Thiên Y Phượng Cửu

Lượt đọc: 50779 | 4 Đánh giá: 5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3002
Không thể nào

❊ ❊ ❊

Phượng Cửu rót một ly rượu uống, nhìn đồ ăn lần lượt được dọn lên bàn, Hoàn Nhan Thập Tam vén tay áo lên bắt đầu ăn, cử chỉ hào sảng không chút câu nệ tiểu tiết. Nàng cười cười, rồi cũng cầm đũa ăn theo.

"Ngươi có kẻ thù sao?"

Nàng đột nhiên lên tiếng, miếng thức ăn vừa gắp lên định đưa vào miệng bỗng dừng lại, cứ thế nhìn Hoàn Nhan Thập Tam hỏi.

Hoàn Nhan Thập Tam đang ăn ngon lành, vừa nghe thấy thế liền đáp: "Ra ngoài hành tẩu ai mà chẳng có kẻ thù? Ngươi hỏi cái này làm gì?" Vừa dứt lời, thấy nàng đã đặt đũa xuống, vẻ mặt khó hiểu nhìn mình, hắn lại gắp thêm một miếng thức ăn, vừa ăn vừa hỏi: "Sao vậy? Ngươi không ăn à? Mấy món này không hợp khẩu vị của ngươi sao?"

"Đồ ăn bị người ta hạ dược rồi." Phượng Cửu chậm rãi nói.

"Khụ khụ!"

Nghe thấy thế, hắn không đề phòng mà bị sặc, vội vàng đặt đũa xuống, lấy bàn tay to quẹt miệng, giọng hơi cao lên: "Ngươi nói cái gì?"

"Ta nói, trong thức ăn bị người ta hạ dược." Phượng Cửu nói tiếp, nàng cầm đũa gắp từng món lên ngửi, rồi lại để xuống.

"Không thể nào! Ta..." Hắn chưa nói dứt câu đã cảm thấy cơ thể có chút không ổn, đặc biệt là linh lực khí tức trong người như đang xói mòn, trước mắt cũng hơi chao đảo.

Hắn lắc lắc đầu, trợn mắt nhìn chằm chằm Phượng Cửu: "Ngươi biết tại sao không nhắc ta!"

"Muốn nhắc đấy, nhưng thấy ngươi ăn nhiều như vậy rồi, nên thôi vậy, dù sao cũng không phải là độc, chỉ là dược thôi." Phượng Cửu nở một nụ cười nói, nhìn kẻ đang lảo đảo sắp ngã kia, bàn tay nàng lật lại, một viên đan dược xuất hiện trong lòng bàn tay, nàng đưa tay rót cho hắn một ly rượu, viên đan dược cũng đồng thời trượt từ tay rơi vào trong ly rượu.

"Uống đi!" Nàng ra hiệu.

Thấy vậy, Hoàn Nhan Thập Tam cầm ly rượu lên, uống cạn rượu cùng viên đan dược, cũng không hỏi thêm câu nào. Hắn thử vận công thúc đẩy đan dược, cảm thấy sau khi đan dược cùng rượu trôi xuống bụng, trong cơ thể liền tỏa ra một luồng nhiệt khí, luồng nhiệt khí này chạy dọc khắp cơ thể hắn, khiến cho linh lực khí tức đang xói mòn dần dần ổn định lại, ngay cả cái đầu đang choáng váng cũng dần tỉnh táo.

"Tiểu Nhị!"

Hoàn Nhan Thập Tam đập mạnh xuống bàn quát lớn một tiếng, tiếng quát này làm cho cả tầng một rung chuyển một hồi, cũng khiến cho đám thực khách đều quay sang nhìn phía họ.

"Khách quan, có chuyện gì vậy?" Tiểu Nhị và chưởng quỹ vội vàng chạy tới hỏi, vừa trấn an các vị khách khác, bảo họ cứ tiếp tục ăn uống.

"Ta cũng không nói nhiều nữa, lại đây, ngươi qua đây ăn vài miếng đi." Hoàn Nhan Thập Tam nhìn chằm chằm hai người họ, rồi bảo Tiểu Nhị tiến lên.

Tên Tiểu Nhị bị dọa cho mặt cắt không còn giọt máu, người run cầm cập, khi nghe chỉ là ăn thử đồ ăn, liền hỏi: "Khách quan, có phải món ăn không hợp khẩu vị?"

"Bảo ngươi ăn thì ăn, đâu ra mà lắm lời thế!" Hắn hừ lạnh một tiếng, sắc mặt trầm xuống, dáng vẻ hung thần ác sát khiến Tiểu Nhị không dám nói thêm câu nào, vội vàng cầm đũa nếm thử hết các món trên bàn.

"Khách... khách quan, món này, món này không có vấn đề gì ạ." Vị vẫn ngon mà, rốt cuộc là bị làm sao vậy? Thế nhưng, ngay khi lời vừa dứt, cả người hắn chao đảo một cái, ngay lập tức, ngã vật ra đất.

"Bộp!"

Tiểu Nhị vừa ngã xuống, chưởng quỹ lập tức sợ đến phát hoảng: "Chuyện, chuyện này là sao vậy!"

"Là sao ư? Ta còn muốn hỏi các ngươi đây! Nói! Lúc nãy ai đã vào hậu trù? Dám cả gan hạ dược chúng ta?" Hắn đập bàn đứng dậy, mày kiếm dựng ngược, lệ khí bùng phát.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2798
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Phượng Cảnh

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.