Thực lực của mấy người kia không thấp, trong đó còn có một người là y sư, chính vì thế bọn họ mới không nghĩ đến việc nhúng tay vào gây phiền phức. Thế nhưng thiếu niên này lại có gan dạ không tồi, vậy mà dám một mình đấu bốn người, hơn nữa còn ra vẻ nhàn nhã, có thể thấy, thực lực của y còn cao hơn bốn người kia.
"Giết hắn!"
Ba người còn lại nổi giận, rút binh khí xông lên. Thế nhưng, người xông lên đầu tiên còn chưa kịp tới gần Phượng Cửu đã bị nàng một cước đá văng ra ngoài, cả người nằm rạp trên đất kêu đau đớn.
Thấy đánh nhau rồi, đồ đạc trong khách sạn cũng bị hư hại, chưởng quầy không kìm được chạy ra hô lớn: "Này, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!"
Thế nhưng, căn bản không ai nghe lời ông ta dừng lại, trái lại còn nhặt đồ đạc ném về phía Phượng Cửu.
Thấy những thứ đó ném tới chỗ mình, nàng nhíu mày, liếc nhìn mấy người kia một cái, tay vỗ mạnh xuống mặt bàn, mấy chiếc đũa trong ống trên bàn bay vút lên, vù một tiếng, đồng loạt lao về phía bốn người kia.
"Á..."
Tiếng hét thảm thiết vang lên từ miệng bốn người, hai chân của bọn họ lần lượt bị những chiếc đũa đâm xuyên qua, từng người một lập tức quỳ xuống, ngay cả đứng cũng đứng không nổi.
"Còn đánh nữa không?"
Phượng Cửu nghịch nghịch chén rượu trong tay, liếc xéo bốn người kia một cái.
"Không, không đánh nữa, không đánh nữa, xin công tử tha mạng, là chúng ta có mắt không tròng, không nhận ra Thái Sơn."
Mấy người vội vàng cầu xin, trong lúc cúi đầu liếc nhìn nhau, ánh mắt trao đổi, một tia sáng vụt qua đáy mắt bọn họ.
Trong lúc cầu xin, bốn người đột nhiên nhảy dựng lên, từ trong tay áo không biết thứ gì đó vung về phía Phượng Cửu đang vận thanh y. Đúng lúc này, trong ánh mắt Phượng Cửu lóe lên một tia hàn quang, nàng phất tay áo hất văng đám thuốc bột kia đi, đồng thời bốn chiếc đũa cùng bay ra, vù một tiếng đâm vào giữa mày bốn người bọn họ, xuyên thấu qua, chỉ để lại bốn lỗ nhỏ đang rỉ máu... Cảnh tượng đột ngột này khiến những người đang đứng xem thót tim.
Nhìn thấy thiếu niên thanh y hạ thủ lưu tình, nhìn thấy bốn người kia cầu xin, họ cứ nghĩ thế nào cũng nên dừng tay không đánh nữa, không ngờ bốn người kia còn muốn dốc sức đánh cược một phen, vung thuốc bột về phía thiếu niên thanh y. Càng không ngờ trong khoảnh khắc đó, thiếu niên thanh y khi hất văng thuốc đi còn trực tiếp ra tay giết chết bốn người kia... Trong cái thế giới kẻ mạnh được tôn trọng này, mạo phạm một cường giả vốn dĩ phải trả giá đắt, chưa kể sau khi đối phương đã hạ thủ lưu tình mà họ còn ra tay đánh lén. Đối với việc thiếu niên thanh y giết chết bốn người kia, trong lòng họ chỉ thấy chấn động trước thân thủ của y, còn việc y giết chết bọn họ thì lại cảm thấy là chuyện đương nhiên.
Chưởng quầy cũng là người có tu vi, tuy thực lực tu vi không cao, nhưng nhìn thấy cảnh này sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, nửa ngày trời không nói được câu nào.
"Chưởng quầy."
"Dạ, dạ."
Chưởng quầy vội vàng hoàn hồn, đi đến trước mặt Phượng Cửu, cẩn thận quan sát vị thanh y công tử này.
"Đem đồ đạc trên người bọn họ lại đây cho ta."
Phượng Cửu ra hiệu, thần sắc vẫn như cũ, thong dong uống rượu, ăn thịt.
"Dạ vâng, dạ vâng."
Chưởng quầy vội vàng tiến lên, gom hết binh khí, túi Càn Khôn cùng nhẫn không gian trên người bốn kẻ kia đặt lên bàn trước mặt Phượng Cửu.
"Công tử, đây, tất cả đều ở đây rồi."
Ông ta lau mồ hôi lạnh trên trán. Mở khách sạn ở đây cũng đã được một thời gian, đồ đạc trong khách sạn này không biết đã thay đến đợt thứ mấy rồi, xem ra chuyện buôn bán mấy ngày nay của ông coi như công cốc.
"Mấy món binh khí này cho ông đem đi cầm lấy tiền, số kim tệ này đền bù tổn thất cho ông, ngoài ra, kéo bốn cái xác kia ra ngoài xử lý đi."