"Phượng Cửu, đan dược này của ngươi..." Tông chủ nhìn thiếu niên lấy bình ra chứa hết đan dược vào, không nhịn được lên tiếng hỏi, thế nhưng lời còn chưa dứt đã bị cắt ngang.
"Đan dược này của ta không định bán, cũng không định đổi, càng không có ý định tặng người." Phượng Cửu nheo mắt cười nhìn Tông chủ đang ngơ ngác nói, đồng thời thu ba bình thuốc trong tay lại.
Nghe vậy, Tông chủ đầy vẻ kinh ngạc. Nhìn thiếu niên nói năng lưu loát như thể đã từng trải qua chuyện này không chỉ một lần, khi ông còn chưa kịp mở miệng, hắn đã biết ông muốn làm gì.
Ông không nhịn được nhìn thiếu niên lắc đầu, cười nói: "Với tu vi của ngươi thì cũng không dùng tới Tử Tâm Phá Chướng Đan này, chi bằng cứ đổi với ta lấy thứ ngươi cần thì sao? Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không để ngươi chịu thiệt."
Nghe vậy, Phượng Cửu nhếch môi cười, nàng ngước mắt nhìn Tông chủ, ý cười trên mặt mang theo vài phần tà mị: "Tông chủ cảm thấy với tu vi này của ta thì không cần Tử Tâm Phá Chướng Đan sao?"
"Tu vi Kim Đan đỉnh phong của ngươi đúng là chưa dùng tới Tử Tâm Phá Chướng Đan này." Tông chủ nói thật. Khí tức linh lực trên người thiếu niên là Kim Đan đỉnh phong, với thực lực tu vi như vậy, Tử Tâm Phá Chướng Đan này để lại cũng chẳng có tác dụng gì.
Phượng Cửu khẽ cười: "Không sao, sẽ có lúc ta dùng tới."
Tiếng vừa dứt, nàng không cho Tông chủ cơ hội nói thêm, mà bước tới trước mặt Bạch Khuynh Thành, nửa ngồi xổm xuống. Nhìn khuôn mặt tuyệt mỹ lúc này đang tái nhợt của Bạch Khuynh Thành, nàng nhếch môi, cười nói: "Ngươi thua rồi, từ nay về sau ngươi chính là người của ta."
Bạch Khuynh Thành môi mấp máy, sắc mặt tái nhợt nhìn thiếu niên tà mị trước mắt, thế mà một câu cũng không thốt ra nổi. Nàng chỉ cảm thấy trước mắt trời đất quay cuồng, như thể thế giới đang sụp đổ.
Tại sao nàng lại nảy sinh lòng tham đó? Tại sao lại tơ tưởng đến Cực Quang Truyền Tống Trục của đối phương? Tại sao lại lấy chính mình ra làm tiền đặt cược? Tại sao chứ...
Lúc này, lòng nàng tràn ngập sự hối hận và hoảng loạn, hoàn toàn không biết phải làm sao.
"Sư tôn... Sư tôn cứu con..."
Nàng chợt hoàn hồn, nghĩ đến sư tôn của mình, lảo đảo lao tới níu lấy vạt áo sư tôn cầu xin người cứu mình. Nàng không muốn đi theo bên cạnh thiếu niên này làm hạ nhân, nàng không muốn!
Nguyên Hòa Tiên Tôn giật lại vạt áo, thản nhiên nói: "Vi sư đã sớm khuyên can, chỉ là con không nghe. Đây là con đường con tự chọn, đã thua thì phải chấp nhận."
"Sư tôn..."
Nước mắt Bạch Khuynh Thành trào ra, khuôn mặt đầy bi thương và bất lực, hoàn toàn không còn vẻ cao ngạo tự tin như lúc Phượng Cửu mới gặp.
"Đã là nô tỳ thì phải để lại thứ gì đó để khống chế."
Phượng Cửu nói, tay khẽ động, khí tức linh lực lan tỏa giữa những ngón tay. Chỉ thấy nàng đặt tay lên đỉnh đầu Bạch Khuynh Thành, khi gieo ấn ký của mình lên người nàng, cũng đồng thời rút ra một sợi thần thức của nàng thu lại.
Cảm nhận được trên người mình bị hắn in dấu ấn thuộc về hắn, đồng thời một sợi thần thức còn bị hắn thu mất, nàng không khỏi mặt cắt không còn giọt máu, tái nhợt như tờ.
Nàng xong đời rồi, cả đời này coi như xong rồi...
Phượng Cửu thấy nàng mặt mày xám xịt như chết, liền nhếch môi, cười nói: "Ta cho ngươi ba tháng thời gian, xử lý xong chuyện của mình thì đến Thiên Đan Lâu ở Bách Xuyên Thành tìm ta. Làm việc cho tốt, ngoan ngoãn nghe lời, biết đâu ngày nào đó tâm trạng ta tốt, ta sẽ thả ngươi tự do."
"Thiên Đan Lâu ở Bách Xuyên Thành?"
Chợt nghe tin này, Dược Phong Chủ bỗng chấn động trong lòng, ông nhìn Phượng Cửu đầy vẻ không dám tin, thất thanh kêu lên: "Ngươi là Quỷ Y Phượng Cửu!"