Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55870 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4677
Kỳ vọng

❊ ❊ ❊

Mộ Thần thấy đại ca mình đã vẽ xong phù lục, trong mắt hiện lên vẻ vui mừng, ánh mắt nhìn đại ca tràn đầy sự sùng bái. Trong lòng cũng thầm quyết định, phải vẽ cho nghiêm túc, học cho thật nhanh.

Hạo Nhi nhìn nhân ảnh huyễn hóa ra kia, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng lộ ra nụ cười: "Ừm, ta học được rồi, ta sẽ dạy cho hai người." Nói đoạn, cậu bước lên một bước, đến bên cạnh hai người.

"Hôm nay đến đây thôi! Trời đã tối, các con cũng đã luyện cả buổi chiều rồi, ngày mai lại luyện tiếp." Thanh Đế đi tới, nhìn ba người, hỏi: "Các con muốn ăn Tích Cốc Hoàn hay là ăn gà nướng?"

"Sư phụ, có gạo không ạ? Con muốn ăn cháo." Nguyệt Nhi nhỏ giọng nói.

"Không có." Ngài lắc đầu, thấy vẻ mặt thất vọng của cô bé, lại nói: "Hai hôm nữa xuống núi nhớ đi mua ít linh mễ là được, ruộng linh điền trên núi, các con cũng có thể để khôi lỗi trồng linh mễ."

"Được ạ! Vậy đến lúc đó chúng con sẽ mua ít hạt giống về." Cô bé lập tức phấn chấn hẳn lên, đôi mắt cong cong vì cười.

Ngày hôm đó, cuối cùng họ vẫn ăn gà linh nướng. Vì Hạo Nhi và Mộ Thần vẫn chưa có động phủ nên họ vẫn quay về căn nhà tranh ngủ. Nguyệt Nhi không muốn một mình ở trong động phủ nên cũng đi theo họ ngủ ở nhà tranh.

Sáng sớm hôm sau, Hạo Nhi dậy thật sớm vẽ phù lục, huyễn hóa ra khôi lỗi đi giúp mình khai phá động phủ. Động phủ mà cậu và Mộ Thần chọn nằm không xa chỗ của Nguyệt Nhi, như vậy ba người ở cùng nhau mới có bạn.

Sau khi sắp xếp cho khôi lỗi khai phá động phủ xong, cậu quay lại dạy Mộ Thần và Nguyệt Nhi vẽ phù lục.

"Nên vẽ thế này, các đệ nhìn cho kỹ, chỗ này phải vẽ như vậy." Cậu cầm bút, tỉ mỉ dạy bảo: "Linh lực khí tức nhất định phải rót vào ngòi bút, như vậy phù văn được vẽ ra cùng với chu sa ở đầu bút mới mang theo linh lực khí tức."

"Đại ca, huynh xem tấm này của đệ có giống không?" Mộ Thần cầm tấm mình vừa vẽ đưa cho cậu xem.

"Thành rồi, đây đã là một lá phù lục, hơn nữa còn là phù lục nhị giai." Hạo Nhi nói, nở nụ cười, tán thưởng: "Mộ Thần rất lợi hại."

Bởi vì họ ở trong núi này không có người ngoài, tên mà sư tôn đặt cho họ, họ đều ghi nhớ, sau này xuống núi sẽ dùng, còn khi ở trong núi không có người, họ vẫn theo thói quen gọi tên cũ.

"Đại ca mới lợi hại, đại ca vẽ là phù lục tam giai." Mộ Thần nói tiếp: "Đệ sẽ tiếp tục vẽ, đệ cũng có thể vẽ ra phù lục tam giai."

"Ừm, nhất định có thể." Hạo Nhi gật đầu nói.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, Nguyệt Nhi nghiêm túc vẽ ra một lá phù lục. Chỉ có điều, phù văn cô bé vẽ hơi ngoằn ngoèo, hơn nữa cũng khá nhỏ, nhưng cô bé đối chiếu với cái mà sư phụ vẽ, cuối cùng xác nhận là phù văn không hề vẽ sai.

"Đại ca, ca ca, các huynh xem, đệ cũng vẽ ra được rồi, đệ cũng là phù lục nhị giai đây này!" Cô bé vui vẻ lộ nụ cười, giơ lá phù lục trong tay lên.

Bên này, ba người luyện phù văn một buổi sáng, sau khi đã quen thuộc, họ liền để khôi lỗi đi làm việc giúp mình, còn ba người thì định nhân cơ hội này đi dạo quanh Vân Tiêu Sơn này, làm quen với cảnh vật các nơi ở bên trong.

Nơi chủ phong, khi biết ba người đã học được cách vẽ khôi lỗi phù, Thanh Đế khẽ nhướng mày, đôi mắt đào hoa cong lại, trên dung nhan tuấn mỹ lộ ra một nụ cười đầy kỳ vọng.

"Ba đứa nhỏ này thiên tư quả thực xuất chúng, Vân Sâm lớn hơn vài tuổi, lại là tu vi Kim Đan, chỉ dùng nửa ngày đã học được khôi lỗi phù đã khiến ta kinh ngạc, không ngờ hai tiểu tử kia học cũng nhanh đến vậy."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4650
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.