"Tử Tâm Phá Chướng Đan!"
"Hít! Lại là Tử Tâm Phá Chướng Đan? Đây là loại đan dược khó luyện chế nhất trong số các loại đan dược lục giai."
"Tử Tâm Phá Chướng Đan này là đan dược quan trọng có thể giúp cường giả cấp bậc Tiên Thánh đỉnh phong phá trừ nghiệp chướng khi tiến giai, từ đó đột phá bước vào cấp bậc Tiên Tôn! Cấp bậc Tiên Thánh muốn tiến giai đột phá rất khó khăn, rất nhiều tu sĩ vì không thể phá trừ nghiệp chướng mà không đột phá được cấp bậc Tiên Tôn, nếu không phải bị nghiệp chướng ảnh hưởng giữa đường khi tiến giai mà vẫn lạc, thì cũng là thất bại trong lúc trải qua thiên lôi. Nếu có Tử Tâm Phá Chướng Đan này, vậy thì kết quả sẽ khác hẳn."
"Chỉ là, dường như ngay cả sư tôn của chúng ta cũng chưa từng luyện ra được Tử Tâm Phá Chướng Đan..."
"Lo lắng cái gì? Nếu sư tôn chúng ta còn không luyện chế ra được, thì thiếu niên kia càng không có khả năng. Dù sao thì Tử Tâm Phá Chướng Đan này sư tôn đã nghiên cứu từ rất lâu rồi, thế nào cũng chiếm chút ưu thế."
"Khụ!"
Nghe những lời thì thầm của đệ tử xung quanh, Dược Phong phong chủ khẽ ho một tiếng, lạnh lùng liếc nhìn họ một cái, sau đó nhìn về phía thiếu niên áo xanh kia, liền thấy thiếu niên đó đang một tay chống cằm trầm tư, môi cậu khẽ động, mơ hồ, ông ta dường như nghe thấy tiếng lẩm bẩm của cậu.
"Cái Tử Tâm Phá Chướng Đan này là thứ gì thế? Sao ta nghe cứ thấy quen quen?" Phượng Cửu lẩm bẩm trong miệng, vừa nghĩ xem rốt cuộc mình đã nghe thấy tên loại đan dược này ở đâu.
Nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Phượng Cửu, khóe miệng Dược Phong chủ giật giật, hóa ra thiếu niên này ngay cả Tử Tâm Phá Chướng Đan là linh dược gì cũng không biết sao? Vậy thì còn so sánh với ông ta thế nào được? Dù sao thì ông ta cũng đã nghiên cứu Tử Tâm Phá Chướng Đan này được một thời gian, hôm nay luyện chế ra, chắc cũng là có khả năng.
Nhìn vẻ mặt của hai người, Tông chủ ngẩng đầu nhìn sắc trời, nói: "Hiện tại là giờ Thìn giữa buổi sáng, cứ kết thúc vào đầu giờ Dậu đi! Vừa đúng lúc đó đã là lúc mặt trời lặn, bất kể ai luyện chế nhanh, chỉ kiểm nghiệm cuối cùng xem Tử Tâm Phá Chướng Đan của ai là thượng phẩm. Hai người các ngươi thấy thế nào?"
"Ta không có ý kiến." Phượng Cửu nói.
Thấy vậy, Dược Phong chủ cũng nói: "Ta cũng không có ý kiến."
"Được rồi, có thể bắt..." Tông chủ đang định nói có thể bắt đầu rồi, liền thấy thiếu niên áo xanh nhìn ông, khiến ông không khỏi dừng lại, hỏi: "Ngươi còn chuyện gì sao?"
"Ừm." Phượng Cửu mỉm cười gật đầu, nói: "Dược liệu luyện đan ta tự chuẩn bị."
"Được." Tông chủ gật đầu, trong lòng hơi ngạc nhiên, dược liệu của Tử Tâm Phá Chướng Đan không ít, trong đó có mấy vị khá trân quý, chẳng lẽ cậu có?
"Bắt đầu đi!" Tông chủ nói, ra lệnh cho người đặt đồng hồ cát sang một bên để xem giờ.
Mọi người xung quanh đều lùi lại, ngay cả Tông chủ bọn họ cũng nhường chỗ. Lấy hai người làm trung tâm, trong vòng trăm mét không có một ai đứng. Trên sân luyện đan rộng lớn ở đỉnh Dược Phong chỉ còn lại hai bóng người ở đó.
Khoảng cách tầm trăm mét, mỗi người chiếm một phía, không ai quấy rầy ai.
Sau khi bắt đầu tính giờ, Dược Phong chủ liền lấy lò luyện đan ra, bắt đầu chọn lọc dược liệu. Hai người đều tự mình hoàn thành, bên cạnh không có dược đồng giúp đỡ, bất kể là chọn dược liệu hay xử lý dược liệu, hoặc là khống chế lửa và gió của luyện đan sư, tất cả đều do bản thân tự tay lo liệu.
So với Dược Phong chủ đã bắt đầu bên này, Phượng Cửu lại tìm một chỗ ngồi xuống, từ trong không gian lấy ra cuốn cổ tịch ghi chép các loại dược phương lật xem.
Nàng nhớ là đan phương và phương pháp luyện chế Tử Tâm Phá Chướng Đan này nàng từng xem qua, chắc là ở trong cuốn sách này. Cứ nghiên cứu một chút trước, đợi trong lòng nắm chắc rồi hãy chuẩn bị việc luyện đan.