“Chú mày nói xem! Nếu không phải chuyện đó thì ta sao có thể nói như vậy? Nghe nói tình hình thương thế rất nghiêm trọng, chú mày nghĩ mà xem! Nếu không phải chủ nhân Hắc Thị gặp tình cảnh bất ổn, thì dạo gần đây thế lực Hắc Thị sao lại bị chèn ép dữ dội đến thế?”
“Đúng vậy, thế lực của Hắc Thị ở nơi này xưa nay không thể xem thường, không ngờ lần này lại gặp phải phiền phức gai góc đến vậy. Theo ta thấy, nếu chủ nhân Hắc Thị không thể hồi phục để vượt qua cửa ải khó khăn này, thì e là Hắc Thị cũng sẽ bị tiêu diệt theo.”
Nghe những lời này, Phượng Cửu trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Mấy vị đại ca có nghe nói là thế lực nào ra tay với Hắc Thị không? Ở nơi này, còn có thế lực nào đủ sức đối đầu với Hắc Thị? Theo ta được biết, thực lực của chủ nhân Hắc Thị thâm sâu khó lường, sao có thể dễ dàng bị thương thế được? Chẳng lẽ trong chuyện này có ẩn tình gì sao?”
“Cái này thì chúng ta không biết được, tin tức không hề lọt ra ngoài, muốn biết cũng chẳng biết được đâu. Theo ta thấy, ngay cả người của Hắc Thị cũng chưa chắc đã biết ngọn ngành câu chuyện ra sao. Chắc chỉ có những nhân vật cốt cán mới biết đầu đuôi sự việc thôi! Nhưng mà, người có thể trở thành nhân vật cốt cán của Hắc Thị ắt hẳn phải là kẻ có bản lĩnh, những người như chúng ta thì làm gì có tư cách gặp mặt chứ.”
Người kia cười cười, nâng chén rượu uống một ngụm, rồi lại nhìn Phượng Cửu: “Tiểu huynh đệ sao lại quan tâm chuyện Hắc Thị như vậy? Chẳng lẽ chú mày là người của Hắc Thị?” Vừa nói, hắn vừa đánh giá Phượng Cửu từ trên xuống dưới.
Nghe vậy, Phượng Cửu cười nói: “Với thực lực như ta thì sao có thể là người của Hắc Thị chứ, chỉ là nghe thấy thì thấy hiếu kỳ thôi. Hơn nữa như mấy vị đã nói, Hắc Thị ở nơi này cũng có thế lực ổn định nhất định, thế mà các điểm lại bị người ta phá hủy, nên thấy rất ngạc nhiên thôi.”
Mấy người nghe xong liền cười, bắt đầu tán gẫu với Phượng Cửu. Một lát sau, Phượng Cửu rời đi trước. Nàng không quay về Trác gia, mà đi dạo trong thành, rồi bước vào một cửa tiệm bán thuốc.
“Vị công tử này, cần mua gì ạ?” Dược đồng tiến lên đón, hỏi han.
Phượng Cửu nhìn quanh tiệm thuốc một chút rồi hỏi: “Chưởng quầy của các ngươi đâu?”
“Chưởng quầy đang ở phía trong ạ! Công tử có việc gì sao?” Dược đồng ngạc nhiên nhìn vị thanh y công tử trước mắt.
“Ừm, bảo ông ta ra đây đi!” Nàng lên tiếng, rồi đi lại trong tiệm, vừa đi vừa quan sát các loại dược liệu bên trong.
Thấy vậy, dược đồng liền đi vào trong, đến gian sau nói với chưởng quầy đang phân loại dược liệu: “Chưởng quầy, bên ngoài có một vị thanh y công tử, nói là muốn tìm ngài.”
Chưởng quầy nghe vậy liền nói: “Biết rồi, ngươi ra ngoài trước đi, ta bận xong việc ở đây sẽ ra ngay.” Chưởng quầy phân loại dược liệu trước mặt xong xuôi, thu dọn ổn thỏa mới bước ra ngoài.
Đi ra bên ngoài, thấy thiếu niên mặc thanh y đang quan sát trong tiệm, cũng không biết là muốn xem thứ gì, mà nhìn dung mạo người nọ, chưởng quầy cũng có chút nghi hoặc.
Ông ta không quen người này! Chẳng lẽ, người này không phải tìm ông ta, mà là muốn tìm thuốc? Nghĩ tới đây, ông ta liền tiến lên một bước, cười hỏi: “Vị công tử này, có phải là cần thuốc gì không?”
Phượng Cửu quay đầu nhìn chưởng quầy một cái, hỏi: “Ông chính là chưởng quầy ở đây?”
“Phải, ta chính là chưởng quầy ở đây, có việc gì ta có thể giúp được công tử không?” Ông ta cười hỏi.
Thấy vậy, lòng bàn tay Phượng Cửu xoay chuyển, một tấm lệnh bài liền hiện ra trong lòng bàn tay.
Chưởng quầy đang mang vẻ mặt tươi cười nhìn cậu, đột nhiên thấy thiếu niên mở lòng bàn tay ra một tấm lệnh bài. Khi nhìn rõ tấm lệnh bài đó, ông ta kinh ngạc, trợn to mắt đầy khó tin: “Ngươi, ngươi…”
“Tìm một chỗ để nói chuyện đi.”
“Vâng, vâng.” Chưởng quầy đè nén sự chấn động trong lòng, vội vàng mời nàng đi vào phía trong.