Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55870 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4619
Gã chú kỳ quái

❊ ❊ ❊

"Nương thân, sau khi chúng con bị Huyết Ma kia hạ huyết chú đưa đi, ba đứa con liền rơi vào một khu rừng ở nhân giới. Con nghĩ, có lẽ vì con không phải do cha nương sinh ra, cho nên huyết chú đó đã bị con phá giải ngay trong đêm hôm đó, chỉ là trên người đệ đệ và muội muội thì không phá nổi, hơn nữa bọn chúng cũng không nhớ rõ cha nương nữa."

Hạo Nhi cẩn thận kể lại, hồi tưởng lại những chuyện đã trải qua khi tự mình dẫn theo đệ đệ, muội muội lưu lạc bên ngoài mà không có người lớn bên cạnh.

"Đại ca lúc đó rất đau, cứ kêu mãi, đổ rất nhiều mồ hôi, bọn con lúc đó rất sợ, nhưng bọn con cũng có chăm sóc đại ca." Nguyệt Nhi cũng nói theo.

Phượng Cửu nghe vậy, lòng thắt lại đau đớn: "Là nương thân không tốt, nương thân đã không chăm sóc tốt cho các con."

"Không, nương thân rất tốt, chúng con thích nương thân nhất." Ba đứa trẻ đồng thanh nói, nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, yêu thương.

Nghe những lời này, trên gương mặt tuyệt mỹ của Phượng Cửu không kìm được lộ ra nụ cười. Nàng cũng đến ngồi cạnh chúng, bế Nguyệt Nhi lên đặt trên đùi mình, bảo Hạo Nhi: "Hạo Nhi, con kể tiếp đi."

"Vâng, vì lúc đó thực lực của con chưa hoàn toàn khôi phục, con sợ gặp nguy hiểm không chăm sóc được cho đệ đệ và muội muội, nên chúng con đã ở trong khu rừng đó vài ngày rồi mới rời đi. Khi đó chúng con đến một thành trì nọ, ở đó đệ đệ và muội muội suýt chút nữa bị bắt cóc, con đã gặp Phan Ninh ở đó..."

Thằng bé kể lại từng chút một những gì đã gặp phải bên ngoài trong gần hai năm qua, kể một mạch cho đến khi trời tối hẳn.

"Khi đó Sơn Ma Lão Tổ bắt được muội muội, rất mạnh tay ném con bé xuống đất, chính là người đeo mặt nạ xuất hiện đột ngột kia đã đỡ lấy muội muội, cứu muội muội. Chỉ có điều chúng con hỏi ông ấy, ông ấy cũng không nói mình tên gì. Sau đó nữa, Mộ Dung thúc thúc cũng đến, họ liền đưa chúng con trở về." Hạo Nhi nói đến đây thì dừng lại, nhìn nương thân mình.

Phượng Cửu khi nghe đến lúc ba đứa trẻ gặp nguy hiểm ở tông môn đó, trái tim thắt chặt lại, sát ý trong lòng cũng cuồn cuộn dâng trào. Một tông môn chính phái như vậy, nhưng khi gặp nguy hiểm lại đẩy ba đứa trẻ ra ngoài, thật sự không thể tha thứ!

Tuy nhiên, khi nghe ba đứa trẻ cuối cùng nhờ gã đàn ông đeo mặt nạ kia mà hóa giải được nguy hiểm, trái tim treo lơ lửng của nàng cũng nhẹ nhõm đôi chút. May mắn thay, chúng đã gặp dữ hóa lành, nếu không, nàng thật sự không dám tưởng tượng...

"Nương thân, gã chú kỳ quái đeo mặt nạ kia tuy kỳ lạ, nhưng đối với Nguyệt Nhi tốt lắm ạ!" Giọng nói mềm mại, non nớt của Nguyệt Nhi vang lên bên tai Phượng Cửu, cô bé sợ nương thân cảm thấy gã chú kỳ quái đó là người xấu, nên giải thích: "Nếu không phải ông ấy cứu Nguyệt Nhi, bây giờ Nguyệt Nhi đã không gặp được nương thân rồi, hơn nữa, trên đường đi ông ấy cũng đối xử với Nguyệt Nhi rất tốt, ông ấy không phải là người xấu đâu ạ."

Nghe vậy, Phượng Cửu mỉm cười, véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của cô bé: "Nương thân biết, nếu không phải nhờ ông ấy, bây giờ nương thân cũng không gặp được Tiểu Nguyệt Nhi nữa, nương thân sẽ cảm ơn ông ấy thật tốt."

"Thế nhưng, nương thân, gã chú kỳ quái muốn Nguyệt Nhi làm đồ đệ của ông ấy thì phải làm sao ạ?" Cô bé cắn cắn bờ môi nhỏ ươn ướt, có chút bối rối hỏi.

Thấy vậy, Phượng Cửu cười cười, liền hỏi: "Nguyệt Nhi có muốn ông ấy làm sư phụ của con không?"

Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo lộ vẻ xoắn xuýt, cô bé cúi đầu, mân mê ngón tay nhỏ của mình, lí nhí nói: "Nguyệt Nhi không muốn rời xa nương thân, Nguyệt Nhi muốn ở cùng nương thân, thế nhưng, gã chú kỳ quái trông đáng thương quá ạ."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4616
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.