"Mộ Dung thúc thúc, cảm ơn người, sau này tới tìm Nguyệt nhi chơi nhé!" Nguyệt nhi cũng cất giọng non nớt gọi theo.
Bước chân Mộ Dung Dật Hiên khựng lại, chỉ là y không hề quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay, rồi tiếp tục bước đi, bóng lưng dần dần xa, cho đến khi biến mất trong tầm mắt bọn trẻ.
"Nguyệt nhi! Hạo nhi, Thần nhi!"
Giọng nói quen thuộc xen lẫn kinh hỉ bất ngờ truyền vào tai ba đứa trẻ, cả ba vừa nghe thấy giọng nói ấy liền quay ngoắt lại nhìn, liền thấy một bóng hình màu đỏ đang vội vã chạy về phía mình.
"Nương thân!"
Ba đứa trẻ đồng thanh hô lớn, Hạo nhi và Mộ Thần lập tức ba chân bốn cẳng chạy về phía nàng, còn Nguyệt nhi đang được nam tử đeo mặt nạ bế thì giãy giụa, vừa giãy vừa gọi: "Thả con xuống, thả con xuống, con muốn tới chỗ nương thân!"
Nam tử đeo mặt nạ do dự một chút, lúc này mới thả cô bé xuống, tay vừa buông, liền thấy cô bé chạy lon ton về phía trước.
Ba đứa trẻ lao vào lòng Phượng Cửu, bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy nàng, miệng gọi từng tiếng nương thân.
"Các con của ta, cuối cùng các con cũng trở về rồi."
Phượng Cửu thấy lòng kích động, giọng nói thoáng nghẹn ngào, nàng dùng hai tay ôm chặt lấy ba đứa trẻ, cảm nhận được chúng đang thực sự nằm trong lòng mình, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng, lo lắng không yên, cuối cùng cũng được đặt xuống khi thấy chúng bình an trở về bên mình.
"Nương thân, Hạo nhi nhớ người lắm, nương thân, Hạo nhi có chăm sóc đệ đệ muội muội ạ." Hạo nhi vốn luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, chỉ khi đối diện với Phượng Cửu mới lộ ra vẻ trẻ con.
Phượng Cửu nghe lời cậu bé, gật gật đầu, đưa tay xoa đầu cậu, giọng dịu dàng cười bảo: "Nương thân biết, nương thân biết Hạo nhi của ta luôn là một người anh tốt, nương thân không ở bên cạnh các con, nương thân biết con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho đệ đệ muội muội." Giọng nói từ ái khẽ khàng truyền ra từ miệng nàng, nàng ôm lấy cậu, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu một cái.
Hạo nhi lập tức mỉm cười, vui vẻ cười rạng rỡ, như một đứa trẻ được khen ngợi, lộ ra nụ cười hoan hỷ mà mãn nguyện.
"Nương thân nương thân, Nguyệt nhi cũng muốn hôn hôn." Nguyệt nhi cất giọng nũng nịu gọi, vừa nói vừa vươn gương mặt nhỏ nhắn phấn nộn của mình về phía trước: "Nguyệt nhi muốn nương thân hôn má."
Mộ Thần có chút ngượng ngùng, nhưng thấy nương thân đã hôn đại ca, muội muội cũng ghé má tới, cậu liền mang theo vài phần xấu hổ, lí nhí nói: "Nương thân, Thần nhi cũng muốn."
Thấy vậy, Phượng Cửu không khỏi bật cười, cưng chiều xoa tóc chúng, giọng nhẹ nhàng đáp: "Được được được, các con đều là bảo bối nhỏ của nương thân, nương thân hôn từng đứa một." Nói đoạn, nàng cũng hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của hai đứa, nhìn chúng cười vui vẻ, bản thân nàng cũng không khỏi nở nụ cười du dương.
Sau khi nhìn ngắm ba đứa trẻ thật kỹ, Phượng Cửu lúc này mới đứng dậy, để ba đứa trẻ đứng bên cạnh mình, lúc này mới nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ kia, cùng với một nam tử trẻ tuổi đang cải trang làm hộ vệ đứng một bên.
"Không biết các hạ là?" Nàng nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ, đôi mắt trong vắt thoáng lướt qua một tia ánh sáng mờ ám, ánh mắt không chút gợn sóng đánh giá người trước mặt, vừa đánh giá, trong lòng nàng thầm kinh ngạc.
Thực lực của người này, với tu vi hiện tại của nàng vậy mà lại không nhìn thấu? Rốt cuộc là hắn ẩn giấu quá tốt? Hay là thực lực thật sự thâm bất khả trắc?
"Ta là ân nhân cứu mạng của bọn trẻ." Nam tử đeo mặt nạ nói, ánh mắt nhìn về phía Nguyệt nhi, bảo: "Cũng là sư phụ của tiểu nha đầu này."