Dẫu đã từng gặp qua không ít nam nữ có dung mạo xuất chúng, vậy mà cũng không bằng một nửa hai người này. Hơn nữa, chỉ cần nhìn khí thế của nam tử hắc bào kia, cũng biết tuyệt đối không phải người tầm thường.
Phượng Cửu đứng bên cạnh Hiên Viên Mặc Trạch, cũng không nói lời nào.
Mà Hiên Viên Mặc Trạch quét ánh mắt thâm sâu đầy sắc bén qua hai gã nam tử trung niên kia, trầm giọng nói: "Một chiếc xe ngựa mới, hơn nữa phải là xe đúc bằng ô kim thiết."
Nghe thấy lời này, hai gã nam tử trung niên giật thót một cái, bỗng chốc hoàn hồn, nhìn chiếc xe ngựa bị kiếm khí gọt mất một mảng dấu vết kia, vội vàng nói: "Tôn giá cứ yên tâm, sau khi chúng ta trở về phủ nhất định sẽ bẩm báo gia chủ, bồi thường cho tôn giá một chiếc xe ngựa ô kim thiết để tỏ lòng xin lỗi. Chỉ là không biết, sau khi xe ngựa đúc xong thì đưa đến nơi nào?"
Người xung quanh có chút kinh ngạc nhìn hai gã nam tử trung niên kia, ngay cả nam tử hoa y kia cũng có chút ngẩn ra, dường như không ngờ rằng đối phương vừa mở miệng đòi một chiếc xe ngựa, phía bọn họ lại không dám phản bác mà trực tiếp đồng ý bồi thường, hoàn toàn trái ngược với cái khí thế hung hăng lúc ra tay với mấy tên tán tu trước đó.
Hiên Viên Mặc Trạch ôm Phượng Cửu bước đi, cũng không trả lời câu hỏi của hắn. Ở phía sau, Lãnh Hoa nhân lúc rời đi đã để lại địa chỉ, bảo bọn họ đưa xe ngựa đến trước cửa phủ.
Khi nghe bọn họ lại ở tại nơi hiển quý đó, hai gã nam tử trung niên càng không dám lơ là, vội vàng dẫn nam tử hoa y trở về.
Trên đường đi, nam tử hoa y bất mãn nói: "Tại sao lại dễ dàng đồng ý bồi thường cho hắn một chiếc xe ngựa đúc bằng ô kim thiết? Thứ đó giá trị không nhỏ, hơn nữa làm vậy chẳng phải tỏ ra Lư gia chúng ta không có khí thế, lại đi sợ hãi vài kẻ tầm thường kia sao? Theo ta thấy, nên nhân cơ hội dạy dỗ bọn chúng một trận, rồi cướp mỹ nhân kia về mới đúng."
"Công tử, lời này không được nói bậy."
Hai gã nam tử trung niên nghe xong giật mình, không tự chủ được mà ngoái đầu nhìn xung quanh một cái rồi mới nói: "Công tử, nam tử hắc bào kia thực lực phi phàm, tuyệt đối không phải hạng tầm thường, ngay cả chúng ta cũng có phần kiêng dè khí thế của y. Người như thế, không nên kết oán."
"Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ háo sắc, đi đâu cũng mang theo đàn bà, có thể thấy cũng chẳng phải nhân vật lợi hại gì." Nam tử hoa y không cho là đúng mà nói, ngược lại vẫn nhớ mãi không quên nữ tử hồng y tuyệt mỹ đã gặp qua một lần.
"Nữ tử kia thật sự rất đẹp, đẹp như tiên tử vậy. Những kẻ được gọi là mỹ nhân mà ta từng gặp trước đây, đúng là không bằng một phần mười của nàng ta. Mỹ nhân như vậy mà đi theo gã đàn ông đó, thật đúng là phí phạm của trời."
Nghe thấy lời này, hai gã nam tử không khỏi cười khổ. Công tử nhà mình thật sự là không dùng não, đã nói người như vậy tuyệt đối không phải người tầm thường, thế mà vẫn còn nhớ mãi không quên nữ tử hồng y tuyệt mỹ kia, đúng là gan lớn vì mê sắc!
Trở về phủ, hai người trước tiên đi bẩm báo sự việc vừa rồi với gia chủ của họ. Lư gia chủ sau khi nghe lời bọn họ, trầm ngâm một lát rồi nói: "Có thể ở nơi như vậy, xem ra cũng không phải người bình thường. Đã như thế, vậy thì lệnh người đi đúc một chiếc xe ngựa bồi thường cho bọn họ."
"Vâng." Hai người đáp một tiếng rồi mới lui xuống.
Nhìn bóng hai người rời đi, Lư gia chủ chắp tay sau lưng trầm tư, rồi phân phó một tiếng: "Đi! Tra xem bọn họ rốt cuộc có lai lịch thế nào."
"Vâng." Ảnh vệ trong bóng tối nghe lệnh liền hiện thân, lao vút ra ngoài.
Mà ở một phía khác, Hiên Viên Mặc Trạch mang theo Phượng Cửu đã đi tới đan dược phường lớn nhất trong thành. Y đi cùng nàng xem xét bên trong, một chưởng quỹ của đan dược phường cũng đi theo bên cạnh giảng giải. Bận rộn suốt cả nửa ngày, vậy mà sau khi hai người xem một vòng lại chẳng mua gì rồi bỏ đi, không khỏi khiến người ta ngẩn ngơ.