“Ngồi đi!”
Hiên Viên Quốc chủ ra hiệu cho nàng, nhìn nàng hỏi: “Có phải Mặc Trạch đã xảy ra chuyện gì rồi không?” Thật ra hôm nay thấy con trai mình không về, hơn nữa khi hỏi tới thì Phượng Cửu lại né tránh không đáp, trong lòng ông đã thầm đoán được phần nào, chỉ là không biết, với thực lực của hắn, rốt cuộc còn có thể xảy ra chuyện gì?
Phượng Cửu gật đầu, ngồi xuống ghế, nói: “Phụ thân, khoảng thời gian trước khi vẫn chưa tìm được bọn trẻ, Mặc Trạch đã xảy ra chuyện, chàng ấy là vì thăng cấp mà gặp chuyện.”
“Thăng cấp?” Hiên Viên Quốc chủ trầm lòng xuống, việc xảy ra khi thăng cấp thì không phải chuyện nhỏ.
“Sự tình là thế này…” Phượng Cửu kể lại tường tận sự việc xảy ra hôm đó cho ông nghe, cuối cùng nói: “Ca ca con đã trở về vùng trời đất mà Mặc Trạch nắm giữ để dò xét, ngày Mặc Trạch xảy ra chuyện, vùng trời đất đó chấn động rất lớn, chỉ là, tinh thần lực của chàng ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất, cho nên chúng con suy đoán, chàng ấy chưa chết, có thể chỉ là không biết hiện tại đang ở đâu mà thôi.”
Nghe vậy, Hiên Viên Quốc chủ khẽ thở dài, nói: “Tiếng sấm sét lúc đó, ở đây cũng có nghe thấy, chỉ là cách quá xa, chúng ta ở đây không nhận được bất kỳ tin tức nào, càng không biết là nó đã xảy ra chuyện.”
Ông nhìn Phượng Cửu, tâm trạng nặng nề nói: “Dưới thiên lôi như thế, ai dám khẳng định nó còn sống? Cho dù chỉ là tinh thần lực chưa hoàn toàn biến mất, cũng có khả năng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, uy lực của thiên lôi đó lớn đến thế, cho dù là nó, e rằng cũng không chịu nổi!”
“Không, con không tin chàng ấy đã chết, càng không tin chàng ấy không còn tồn tại trên thế gian này. Con thà tin rằng, chàng ấy chỉ là không biết đang dưỡng thương ở nơi nào.” Phượng Cửu kiên định nói.
“Nó là con trai ta, ta sao lại không hy vọng nó còn sống chứ? Ta chỉ lo con ôm hy vọng quá lớn, sau này sẽ phải chịu đả kích càng lớn hơn, giữ hy vọng là chuyện tốt, nhưng con cũng phải chuẩn bị tâm lý, không thể đợi đến lúc đó, hy vọng trong lòng con tan vỡ, niềm tin của con cũng sẽ không chống đỡ nổi.”
Phượng Cửu im lặng không nói lời nào. Nàng biết, ông nói vậy là vì muốn tốt cho nàng, cũng là để nàng chuẩn bị tâm lý, nhưng nàng không muốn tin, cũng sẽ không đi tin rằng Mặc Trạch không tồn tại trên đời này, chàng nhất định vẫn còn sống!
Chủ đề này, Hiên Viên Quốc chủ cũng không tiếp tục nói nữa, mà hỏi: “Bọn trẻ vẫn chưa biết phải không? Con không định nói cho chúng biết sao?”
“Con vẫn chưa nghĩ ra nên nói với chúng thế nào.” Phượng Cửu nói, có chút lo lắng: “Chúng tuy còn nhỏ nhưng đã hiểu chuyện, nếu nói cho chúng biết, con lo tâm hồn non nớt của chúng sẽ không chịu nổi.”
Nghe vậy, ông khẽ thở dài, nói: “Bọn trẻ kiên cường hơn con nghĩ đấy, con cứ yên tâm nói cho chúng biết đi! Chúng đã hiểu chuyện rồi, luôn cần phải biết thôi.”
“Phụ thân, thật ra lần này đến, con còn một việc khác muốn nói với người.” Phượng Cửu nhìn ông nói.
“Ừm, con nói đi, ta đang nghe đây, chuyện gì?” Ông hỏi.
Phượng Cửu đưa tay thiết lập kết giới cách âm, lúc này mới nói: “Mặc Trạch xảy ra chuyện là vì phía trên Tiên giới có người chèn ép, muốn dồn chúng ta vào chỗ chết, cho nên con chuẩn bị đưa cả ba đứa nhỏ rời đi. Người đeo mặt nạ đi cùng hôm nay là một vị đại năng ở phía trên Tiên giới, ông ấy là…”
Nàng cẩn thận nói rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc cho ông nghe, cũng như quyết định mà nàng đã đưa ra, đều hy vọng ông có thể thấu hiểu.
“Con nói là, muốn đưa cả ba đứa nhỏ lên phía trên Tiên giới? Như vậy, sau này chúng sẽ không thể trở về nữa sao?” Hiên Viên Quốc chủ nhíu mày hỏi.