Trong phút chốc, khung cảnh dường như có chút hỗn loạn. Những người vốn đang đứng ở phía lan can, sau khi lấy lại tinh thần, đều lần lượt nhìn về phía căn phòng mà Phượng Cửu và mọi người đang ở.
Vừa rồi kẻ kia chính là đang nói chuyện với phòng số chín nên mới đột nhiên ngã xuống. Xem ra, chắc là người trong phòng số chín này đã ra tay gây thương tích?
“Công tử!”
Một nam tử nhanh chóng bước lên đỡ nam tử mặc hoa phục đang nằm trên đất dậy, lo lắng hỏi: “Công tử, ngài sao rồi? Bị thương ở đâu?”
“Xì! Chân, bắp chân.” Nam tử mặc hoa phục chỉ vào bắp chân của mình nói.
Nam tử vận kình trang vội vàng cúi người kiểm tra. Khi xắn ống quần của y lên và nhìn thấy bắp chân đã hơi đỏ sưng, hắn không khỏi hít một hơi lạnh: “Sưng rồi!”
Người trong phòng số năm chắp tay sau lưng đứng ở chỗ lan can, nhìn nam tử mặc hắc bào đang đứng dậy vén rèm pha lê bước ra. Khi nhìn thấy nam tử hắc bào đó, trong đáy mắt hắn lướt qua một tia dị sắc.
Không ngờ lại trẻ tuổi như vậy, hơn nữa còn rất xuất sắc. Chỉ vì kẻ kia nói vài câu mạo phạm nữ tử hồng y kia mà nam tử hắc bào này đã ra tay, có thể thấy, nữ tử hồng y đó đối với hắn vô cùng quan trọng.
Hiên Viên Mặc Trạch chắp tay sau lưng đứng tại lan can, hắn không hề che giấu uy áp Thiên Thần đỉnh phong của bản thân, từ trên cao nhìn xuống nam tử mặc hoa phục phía dưới, trầm giọng nói: “Là bản quân làm ngươi bị thương, thì đã sao?”
Nam tử mặc hoa phục đang được hộ vệ tùy tùng dìu phía dưới vừa nghe lời này, không khỏi nghiến răng: “Có bản lĩnh thì để lại tên của ngươi!”
“Ha ha.”
Hiên Viên Mặc Trạch cười lạnh, đôi mắt đen sâu thẳm tỏa ra hàn ý: “Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn biết tên bản quân sao? Không tự lượng sức!” Khi nói chuyện, ngữ khí vô cùng cuồng vọng, bộ dạng hoàn toàn không để y vào mắt.
“Ngươi!”
Nam tử kia trừng mắt nhìn Hiên Viên Mặc Trạch, có lẽ vì bên cạnh chỉ theo có một người, lúc này bắp chân lại đang sưng đỏ, y liền quát lớn: “Quản sự ở đây đâu? Ra đây!”
Vị quản sự vốn không muốn nhúng tay vào chuyện của họ thấy vậy cũng chỉ đành đi ra, cười xòa làm hòa: “Hai vị khách hãy lùi một bước đi! Dù sao đây cũng là Thiên Không Chi Thành, nếu chuyện làm lớn ra thì chẳng tốt cho ai cả.”
“Chuyện này đơn giản thôi, để phòng số chín đưa mỹ nhân hồng y kia cho khách ở phòng số mười ba là được chứ gì?” Một nam tử vòng tay trước ngực tựa vào lan can nói, như thể không sợ chuyện làm lớn, còn cố tình châm ngòi thổi gió.
Nghe lời này, nam tử kia khiêu khích nhìn Hiên Viên Mặc Trạch, nói: “Không sai, muốn ta lùi một bước cũng dễ thôi, đem nữ tử hồng y đó ra đây đi!”
Ánh mắt Hiên Viên Mặc Trạch lạnh xuống, đang định mở miệng thì thấy rèm pha lê vén lên, Phượng Cửu bước ra. Nàng nắm lấy tay hắn, chỉ một cái nắm nhẹ nhàng đã dập tắt cơn giận của hắn.
Hắn nhìn nàng, thấy nàng đang mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhu hòa nhìn hắn một cái rồi mới nhìn về phía nam tử mặc hoa phục đang được dìu phía dưới.
Đúng lúc này, theo sự xuất hiện của nàng, ánh mắt nam tử ở phòng số năm nhìn chằm chằm vào nàng, những người khác cũng kinh diễm nhìn nữ tử vận hồng y ấy, dường như không ngờ rằng nữ tử hồng y sau rèm pha lê kia lại sở hữu dung mạo khuynh thành tuyệt sắc đến vậy.
“Ta thấy công tử khí vũ bất phàm, chắc hẳn là con nhà gia thế.” Phượng Cửu nhẹ nhàng nói, ánh mắt mang ý cười rơi trên người nam tử mặc hoa phục đang ngẩn ngơ nhìn, “Sao lại làm khó một nữ tử nhỏ bé như ta chứ? Công tử, ngài nói có phải không?”