“Một cường giả Tiên Thánh cấp của Ngũ Độc Môn, vốn dĩ kiếm chiêu kia là đâm về phía Thôn Vân, chỉ là trớ trêu thay lại để Cổ Mạc đỡ hộ, Cổ Mạc sống sờ sờ bẻ gãy thanh kiếm đó, chỉ là, vết thương gần tâm mạch, hơn nữa độc trên kiếm đó ta cũng không giải được.”
Phạm Lâm nói đoạn, nhớ đến gã trung niên kia, liền bảo: “Cũng may lúc đó Tập Lẫm tới kịp, nếu không thực lực chúng ta cũng không phải đối thủ của hắn, dù là Thôn Vân cũng chỉ có thể cầm chân hắn mà thôi, muốn giết hắn cũng không làm được, bất quá sau đó hắn bị Tập Lẫm chém đứt một cánh tay.”
Nói đến đây, sắc mặt y hơi ngưng trọng: “Ta thấy người của Ngũ Độc Môn này sẽ không bỏ qua đâu, dù là đối với chủ nhân hắc thị hay là Thiên Đan Lâu chúng ta đều như vậy, hơn nữa, nếu thực lực người của chúng toàn ở cấp Tiên Thánh, với thực lực hiện tại của chúng ta căn bản rất khó đối phó.”
Nghe vậy, Phượng Cửu khẽ trầm tư: “Ừm, việc này ta sẽ cùng họ bàn bạc đối sách.” Nàng nói rồi, liếc nhìn Cổ Mạc trên giường một cái, bảo: “Ở đây ngươi trông chừng, ta đi ra ngoài một chút.”
Phạm Lâm gật đầu, nhìn nàng đi ra ngoài rồi mới mở cửa sổ ra cho mùi máu tanh trong phòng tản bớt.
Bên ngoài, Quan Tập Lẫm cùng những người khác đang đợi thấy nàng đi ra liền đón lên, La Vũ cùng những người khác không nhịn được hỏi: “Chủ tử, Cổ Mạc thế nào rồi? Cậu ta còn sống không?” Trong lời nói khó giấu vẻ lo lắng.
“Còn sống, chỉ là vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm.” Phượng Cửu nói rồi nhìn họ một cái, thấy trên người họ cũng có những vết thương lớn nhỏ, liền nói: “Người của Ngũ Độc Môn thiện dùng độc, các ngươi dù có uống thuốc giải độc từ trước nhưng cũng không thể bất cẩn.”
Nói đoạn, nàng lắc đầu khẽ thở dài: “Cũng may độc các ngươi trúng không giống với Cổ Mạc, nếu không thì phiền phức rồi.” Nghĩ lại, độc đó tuy bá đạo, nhưng muốn điều chế ra loại kịch độc như thế cũng không phải chuyện dễ dàng, nếu không, e là bọn họ một người cũng khó thoát.
“Chúng ta đều không có chuyện gì lớn, vết thương trên người cũng đều ổn, chỉ là Cổ Mạc cậu ấy...”
“Đợi ta luyện chế ra thuốc giải độc bậc bảy đi! Độc cậu ấy trúng cũng giống với chủ nhân hắc thị, trước mắt chỉ có thuốc giải độc bậc bảy mới có thể giải được độc của họ.” Phượng Cửu nói, trong lòng đang suy nghĩ tỷ lệ thành công của lò đan dược này là bao nhiêu?
Nghe vậy, Quan Tập Lẫm liền hỏi: “Vậy muội dự định khi nào luyện đan? Đan dược bậc bảy? Muội có nắm chắc không?”
“Tối nay chuẩn bị một chút, ngày mai luyện đan.”
Nàng nói rồi nhìn họ, bảo: “Ta là lo nếu ta luyện đan sẽ dẫn đến người của Ngũ Độc Môn tới ngăn cản, cho nên ta dự định ngày mai sẽ đi nơi khác luyện chế đan dược bậc bảy, đợi sau khi ta luyện chế đan dược xong sẽ mang về, còn trong thời gian này, các ngươi đều phải luôn cảnh giác, dù sao người của Ngũ Độc Môn có thể trong mấy ngày tới sẽ lại tới.”
“Muội muốn đi nơi khác luyện chế?” Quan Tập Lẫm nghe vậy ngẩn ra, có chút nghi hoặc.
Thấy vậy, Phượng Cửu liền cười nói: “Chuyện này nói ra thì dài, thời gian trước ta có được một món bảo bối, gọi là Cực Quang Truyền Tống Trục, có thể trong chớp mắt tới lui bất cứ nơi nào.”
“Ồ? Lại có bảo bối như vậy?” Quan Tập Lẫm nghe xong mắt sáng lên, kế đó gật đầu: “Vậy thì tốt, vậy muội tìm nơi an toàn một chút tĩnh tâm luyện chế đan dược, còn bên này muội cũng không cần lo lắng, ta sẽ giúp muội trông coi.”
Phượng Cửu gật đầu, cười nói: “Ừm, bên này tuy có Hỏa Phượng bọn chúng, nhưng nếu có huynh ở đây, ta sẽ càng yên tâm hơn.”