Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55870 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4658
Quỷ dị

❊ ❊ ❊

Ngay khoảnh khắc đó, nàng cảm nhận được có một luồng sức mạnh to lớn đang cưỡng ép kéo lấy phi thuyền, phi thuyền cũng mất đi sự cân bằng, bị hút vào trong. Sau một hồi trời đất xoay chuyển, nàng cảm thấy kết giới bao phủ quanh thân phi thuyền vang lên một tiếng "bành" rồi vỡ vụn, phi thuyền cũng như từ trên cao rơi xuống, lao mạnh xuống phía dưới.

"Không ổn! Đỗ Phàm, Lãnh Sương, mau theo ta ổn định phi thuyền! Lãnh Hoa, chăm sóc tốt ba đứa trẻ, đừng để chúng ra ngoài!" Phượng Cửu lập tức quát lên, mắt thấy tình hình không ổn, nàng liền vận khí bay vút ra khỏi phi thuyền, tới phía dưới phi thuyền nhanh chóng ổn định nó lại.

Ngay khi tiếng quát vừa dứt, Đỗ Phàm và Lãnh Sương cũng nhanh chóng hành động, bọn họ phân ra đỡ lấy ba góc của phi thuyền. Thế nhưng, cho dù họ dùng linh lực hộ thuyền cũng không chống đỡ nổi luồng sức mạnh to lớn khi phi thuyền bị hất văng ra. Đến mức khi phi thuyền lao xuống, họ cũng chỉ có thể làm giảm lực va đập, khiến tổn thất giảm xuống mức thấp nhất.

"Bành bành bành!"

Phi thuyền rơi xuống đất nhưng không dừng lại ngay, mà trượt trên mặt đất một khoảng chừng mười mét, sau khi đâm đổ không ít cây cối thì mới dừng lại nhờ sự ma sát của cát đá.

Phượng Cửu cùng Đỗ Phàm và Lãnh Sương từ một bên thuyền bước ra, nhìn thấy phi thuyền đã ổn định, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Nghĩ đến ba đứa trẻ trên phi thuyền, Phượng Cửu lập tức nhảy lên phi thuyền.

"Mấy đứa trẻ thế nào rồi?" Phượng Cửu bước nhanh tới hỏi.

Lúc này Lãnh Hoa mới mở cửa gian phòng của mấy đứa trẻ, liền nhìn thấy Hạo Nhi đang ôm lấy Mộ Thần và Mộ Nguyệt, ba người ôm chặt lấy nhau ngồi trên mặt đất, sắc mặt có chút tái nhợt và hoảng sợ. Sau khi nhìn thấy bọn họ, lũ trẻ như trút được gánh nặng, vội vàng đứng dậy từ dưới đất.

"Nương thân!"

Ba đứa trẻ nhào về phía Phượng Cửu, hiển nhiên là đã bị dọa sợ rồi.

"Không sao, không sao, các con có bị va đập bị thương không?" Phượng Cửu hỏi, lần lượt kiểm tra trên người ba đứa trẻ xem có bị thương do thân thuyền rung lắc dữ dội hay không.

"Không ạ, chúng con ngã xuống sàn tàu rồi không đứng lên nữa, cho nên không bị va đập gì cả." Hạo Nhi nói.

"Ừm ừm, không bị thương." Mộ Thần và Mộ Nguyệt cũng gật đầu nói theo.

"Vậy thì tốt." Phượng Cửu thở phào, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của lũ trẻ. Lúc này, dường như nhớ ra điều gì đó, nàng liền dắt chúng ra khỏi khoang tàu, đi ra bên ngoài nhìn nơi xa lạ này, lông mày không khỏi nhíu lại.

Lúc trước chỉ mải ổn định phi thuyền đang bị hất văng xuống phía dưới, cũng không kịp nhìn kỹ xung quanh, lúc này nhìn lại, mới phát hiện nơi này chỗ nào cũng lộ ra vẻ quỷ dị và áp bách.

Hơn nữa, lúc trước họ ở bên kia là buổi trưa, mà ở đây lại tối đen như mực, xung quanh lặng ngắt không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác, giữa không trung thậm chí cũng không hề tồn tại khí tức linh lực, cứ như thể đã đi tới một nơi tuyệt tích linh khí vậy.

"Chủ tử, lúc trước trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy, chúng ta nhanh chóng quay đầu thuyền nhưng không kịp, liền bị hút vào đây." Đỗ Phàm nói, lúc này cũng nhìn xung quanh, nhận ra nơi này dường như có chút quỷ dị.

"Người kia sao lại không ra?" Phượng Cửu lúc này mới phát hiện ra, gã nam tử đeo mặt nạ kia cư nhiên không xuất hiện.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4650
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.