Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 55870 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4629
Mâu thuẫn

❊ ❊ ❊

Tiểu nam hài đang được Huyền Vũ phu nhân dắt tay thấy ca ca nhà mình bị tiểu tỷ tỷ trạc tuổi mình dắt đi mất, rõ ràng là ca ca của cậu, nhưng cô bé lại gọi là đại ca, nhất thời không nhịn được cắn ngón tay, trên gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ ấm ức.

Thấy bọn họ đi xa mà cũng chẳng ai gọi mình đi cùng, cậu bé liền hất tay mẹ ra, chạy lon ton đuổi theo phía trước.

Huyền Vũ phu nhân sững sờ một chút, vội vàng nói: "Chạy chậm thôi, kẻo ngã đấy."

Hạo Nhi nghe thấy tiếng phía sau thì quay đầu lại nhìn, thấy là đệ đệ mình, liền giảm tốc độ chờ cậu bé.

Mà Nguyệt Nhi thì buông tay Hạo Nhi và Mộ Thần ra, chạy lon ton lên phía trước, ngồi xổm xuống xem mấy đóa hoa bên cạnh.

Tiểu nam hài chạy lon ton từ phía sau tới bên cạnh Hạo Nhi, lập tức đưa tay ôm lấy cánh tay anh, đôi mắt trừng Mộ Thần và Mộ Nguyệt, như thể đang nói cho bọn họ biết, đây là ca ca của cậu vậy.

Mộ Thần mang dáng vẻ tiểu đại nhân, cũng chẳng thèm để ý đến cậu nhóc, còn Nguyệt Nhi thì đang ngắm hoa nên cũng không nhìn cậu. Hạo Nhi thấy đệ đệ ôm cánh tay mình thì cũng chẳng nói gì, thấy Nguyệt Nhi cứ ngắm mấy đóa hoa mãi, anh bèn hỏi: "Nguyệt Nhi muốn đóa hoa đó sao? Đại ca hái cho muội."

Nguyệt Nhi quay đầu cười tủm tỉm nhìn anh, đáp lời giòn giã: "Đại ca, hoa hái xuống sẽ nhanh héo lắm, không đẹp nữa đâu, cứ để chúng nở như vậy thì có thể nhìn mãi luôn, Nguyệt Nhi là đứa trẻ ngoan, Nguyệt Nhi không hái hoa đâu."

Nghe vậy, thần sắc Hạo Nhi dịu lại, nói: "Vậy chúng ta qua đình ngồi một lát đi! Để hạ nhân mang chút đồ ăn đến."

"Vâng."

Cô bé đáp một tiếng, đi tới bên cạnh anh, thấy tiểu nam hài kia vẫn ôm chặt cánh tay đại ca mình, hơn nữa còn dùng đôi mắt như hổ con trừng cô bé, cô bé không khỏi chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, cười tủm tỉm nói: "Em là đệ đệ của đại ca hả? Em tên gì? Chị tên Hiên Viên Mộ Nguyệt, em phải gọi chị là Nguyệt Nhi tỷ tỷ nha!"

"Tránh ra!" Tiểu nam hài đưa tay đẩy Nguyệt Nhi một cái.

Nguyệt Nhi không đề phòng, bị đẩy lùi lại mấy bước, bước chân lảo đảo không đứng vững nên ngã ngồi xuống đất.

"Ngươi làm gì vậy!"

Hạo Nhi trầm mặt xuống, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đệ đệ bên cạnh một cái, rồi gỡ tay cậu bé đang ôm cánh tay mình ra, bước nhanh tới đỡ Nguyệt Nhi dậy, vừa giúp cô bé phủi sạch bụi đất dính trên váy.

"Nguyệt Nhi không sao chứ?"

"Không sao, chỉ là váy bị bẩn thôi." Nguyệt Nhi nhìn chiếc váy nhỏ phấn nộn của mình vì ngã một cái mà bị lấm bẩn, nụ cười trên gương mặt nhỏ nhắn cũng thu lại.

Mộ Thần vốn là người hành động, cậu là kiểu người có thể không nói chuyện thì sẽ không nói, trực tiếp động thủ. Thấy tiểu nam hài kia bắt nạt muội muội mình, cậu lập tức bước lên một bước, cũng dùng sức đẩy cậu bé một cái, đẩy thẳng cậu ngã xuống đất.

"Oa!"

Tiểu nam hài vốn được nuông chiều quen rồi, lúc này lại bị Hạo Nhi quát một tiếng, rồi lại bị Mộ Thần đẩy một cái ngã xuống đất, lập tức ngồi bệt dưới đất khóc òa lên.

Bên kia, Huyền Vũ phu nhân đang trò chuyện phiếm với Đỗ Phàm và mấy người khác, vừa nghe tiếng khóc của con trai út thì sắc mặt thay đổi, vội vàng bước nhanh tới. Thấy con trai út ngã ngồi dưới đất khóc thảm thiết, bà nhìn mà đau lòng, vội vàng tiến lên ôm lấy cậu bé.

"Sao thế? Sao lại ngồi dưới đất khóc?"

"Hu hu hu, ca ca mắng con, bọn họ bắt nạt con, hu hu hu..." Tiểu nam hài vừa khóc thương tâm vừa mách lẻo.

Huyền Vũ phu nhân vừa nghe, sắc mặt cứng đờ, bà nhìn ba đứa trẻ trước mặt, cũng không nói gì, chỉ dỗ dành con trai út của mình: "Được rồi được rồi, đừng khóc nữa."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:4616
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.