Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55870 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4693
Xuống biển

❊ ❊ ❊

Đỗ Phàm đem tin tức dò hỏi được nói ra bằng những lời lẽ đơn giản trực tiếp nhất, rồi đứng lặng ở đó nhìn nàng, đợi nàng quyết định.

Phượng Cửu nghe được lời hắn, tim đập thịch một cái, thần sắc có chút ngẩn ngơ, lẩm bẩm nói: "Đông Hải Linh Vực... sao ta lại không nghĩ đến nhỉ?" Vừa nói, nàng lập tức hoàn hồn đứng dậy, bảo: "Ta phải đích thân đi một chuyến."

Nghe vậy, Đỗ Phàm khựng lại, nói: "Chủ tử, có cần đợi La Vũ bọn họ truyền tin về rồi hãy khởi hành không? Dù sao mọi việc cũng chỉ là suy đoán của chúng ta, vẫn chưa thực sự xác nhận liệu Diêm Chủ có ở đó hay không."

Phượng Cửu lắc đầu, nói: "Bất kể có phải hay không, ta đều phải đích thân đi một chuyến mới được, ngươi đi sắp xếp đi! Một lát nữa là xuất phát, cứ để Lãnh Hoa và Lãnh Sương đi theo là được, những người khác cứ để họ quản lý công việc trong tay mình."

"Vâng." Đỗ Phàm đáp một tiếng, không ngăn cản nữa, mà hành lễ rồi xoay người bước ra ngoài.

"Mặc Trạch, là chàng sao? Nếu là chàng, vì sao chàng không trở về? Lẽ nào bị thương rất nặng? Hay là có nguyên nhân nào khác?" Phượng Cửu lẩm bẩm nói, tay khẽ vuốt ve cuốn sách trên bàn, đó là cuốn sách mà trước đây hắn luôn ngồi ở đây lật xem, lúc này nhìn thấy cuốn sách này, như thể hắn vẫn luôn ở bên cạnh nàng, chưa từng rời xa...

Đông Hải Linh Vực, đó là một vùng biển mênh mông không thấy bờ, quanh năm nước biển xanh thẳm không đáy, trong biển cũng cực ít khi nổi sóng gió. Thế nhưng, đúng một năm nay, có tu sĩ lần lượt phát hiện ra, vùng biển này không chỉ cứ cách ba tháng sẽ dâng lên một đợt sóng lớn, mà ngay cả thú vật trong cánh rừng gần đó cũng sẽ tới bờ biển quỳ rạp xuống hú kêu.

Hiện tượng kỳ lạ này khiến tu sĩ suy đoán, liệu dưới biển có sinh ra thiên tài địa bảo gì chăng? Hay là có thần thú nào chào đời? Hoặc là có dị bảo nào xuất thế?

Không ít người nảy sinh ý đồ, mấy tháng gần đây đều tránh ngày vạn thú quỳ lạy lũ lượt kéo tới đó ra, mà tới vùng biển thử tìm cách trục vớt, xem có bảo vật gì chìm dưới đáy biển hay không.

Chỉ là, vùng biển Linh Vực sâu không thấy đáy, đáy biển lại càng hung hiểm vạn phần, cho dù là người có thực lực bất phàm tới đây, cũng không dám tùy tiện xuống biển tìm bảo, nhất là sau khi có người bất chấp nguy hiểm tính mạng, chống thuyền đi vào trong biển, cuối cùng lại bị đại dương cuốn vào nơi sâu thẳm, chết không thấy xác, thì càng có nhiều người chỉ dám đứng nhìn, không dám mạo hiểm nhúng tay vào.

La Vũ và Cổ Mạc sau hơn nửa tháng đường sá, mới tới được nơi vùng biển Đông Hải này, khi họ đến bờ biển, nhìn thấy những nhóm tu sĩ ba năm tụ lại cùng với một số lính đánh thuê, hai người không khỏi nhìn nhau.

"Ta nghe nói vùng biển này hung hiểm vạn phần, không ngờ lại có nhiều kẻ không sợ chết tới hóng chuyện như vậy." La Vũ nhướng mày cười cười, dùng khuỷu tay huých Cổ Mạc bên cạnh, nói: "Ngươi nói xem, chúng ta xuống bằng cách nào thì tốt?"

"Chẳng phải có mang theo Tị Thủy Châu sao? Chúng ta xuống biển từ phía kia đi! Phía đó ít người, sẽ không gây ra ồn ào." Cổ Mạc nói, ra hiệu cho hắn nhìn về phía bên kia.

La Vũ nhìn theo hướng hắn chỉ, thấy ở mép biển phía đó có đá nửa che nửa lấp, người cũng ít hơn, nếu muốn xuống biển, quả thật đi từ phía đó là tốt nhất.

Hắn suy tính một chút, lại nhìn sắc trời, lúc này mới nói: "Vùng biển này chúng ta cũng không quen thuộc, hơn nữa ban đêm xuống biển lại càng nguy hiểm, bây giờ sắc trời đã không còn sớm nữa, chúng ta cứ đợi ngày mai đi! Ngày mai trời vừa sáng, chúng ta sẽ lén lút xuống biển tìm hiểu cho rõ ràng."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4650
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.