Theo tiếng ra giá của vật phẩm đấu giá trên đài, nam tử ngồi cạnh Phượng Cửu cũng giơ thẻ gọi giá: "Hai ngàn tinh thạch!"
"Hai ngàn năm trăm tinh thạch!"
"Năm ngàn tinh thạch!" Nam tử kia hô lên.
Nghe thấy mức giá này, không ít người nhìn về phía hắn. Thấy hắn bỗng nhiên tăng giá cao như vậy, không khỏi hơi sững sờ. Có người ngập ngừng một lát rồi tăng thêm năm trăm tinh thạch, nhưng nam tử kia lại tiếp tục hô giá cao hơn.
Cùng với giá tinh thạch càng hô càng cao, số người ra giá cũng ít dần. Lúc này, người chủ trì đấu giá trên đài hô: "Năm vạn tinh thạch lần thứ nhất, năm vạn tinh thạch lần thứ hai..."
"Bảy vạn." Phượng Cửu giơ thẻ bài, không nhanh không chậm hô một tiếng.
"Bảy vạn năm ngàn!" Nam tử kia lại hô.
"Mười vạn." Phượng Cửu nhàn nhã giơ thẻ bài.
"Mười một vạn!"
"Mười lăm vạn!"
"Mười chín vạn tinh thạch!" Nam tử lại một lần nữa giơ thẻ bài lên. Điều này khiến một nam tử đứng chờ bên cạnh không khỏi sốt ruột, mấy lần muốn ngăn cản đều bị hắn trợn mắt nhìn lại.
"Hai mươi vạn tinh thạch." Lời Phượng Cửu vừa thốt ra, cả đám người ồ lên một tiếng.
Vật phẩm đấu giá trên đài chỉ là một kiện pháp khí phòng ngự trung phẩm, mấy vạn tinh thạch đã là giá cao rồi, không ngờ lại bị đẩy lên đến mức giá hơn hai mươi vạn tinh thạch, đây tuyệt đối không phải là một con số nhỏ.
"Nhị gia, không thể hô giá nữa, chúng ta chỉ mang theo hai mươi lăm vạn tinh tệ thôi!" Nam tử kia hạ giọng nói, đã vội như kiến bò trên chảo nóng.
"Hai mươi lăm vạn!"
Nam tử kia lại hô lên. Hắn chỉ cảm thấy trong đầu dường như có một giọng nói đang xúi giục, khiến hắn nhất định phải mua bằng được vật phẩm trên đài. Giọng nói trong đầu ấy gần như đã chi phối hành vi của hắn, khiến hắn không tự chủ được mà làm theo.
Cho đến khi cái giá kia được thốt ra, mắt hắn đã hơi đỏ ngầu. Mà lần này, lại không nghe thấy tiếng ai ra giá nữa.
"Hai mươi lăm vạn tinh thạch lần thứ nhất."
"Hai mươi lăm vạn tinh thạch lần thứ hai."
"Hai mươi lăm vạn tinh thạch lần thứ ba, giao dịch thành công. Vật phẩm đấu giá số ba này cuối cùng thuộc về người mua số bảy. Xin mời đến hậu trường thanh toán và nhận vật phẩm đã đấu được." Người chủ trì đấu giá trên đài nói xong, liền có người tới mời nam tử kia rời đi.
Nam tử kia ngẩn ngơ đứng dậy, đi theo đám người rời đi. Phải mất một hồi lâu hắn mới hoàn hồn lại, cho đến khi được đưa ra phía sau thanh toán tinh thạch, cả người mới bừng tỉnh.
Nhìn những người trong buổi đấu giá xung quanh đang cười tủm tỉm nhìn mình, rồi lại nhìn hộ vệ thân tín đang mặt mày ủ rũ, hắn liền hỏi: "Sao vậy?"
"Nhị gia, ngài tiêu sạch hai mươi lăm vạn tinh thạch rồi, chỉ mua được kiện trung phẩm pháp khí này. Huyết Ngọc Sâm chúng ta cần mua trong chuyến đi này còn chưa lên sàn đấu giá, trở về như vậy, chúng ta phải ăn nói làm sao?" Người hộ vệ ủ rũ hỏi, ánh mắt đầy hy vọng nhìn hắn: "Nhị gia, ngài bỏ cái giá trên trời này mua thứ này, chẳng lẽ còn có tác dụng gì khác? Hay là ngài nhìn ra đó là bảo vật?"
Nam tử lúc này đã sững sờ.
Hắn bỏ ra hai mươi lăm vạn tinh thạch mua một kiện trung phẩm pháp khí? Cái này, cái này sao có thể!
"Ha ha, vị gia này, đây là vật phẩm đấu giá của ngài, mời cất giữ cho kỹ." Quản sự trong lầu đấu giá đưa vật phẩm đã được đóng gói cho hắn.
Nam tử vội vàng nhận lấy nhìn qua. Vừa nhìn một cái, hắn suýt nữa ngất xỉu, hét lên chói tai: "Đây là thứ ta mua? Sao có thể như vậy!"
Người hộ vệ thở dài một tiếng: "Nhị gia, chính là thứ ngài đã đấu giá, vì mua nó mà số tinh thạch mang theo lần này đã tiêu sạch hết rồi."