Tiếng nổ kinh thiên động địa khiến màng nhĩ mọi người rung lên, chỉ cảm thấy khí tức thiên lôi mạnh mẽ lan tỏa xung quanh, luồng khí mắt thường có thể thấy được cuộn trào như vân nước, dập dờn khuếch tán ra bên ngoài.
“Oanh long!”
Đạo thiên lôi thứ hai giáng xuống, mọi người vui mừng khôn xiết, đặc biệt là Bạch Khuynh Thành, ánh mắt tràn đầy vẻ tươi vui. Nàng nhìn đạo thiên lôi thứ ba chuẩn bị giáng xuống phía bên Dược Phong, lại nhìn thiếu niên mặc thanh y vẫn đang luyện đan, trên gương mặt tuyệt mỹ không khỏi lộ ra nụ cười.
Thiếu niên này, nàng định chắc là người hầu của mình rồi!
Sau tiếng nổ cuối cùng của đan lôi, ngoại trừ Tống Minh ra, hầu như tất cả mọi người đều cảm thấy thiếu niên mặc thanh y kia chắc chắn thua cuộc.
Thế nhưng, Phượng Cửu lại chẳng màng quan tâm nhiều đến vậy. Nàng đã lãng phí không ít linh dược, vài vị thuốc chính cũng chỉ còn lại lò cuối cùng này, cho nên lò đan này, dù thế nào cũng không được phép xảy ra sai sót.
Hơn nữa, thất bại nhiều lần như vậy, ít nhiều nàng đã biết vấn đề nằm ở đâu. Hiện tại, chỉ cần chuyên tâm luyện chế xong lò đan này là được.
Bên kia, Dược Phong chủ đợi khí tức đan lôi tan đi, liền tiến lên lấy đan dược bên trong ra. Đan có ba viên, tuy nhiên, hai viên trong đó đã thành phế đan, chỉ một viên thành công. Dẫu là vậy, ông ta vẫn phấn khích vô cùng.
Độ khó khi luyện chế Tử Tâm Phá Chướng Đan thì các đan sư đều rõ. Nay ông ta chỉ thất bại hai lần, lần thứ ba đã luyện chế thành công, cho dù chỉ là một viên đan dược lục giai hạ phẩm, cũng đủ khiến ông ta phấn khích hồi lâu.
Huống chi, ông ta biết mình nắm chắc phần thắng!
Nghĩ đến đây, ánh mắt đắc ý liếc nhìn về phía thiếu niên mặc thanh y đang tập trung luyện đan bên kia, không khỏi cười ha hả: “Tử Diệp Song Anh đó là của lão phu rồi, nhóc con, cũng phải chịu chút thiệt thòi mới biết núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.”
Phượng Cửu chẳng có tâm trí đâu mà quan tâm Dược Phong chủ đang lẩm bẩm gì, toàn bộ tâm trí của nàng đều đặt trên lò đan. Rút kinh nghiệm từ những lần thất bại trước, nàng càng thêm cẩn trọng, xử lý từng bước một vô cùng tỉ mỉ.
Thời gian chậm rãi trôi qua, thấy mặt trời sắp lặn, thời gian sắp kết thúc, mọi người xung quanh đang chuẩn bị xem kết cục cuối cùng, thì ngay lúc này, một mùi hương dược liệu nồng đậm lan tỏa ra.
Mùi hương dược liệu ấy khác với mùi thuốc thông thường, chỉ cần ngửi thấy, không ít đệ tử đã ngẩn ngơ, đến cuối cùng, có người thậm chí còn khoanh chân ngồi xuống đất tu luyện.
Mà Tông chủ và các vị Phong chủ khi nhìn thấy cảnh này thì kinh ngạc nhẹ, họ nhìn nhau, thấy được sự bàng hoàng và khó tin trong mắt đối phương.
“Mùi hương dược liệu này hình như là…” Một vị Phong chủ khẽ lẩm bẩm, không nhịn được mà đứng dậy, bước về phía trước hai bước, còn muốn tiến thêm nữa thì đã bị Tống Minh ngăn lại.
“Phong chủ, không cần vội, thời gian vẫn chưa hết mà!” Tống Minh mang theo ý cười, thu hết vẻ mặt của mọi người vào tầm mắt, lộ ra một nụ cười ẩn ý.
Gã biết ngay, Phượng Cửu sẽ không khiến người ta thất vọng.
Cùng nàng so tài luyện đan ư? Những người này căn bản chẳng biết nàng rốt cuộc là ai mà dám so, còn cả Bạch Khuynh Thành kia nữa, dễ dàng đem cả bản thân ra đánh cược, ha ha, lần này thú vị rồi đây.
Tông chủ ngửi mùi dược hương nồng đậm trong không khí, chỉ cảm thấy cơ thể thoáng có vài thay đổi nhỏ. Ngay cả ông còn như vậy, huống chi là đám đệ tử xung quanh. Với kiến văn và kinh nghiệm của mình, ông tất nhiên biết, sự khác thường của đám đệ tử xung quanh lúc này đều có liên quan đến lò đan mà thiếu niên kia đang luyện…