng quyết không thể thua kém!
Mãi một lúc lâu sau, Hạ Nhất Đạt mới bưng hai đĩa thức ăn lên. Thịt kho tàu vẫn đen sì, còn đĩa dưa chiên kia màu sắc trông còn tạm được, hơn nữa còn tốn công sức chiên thành hình trái tim. Chỉ là trái tim này hơi to quá, phủ kín cả cái đĩa lớn, vàng khè đống lộn xộn nằm ở đó, nhìn trông thật khó nuốt, ăn vào thì càng khổ sở hơn, quá dày, bên ngoài cháy rồi mà bên trong vẫn sống, bột nhão trắng hếu còn dính cả đũa.
"Ăn nhiều chút đi, tớ đã tốn bao nhiêu công sức đấy." Hạ Nhất Đạt đắc ý đẩy bát đĩa về phía Vương Bảo Ngọc.
"Ừ, vừa đẹp vừa ngon!" Tuy nhiên, Vương Bảo Ngọc vẫn giả vờ khen ngon. "Tớ có một đề nghị nhỏ, lần sau chiên dưa thì làm nhỏ hơn, mỏng hơn một chút. Cậu nhìn đĩa xem, chỉ có mỗi một cái tim thôi mà tớ chẳng nỡ hạ đũa!"
"Tớ không mua được khuôn. Tớ từng thấy người ta đổ trứng hay bột bánh vào các loại khuôn có hình thù khác nhau, ra lò trông rất đẹp mắt. Tớ cũng chỉ là bắt chước vẽ bình theo dáng gáo thôi." Hạ Nhất Đạt làm việc thì thông minh, nhưng tài nấu nướng thì tệ hại hết chỗ nói, đây đâu phải là bắt chước vẽ bình theo dáng gáo cơ chứ, mà phải là "bắt chước vẽ cái vò nước lớn theo dáng cái gáo" mới đúng!
Đáng tiếc Hạ Nhất Đạt thậm chí chẳng nghe ra lời khen chê, chỉ đắc ý thúc giục Vương Bảo Ngọc ăn nhiều vào.
"Tớ biết tiếng Anh của cậu tốt, đây là đồ uống gì thế? Mua ở đâu được?" Vương Bảo Ngọc vừa lật trang tạp chí đó vừa hỏi. Qua chuyện lần trước Hạ Nhất Đạt đi lên thành phố, nhận ra thuốc lá ngoại, đủ chứng tỏ cô vẫn khá hiểu biết về mấy món đồ thời thượng.
Hạ Nhất Đạt vừa ăn vừa tiện tay cầm lên xem rồi bảo: "Đây là đồ uống chức năng, dành riêng cho nhóm đối tượng đặc biệt, không hợp với cậu đâu."
"Tại sao, là trị tiểu đường, cao huyết áp, hay là cường dương bổ thận?" Vương Bảo Ngọc đầy hào hứng truy vấn.
"Không phải mấy cái đó. Hướng dẫn sử dụng mô tả rất rõ, đây là đồ uống giảm cân trao đổi chất, cần dùng dưới sự hướng dẫn của bác sĩ." Hạ Nhất Đạt nói.
"Ồ! Tớ không béo, xem ra không dùng tới rồi." Vương Bảo Ngọc như hiểu ra.
Hạ Nhất Đạt xem lại mấy dòng chữ Tây đó rồi bổ sung: "Loại đồ uống này có chức năng lợi tiểu, uống vào thúc đẩy tiểu tiện, uống nhiều nước đi tiểu nhiều cũng là một phương pháp giảm cân."
"Hê hê! Tiểu Hạ, cậu đúng là chuyên gia đấy, hôm nào tớ làm Bí thư huyện ủy, sẽ để cậu làm thư ký cho tớ." Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói.
"Cậu hỏi cái này làm gì? Có phải 'công chúa giả' hay uống không? Cô ta cũng đâu có gầy đâu." Hạ Nhất Đạt đặt tạp chí xuống, khó hiểu hỏi.
"Câu này thì sai rồi, Trình Tuyết Mạn đâu có béo. Ngược lại cậu khung xương nhỏ, mà giấu kín bên trong toàn là thịt cả đấy!" Vương Bảo Ngọc cười hì hì đáp.
"Ái da, cậu xấu xa quá đi! Chỉ biết bênh cô ta, giờ ngay cả đồ uống cũng để ý thay cô ta nữa!" Hạ Nhất Đạt bực mình cầm đũa gõ lên đầu Vương Bảo Ngọc.
"Cậu thực sự oan uổng cho tớ rồi. Tớ chỉ tò mò thôi, lần trước đi trượt tuyết, Phí Đằng có đưa tớ một chai. Vị khá ngon, tớ có chút ấn tượng thôi mà." Vương Bảo Ngọc giải thích.
"Ông ta uống loại đồ uống này làm gì, tầm tuổi đó của ông ta cũng đâu có phù hợp! Không sợ ướt quần à!" Hạ Nhất Đạt khinh khỉnh nói.
Chính câu nói này của Hạ Nhất Đạt khiến Vương Bảo Ngọc chợt nhớ ra một chuyện. Đúng là sau khi uống loại đồ uống của Phí Đằng, lúc mình lên núi mới không nhịn nổi mà muốn đi tiểu, thậm chí nhịn cũng không nổi. Nếu không đi tiểu, mình đã không bị tấn công từ phía sau. Liệu giữa hai việc này có mối liên hệ nào không? Sao Phí Đằng lại tốt bụng đưa đồ uống cho mình? Mà lại đúng là loại đồ uống có chức năng đặc biệt này? Nghĩ tới đây, một ý nghĩ đáng sợ xuất hiện trong đầu cậu, liệu chuyện mình bị đánh có phải do Phí Đằng cẩn thận sắp đặt hay không?
"Tạp chí này tớ giữ nhé, tớ phải đi đây, còn có việc cần xử lý." Vương Bảo Ngọc đặt đũa xuống, dứt khoát nói.