Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50779 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2961
Cơ hội

❊ ❊ ❊

Sau khi tắm rửa xong, Phượng Cửu thay một bộ y phục màu đỏ sạch sẽ, cùng Hiên Viên Mặc Trạch ngồi trên vị trí chủ tọa. Phía dưới, hai bên trái phải là bốn người nhà họ Thiệu, cùng với Khương lão và Thu Thành Hải.

Bốn người nhà họ Thiệu do biết thân phận của hai người ngồi trên chủ tọa, lúc này dù đang ngồi trong sảnh cũng không dám thả lỏng chút nào, mà hơi căng thẳng gồng cứng thân mình, ngồi thẳng lưng.

Còn Khương lão cũng vì căng thẳng mà không ngừng giơ tay áo lau mồ hôi rịn ra trên trán. So với sự căng thẳng của người nhà họ Thiệu, sự căng thẳng của ông mang theo nỗi lo âu, vì việc này liên quan đến chuyện ông có thể sống sót hay không.

Thu Thành Hải có thể nói là người có thần sắc bình thản nhất trong số mấy người. Ông ngồi đó giống như không ngồi yên được, chốc chốc lại nâng chén trà lên uống một ngụm, rồi nghịch chén trà trong tay, lại đánh giá mấy người nhà họ Thiệu đang ngồi đối diện.

Trước đó ông đã nghe họ gọi hai người ở chủ tọa là Tổ sư. Tổ sư? Hai người này với nhà họ Thiệu? Ông rũ mắt, xoay nhẹ chén trà trong tay, lặng lẽ ngồi nghe.

Phượng Cửu nhấp một ngụm trà, nhìn Khương lão một cái, vừa mở miệng liền nói: "Ông muốn Phá Nguyên Đan?"

Nghe vậy, Khương lão ngẩn người, Thu Thành Hải cũng theo bản năng ngẩng đầu nhìn sang, mấy người nhà họ Thiệu ngồi đối diện cũng kinh ngạc nhìn về phía Khương lão. Phá Nguyên Đan? Hóa ra lão già này tiến lên giúp đỡ là có ý đồ riêng.

"Không, không phải."

Khương lão vội vàng nói: "Tôi muốn Phá Nguyên Đan không sai, nhưng tôi không phải muốn nhân cơ hội này để cầu đan, mà là vì tôi ngay cả một mặt của cô nương cũng không gặp được, nên mới nghĩ đến việc mượn cơ hội này để gặp lại cô nương, hy vọng có cơ hội cầu xin cô nương ban cho đan dược."

Ông nói xong lại tiếp: "Tôi mang cựu thương trong người, thực lực thụt lùi, nay lại gặp lúc thọ nguyên sắp cạn, trong lòng biết nếu không thể tránh được kiếp này, thì một năm sau tôi chắc chắn phải chết, cho nên mới nghĩ đến việc tiến lên giúp đỡ."

Nghe xong những lời này, Phượng Cửu mỉm cười: "Đây hẳn là lời thật lòng."

"Thật không dám lừa dối cô nương." Khương lão vội vàng nói.

"Người muốn Phá Nguyên Đan không chỉ có một, ông nói xem, tại sao ta phải đưa Phá Nguyên Đan cho ông? Chẳng lẽ chỉ vì ông ra tay giúp đỡ ngày hôm nay sao?" Phượng Cửu hỏi, đôi mắt nhìn chằm chằm vào ông.

"Không dám."

Khương lão đứng dậy, nghiêm túc nói: "Tôi chỉ muốn được gặp cô nương một lần, để cô nương biết rằng tôi thực lòng đến cầu xin đan dược, hơn nữa, chỉ cần cô nương đưa ra điều kiện, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để thực hiện."

Nghe vậy, Phượng Cửu tựa người ra sau, nhìn ông rồi gọi một tiếng: "Lãnh Hoa."

Lãnh Hoa bước lên phía trước, lấy một tờ danh sách từ trong tay áo đưa cho Khương lão, sau đó lui sang một bên.

"Những thứ trên này nếu trong vòng một năm tìm đủ, ông có thể mang đến đây đổi lấy một viên lục giai Phá Nguyên Đan." Phượng Cửu thong thả nói, mắt rũ xuống uống trà.

Nghe vậy, Khương lão mừng rỡ, vội vàng cúi đầu nhìn, nhưng vừa nhìn đã không khỏi khổ sở cười. Những thứ trên này không phải vật tầm thường! e là không dễ tìm.

Thu Thành Hải bên cạnh ghé lại nhìn thoáng qua, rồi nói với Khương lão: "Đây dù sao cũng là một tia hy vọng sống, yên tâm đi! Tôi sẽ giúp tìm."

"Hai vị cứ đi trước đi! Ta ở đây còn có chuyện cần xử lý."

Phượng Cửu chậm rãi nói, cũng không nhìn họ nữa. Hai người này nhân cơ hội này ra tay giúp đỡ, không thể nói là không có tâm tư tính toán, tuy nhiên đã họ dám mạo hiểm như vậy, muốn nàng tặng không đan dược thì là chuyện không thể nào, nên cứ cho họ một cơ hội có thể đổi lấy đan dược.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2798
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.