“Mau ngăn hắn lại! Hắn đang dùng máu làm dẫn, muốn triệu hồi âm hồn bốn phương!” Hoàn Nhan Thập Tam kinh hô, chém giết một con thi thể đầy lông xanh, ngay lập tức một con khác lại nhào tới.
Nghe thấy lời này, Phượng Cửu lập tức tiến lên, thế nhưng vừa tới gần liền bị một luồng khí lưu ngưng tụ từ huyết quang đánh bật ra, thân thể lùi lại mấy bước mới đứng vững.
Nhìn lão quái vật kia đang nhắm mắt lẩm bẩm trong miệng, máu tươi từ lồng ngực chậm rãi thấm ra, hình thành một mảng lớn dưới thân hắn, mà những máu tươi này lại chia thành từng đạo chảy dọc theo các vết máu của huyết trận, gia tăng năng lực cho huyết trận này.
Gậy đầu lâu cắm giữa đất kia lúc này hai hốc mắt bừng lên huyết quang, từng đợt từng đợt âm hồn quỷ mị từ trong miệng đầu lâu trào ra, tụ tập trong huyết trận, tham lam hút lấy những tinh huyết khí kia.
Bên kia, Hoàn Nhan Thập Tam sau khi thiêu rụi một con thi thể lông xanh khác đã đi tới bên cạnh Phượng Cửu, nhìn cảnh tượng trong huyết trận, không khỏi biến sắc: “Lần này phiền phức rồi.”
“Những âm hồn này của hắn từ đâu tới? Sau khi làm như vậy thì hậu quả sẽ thế nào?” Phượng Cửu hỏi.
“Dưới lòng đất.”
Hoàn Nhan Thập Tam nhìn huyết trận, nghiêm nghị nói: “Quỷ mị hút được tinh huyết khí thực lực sẽ tăng mạnh, hơn nữa nếu để chúng thoát ra ngoài, chỉ sợ sẽ mang đến tai họa diệt vong cho trấn nhỏ này.”
Nghe vậy, Phượng Cửu lại hỏi: “Huyết trận kia dường như rất mạnh, ta vừa tới gần đã bị đánh bật ra, ngươi có cách gì hay để giải quyết không?”
“Huyết trận của hắn đã khởi động, chỉ có thể đợi máu trên người hắn chảy cạn mới có cơ hội ra tay, trước mắt cứ phòng thủ đã!” Hắn nhìn xung quanh một chút, nói: “Ta phá Tam Âm Kết Giới ở đây trước, rồi lại bày kết giới ngăn chặn những âm hồn đó chạy thoát loạn xạ.”
Vừa nói, hắn vừa lùi lại mấy bước, lấy ra một lá cờ nhỏ phất phất trong tay, liền thấy những âm hồn đang trốn trong góc bị hắn thu vào trong cờ. Ngay sau đó, hắn đi lại xung quanh, tìm ra điểm phá của Tam Âm Kết Giới này rồi cắm xuống một lá cờ nhỏ màu đỏ.
Ngay sau khi lá cờ nhỏ màu đỏ được cắm xuống, hắn thúc giục linh lực, chỉ thấy một luồng hỏa diễm xanh u ám trào ra từ lá cờ, nhanh chóng thôn phệ luồng khí lưu trong không khí, sau khi tịnh hóa và phá vỡ kết giới đầy âm khí này, hắn lại cắm mấy lá cờ nhỏ xung quanh, nhanh chóng bày lại kết giới.
Người bên ngoài vì không nhìn thấy mọi thứ bên trong, cho nên cũng không biết những gì đã xảy ra, thế nhưng, khi Tam Âm Kết Giới bị phá vỡ, những thi thể nằm trên mặt đất, cùng với cảnh tượng bên trong đó, làm cho họ run lên cầm cập, kinh hô thành tiếng.
Những người vốn còn đang vây quanh bên ngoài tửu lâu chờ lấy mạng bọn họ theo bản năng lùi lại phía sau, từng bước từng bước lùi lại, cuối cùng kinh hô một tiếng, nhanh chóng chạy trốn.
Hoàn Nhan Thập Tam và Phượng Cửu lúc này cũng không bận tâm đến đám người bên ngoài nữa, hai người nhìn cái đầu của lão quái vật kia rủ xuống, tinh huyết khí trên người cuối cùng cũng đã cạn, đứt hơi thở. Mà những âm hồn tụ tập trong huyết trận kia, đã chen chúc tới mức như sắp nổ tung, đặc biệt là một vài âm hồn thực lực mạnh mẽ còn bắt đầu thôn phệ những âm hồn thực lực yếu kém.
Bên trong lại là một hồi chém giết thôn phệ, cho đến khi vô số âm hồn không đếm xuể được cường hóa thành bốn năm con, huyết trận cũng theo đó phát ra tiếng "rắc" một cái, bốn năm con quỷ mị bên trong đã từ âm hồn biến thành lệ quỷ cũng theo đó lao ra, nhào về phía Phượng Cửu và Hoàn Nhan Thập Tam.
“Cẩn thận!”
Hoàn Nhan Thập Tam nói, kéo nàng ra sau lưng, đồng thời nhanh chóng ra tay tìm cách thu phục chúng.