Người tu tiên nhiều vô số kể, nhưng không phải ai cũng có thể có được ngàn năm thọ nguyên và thiên phú kinh người. Đại lục nơi bọn họ đang ở được gọi là Thượng Giới, cũng chỉ bởi vì linh lực tương đối nồng đậm, thích hợp cho người tu tiên sinh tồn mà thôi.
Nhưng không có nghĩa là, mỗi một tu sĩ ở nơi này đều sở hữu thực lực kinh thiên, lại càng không có nghĩa là, cường giả cấp Thiên Thần có thể thấy ở khắp nơi. Dù sao thì, ở bên phía họ, cường giả cấp Thiên Thần cũng chỉ có những Tôn giả trong các tông môn lớn mới có được thực lực như vậy.
Mà những Tôn giả đó, ai không phải là lão quái vật đã tu luyện vài trăm năm? Ai không phải là lão tổ tông của gia tộc? Có bao nhiêu gia tộc dù dốc hết tất cả cũng không thể tạo ra được một cường giả Thiên Thần, từ đó có thể thấy, địa vị của những tông môn kia vững chắc đến nhường nào.
Ông ta tu luyện đã gần năm trăm năm, vốn dĩ đã tiến vào Phi Tiên chi cảnh, nhưng vì một lần trọng thương mà thực lực thụt lùi về Nguyên Anh đỉnh phong. Nay thấy thọ nguyên sắp cạn, dung nhan già đi, ông ta sao có thể không nóng lòng?
Chỉ là, dù có nóng lòng thì có ích gì? Thọ Nguyên Quả năm trăm năm nở hoa, năm trăm năm kết quả vốn đã khó tìm, huống chi dù có, cũng không ai nỡ lòng lấy ra. Chính vì hiểu được điểm này, ông ta mới cảm thấy mình không còn nhiều thời gian nữa.
Ngay khi hai người ở bên này đang nói chuyện, một vị lão giả và một nam tử trung niên của nhà họ Giang đi tới nơi này. Họ nhìn quanh một vòng, hỏi tùy tùng vừa quay về lúc nãy: "Công tử đâu?"
"Đại trưởng lão? Tam thúc? Sao hai người lại tới đây?" Giang Thế Xương vừa thấy hai người kia, không khỏi giật mình, vội vàng từ trên cao đi xuống.
Hai người chắp tay đứng đó, nhìn Giang Thế Xương đang đi tới trước mặt mình, trầm giọng quở trách: "Ngươi muốn lấy mười gốc linh dược ngàn năm, mười vạn tinh thạch để đánh cược với một nữ tử? Mà nếu thắng cũng chỉ thắng được nữ tử đó thôi sao? Chúng ta phải xem thử, rốt cuộc là nữ tử thế nào lại khiến ngươi không biết chừng mực như vậy!"
Bị hai vị trưởng bối khiển trách trước mặt bao nhiêu người như vậy, hắn không khỏi có chút xấu hổ giận dữ, nhưng cũng không dám nói gì. Nếu người đến là người ngoài thì còn đỡ, đằng này một người là Đại trưởng lão của nhà họ Giang, một người lại là Tam thúc của hắn, hắn nửa câu cũng không dám nói thêm.
Nghe vậy, Phượng Cửu phía trên cười cười, nàng tựa vào lan can nhìn ba người bên dưới, nói: "Đây là Giang công tử nói muốn lấy ta ra làm vật đánh cược, ta đây cũng là miễn cưỡng lắm mới đồng ý đấy thôi. Dù sao thì, vẻn vẹn mười gốc linh dược ngàn năm, mười vạn tinh thạch còn chẳng bằng giá trị một đầu ngón tay của ta."
Nghe lời này, lão giả và nam tử trung niên ngẩng đầu nhìn lên, thấy nữ tử y phục đỏ rực kia đang đứng tựa vào lan can, không khỏi hơi nhíu mày.
Nữ tử này dù có quốc sắc thiên hương, nhưng cũng không thể lấy mấy thứ đó ra làm cược. Dù cho thắng chắc đi nữa, thì thắng một nữ tử như vậy cũng chẳng có tác dụng gì, truyền ra ngoài còn khiến người ta chê cười.
Ngay lúc đó, hai người nhìn nhau một cái, nhìn về phía nữ tử áo đỏ trên kia, nam tử trung niên chắp tay nói: "Là hiền chất vô lễ, lấy cô nương ra làm cược, thật sự là mạo phạm cô nương rồi."
Phượng Cửu khẽ mỉm cười, đôi mắt trong trẻo nhìn hai người này, thấy vị lão giả kia là tu sĩ Phi Tiên đỉnh phong, còn nam tử trung niên kia là tu sĩ Phi Tiên trung kỳ. Hai người rõ ràng là muốn ngăn cản cuộc đánh cược này, nhưng lại không nói thẳng là không muốn cược nữa, mà là xin lỗi nói mình đã mạo phạm nàng. Phải nói rằng, cách xử sự của hai người này cao minh hơn Giang Thế Xương nhiều.
Một gia tộc có thể được xếp vào hàng tám đại gia tộc ở Tứ Phương Thành này, có thể thấy, đều không phải hạng người vô não xung động.