"Ồ? Ngươi xuất quan rồi?"
Tứ Khuyết nhìn hắn, ánh mắt quét qua người hắn, thấy khí tức trên người hắn đang cuồn cuộn, không khỏi tán thưởng: "Đan dược của Sư tôn quả nhiên xứng danh là thần đan! Chỉ mới một ngày một đêm mà khí tức trên người ngươi đã khác hẳn rồi."
"Ha ha, quả thực là vậy, cho nên ta vừa xuất quan liền nghĩ đến chỗ Sư tôn để báo với người, chỉ là không ngờ vừa ra khỏi động phủ đã bị người của Tiên quân gọi đi." Mộc Tâm nói, dừng bước chân lại, nhìn Tứ Khuyết nói: "Ta nghĩ Tiên quân lúc này chắc chắn đang hối hận vì chuyện ban đầu rồi."
"Chuyện này hai vị Sư tôn trong lòng tự có quyết định, chúng ta không nhắc tới cũng được." Tứ Khuyết xua tay nói.
Nghe vậy, Mộc Tâm liền hỏi: "Sư tôn có cho ngươi đan dược gì không?"
Vừa nghe câu này, Tứ Khuyết vốn đang chuẩn bị sải bước đi tiếp liền khựng lại, nghiêng đầu nhìn hắn một cái, trên mặt lộ ra ý cười: "Có."
"Thật sao? Là loại đan dược gì?" Mộc Tâm hơi ngạc nhiên, lập tức hỏi, muốn xem đan dược của hắn có tác dụng gì.
"Sư tôn cho ta ba viên đan dược bảo mệnh, nói là lúc nguy cấp có lẽ có thể mang lại cho ta một tia sinh cơ." Tứ Khuyết nói, nghĩ đến ba viên đan dược trong bình kia, trong lòng hắn khẽ động.
Cũng không biết dược hiệu của ba viên đan dược kia thế nào? Hắn hiện tại đang giữ ba viên đan dược đó, cực kỳ muốn lấy ra phục dùng xem thử, nhưng lại nghĩ đó là đan dược bảo mệnh, cho nên không dám lãng phí.
"Ba viên?" Mộc Tâm ngẩn ra, giọng nói hơi cao lên, hắn kinh hô, trợn tròn hai mắt nhìn Tứ Khuyết nói: "Ta mới chỉ có một viên, ngươi lại có tới ba viên? Là phẩm giai gì? Lấy ra xem chút." Lúc này hắn có thể nói là không còn chút phong thái Tôn giả nào nữa.
Tứ Khuyết liếc hắn một cái, khẽ ho một tiếng, nói: "Sư tôn nguyện ý cho ta ba viên đó là chuyện của ta, ngươi đừng có cái bộ dạng như bị bỏ đói lâu ngày mà nhìn chằm chằm ta như vậy, có nhìn thế nào ta cũng sẽ không lấy một viên cho ngươi đâu."
Mộc Tâm khóe miệng giật giật, dường như cũng nhận ra mình có chút thất thố, liền khẽ ho một tiếng, chỉnh lại sắc mặt, nói: "Sao ta có thể nghĩ như vậy được? Ta chỉ là muốn xem đan dược Sư tôn cho ngươi trông như thế nào thôi."
"Đồ của người khác, xem cũng bằng thừa." Tứ Khuyết nhàn nhạt nói, sải bước đi về phía trước.
Mộc Tâm ngẩn người, sau đó lắc đầu bật cười: "Không sai, đồ của người khác xem cũng bằng thừa." Xem rồi cũng đâu phải của hắn, hắn xem làm gì chứ?
Hai người đi về phía động phủ, Mộc Tâm liếc hắn một cái, hỏi: "Ta tới đây là để nói với Sư tôn về hiệu quả sau khi ta dùng đan dược, còn ngươi tới đây làm gì?"
"Ồ? Ngươi không biết à? Sư tôn bảo ta tìm một chỗ phủ đệ cho họ ở Tứ Phương thành, hiện tại sự việc đã xong, ta đương nhiên là tới báo với Sư tôn một tiếng."
"Sư tôn họ muốn định cư ở Tứ Phương thành? Vậy chẳng phải là rất gần chúng ta sao?" Mộc Tâm mừng rỡ, phải biết rằng Tứ Phương thành chính là trấn nhỏ phồn hoa nhất và gần tông môn của họ nhất, họ ở đó thì sau này hai người bọn họ muốn tìm hai vị Sư tôn cũng dễ dàng hơn.
"Địa điểm đã chọn xong, chỉ xem hai vị Sư tôn có ưng ý hay không thôi." Tứ Khuyết nói, đi tới trước động phủ, bảo hai tên đệ tử canh giữ ở đó vào truyền tin.
Thấy vậy, Mộc Tâm cũng đợi ở bên ngoài, không bao lâu sau, từ trong động phủ bước ra một bóng dáng màu đỏ, hai người nhìn thấy nàng liền lập tức chắp tay hành lễ: "Đồ nhi bái kiến Sư tôn."
Nói cũng lạ, người vẫn luôn xuất hiện chỉ có vị Sư tôn này, vị Hiên Viên Sư tôn kia lại cực kỳ ít lộ diện, không biết đang làm gì trong động phủ?