Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55868 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4636
Giải sầu

❊ ❊ ❊

"Hạo Nhi? Nương thân vào đây trò chuyện cùng con một lát." Phượng Cửu nói ở ngoài cửa.

Nghe tiếng nói vọng từ bên ngoài, Hạo Nhi lúc này mới đứng dậy, tiến lên mở cửa: "Nương thân." Cậu nhào vào lòng nàng, giọng nói mang theo một chút nghẹn ngào.

Phượng Cửu ôm lấy cậu, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng, dịu giọng nói: "Không sao đâu, có nương thân ở đây với con."

Nàng dắt cậu đến bên giường ngồi xuống, khẽ nói: "Hạo Nhi, con phải biết rằng, trên thế gian này không ai có thể mãi mãi ở bên cạnh ai. Trên con đường trưởng thành, con sẽ gặp rất nhiều chuyện, tất cả đều phải tự mình học cách đối mặt và thích nghi."

Phượng Cửu ở trong khoang thuyền bầu bạn, khuyên giải Hạo Nhi. Bên ngoài, Đỗ Phàm sau khi nhìn thấy có một tòa thành trấn phía dưới, liền đi tới gần khoang thuyền cất tiếng gọi: "Chủ tử, phía dưới có thành trấn."

Phượng Cửu dắt Hạo Nhi đi ra, nói: "Vậy thì xuống dưới nghỉ ngơi một chút đi!" Dứt lời, nàng điều khiển phi thuyền bay xuống phía dưới.

Đến nơi, nàng thu phi thuyền lại, cả đoàn người liền đi về phía trong thành. Thấy trong thành náo nhiệt phồn hoa, trẻ con nô đùa trên đường, hai bên phố xá cửa hiệu treo đầy đèn lồng, đỏ rực tạo nên một khung cảnh rực rỡ đẹp mắt. Phượng Cửu bèn bảo Đỗ Phàm: "Ngươi đi tìm khách điếm trước đi! Ta dẫn lũ trẻ đi dạo trong thành một lát."

Nói đoạn, nàng nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ kia, nói: "Ngươi cũng đi nghỉ ngơi trước đi! Không cần đi theo chúng ta khắp nơi làm gì."

Nam tử đeo mặt nạ nhìn Nguyệt Nhi một cái, lúc này mới gật đầu, đáp lại một tiếng nhàn nhạt: "Ừ." Dứt lời, liền xoay người đi tìm khách điếm trước.

"Vậy chủ tử đừng về quá muộn, thuộc hạ đi tìm khách điếm, lát nữa sẽ dùng truyền tin ngọc thông báo cho người." Đỗ Phàm nói xong, hành lễ một cái rồi cùng nam tử đeo mặt nạ rời đi, để lại Lãnh Hoa và Lãnh Sương đi theo bên cạnh Phượng Cửu.

"Đi thôi, nương thân dẫn các con đi dạo xem sao, muốn ăn gì cứ nói với nương, nương mua cho các con." Phượng Cửu cười nói, dắt họ đi về phía trước.

Lãnh Hoa và Lãnh Sương nhìn nhau, lộ ra một nụ cười, lặng lẽ đi theo phía sau họ, giúp trông chừng ba đứa trẻ.

So với những món trong tửu lâu, ba đứa trẻ thích những món ăn vặt ven đường hơn. Phượng Cửu dẫn chúng nếm thử từng hàng một, lại mua cho chúng vài món đồ chơi nhỏ. Theo suốt dọc đường rong chơi giải sầu, tâm trạng của Hạo Nhi cũng dần dần tốt hơn.

"Mệt chưa? Có muốn về nghỉ ngơi không?" Phượng Cửu hỏi, nhìn ba đứa trẻ đang lộ rõ vẻ phấn khích.

"Nương thân, nương thân, con nghe người ta nói họ đến bờ sông thả đèn hoa đăng cầu nguyện, nương ơi, chúng ta cũng đi nhé!" Nguyệt Nhi kéo tay nàng lắc lắc, vẻ mặt làm nũng nhìn nàng.

Thấy vậy, Phượng Cửu mỉm cười, bất đắc dĩ đáp: "Được được được, nương thân cùng các con đi, đi thôi! Chúng ta đi mua đèn hoa đăng trước đã."

Họ đi về phía sạp hàng nhỏ phía trước, mua vài chiếc đèn hoa đăng, rồi đi theo dòng người cầm đèn mà đi, cho đến khi tới bên bờ một dòng sông, nơi đang trôi nổi rất nhiều chiếc đèn hoa đăng.

Dưới dòng sông, trên mặt nước, từng đóa đèn hoa đăng nở rộ như hoa sen tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, lững lờ trôi theo dòng nước chảy chậm rãi, trông đẹp vô cùng.

Ba đứa trẻ cầm đèn hoa đăng đi đến bờ sông, hai tay chắp lại, thầm cầu nguyện trong lòng, rồi đặt đèn xuống mặt nước, nhìn nó từ từ trôi đi.

"Nương thân, chúng ta về khách điếm thôi! Nguyệt Nhi muốn về ngủ rồi." Nguyệt Nhi chạy lon ton đến bên cạnh nương thân, ngước gương mặt nhỏ nhắn nhìn nàng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4616
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.