“Công tử, nếu không đủ cứ gọi tiểu nhân.” Tiểu Nhị nói xong, lúc này mới lui xuống.
Nàng rót một chén rượu ấm nhấp một ngụm, lúc này mới đặt chén rượu xuống, cầm đũa gắp đậu phộng ăn, đồng thời liếc nhìn những người ở tầng một. Cái nhìn này khiến nàng phát hiện ra vài vấn đề.
Ngoại trừ một số tu sĩ, những người còn lại đa số đều có bệnh trong người, đặc biệt là một phụ nữ trẻ ở góc phòng. Nàng mặc y phục giản dị, trong lòng ôm đứa con ba tuổi đang ngủ say, ngồi dưới đất ở góc tường. Trông có vẻ là chủ quán tốt bụng nên cho hai mẹ con vào nghỉ nhờ một đêm.
Đứa trẻ trong lòng người phụ nữ trẻ ấy sắc mặt xanh xao, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút phù nề, trên người quấn rất nhiều lớp áo, nhưng thỉnh thoảng vẫn khẽ co giật. Thấy vậy, nàng vẫy tay gọi Tiểu Nhị.
“Công tử, có gì phân phó ạ?” Tiểu Nhị đi tới trước mặt nàng hỏi.
“Hai mẹ con kia là thế nào?” Ánh mắt nàng nhìn về phía người phụ nữ và đứa trẻ đang ngồi ở góc tường.
Tiểu Nhị nhìn theo ánh mắt của Phượng Cửu, lúc này mới sực nhớ ra, vội vàng đáp: “Đó là người qua đường, người phụ nữ này cũng thật đáng thương. Nàng nói vì con bị bệnh nặng, chạy chữa khắp nơi tốn không ít tiền nhưng không khỏi, thầy thuốc còn bảo đứa bé không sống nổi mấy ngày nữa. Nghe nàng nói, cha của đứa bé đã hưu nàng, nhà mẹ đẻ cũng không về được, nhà chồng cũng không vào được. Nàng nghe nói Thiên Đan Lâu có vị Quỷ Y y thuật rất cao minh, nên muốn đến cầu y.”
Nói đến đây, Tiểu Nhị cười cười: “Chưởng quầy của chúng tôi là người tốt, thấy đêm bên ngoài lạnh giá, người phụ nữ này lại bế theo đứa con ba tuổi, nên để họ vào nghỉ nhờ một đêm. Dù sao ở trong này, dù là ngồi xổm ở góc tường thì vẫn tốt hơn ở ngoài trời.”
Nghe vậy, Phượng Cửu gật đầu, bảo Tiểu Nhị: “Ngươi đi mời họ qua đây cho ta!”
“Dạ?” Tiểu Nhị ngẩn người, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Sau khi nói xong, Phượng Cửu nhận ra có chút không ổn, liền cười nói: “Ta thấy họ rất đáng thương, đêm đã khuya, nhiệt độ giảm xuống, ngồi ở đó cũng lạnh, nên muốn mời nàng qua đây uống chén rượu ấm. Vả lại, ta có chút hiểu biết về y thuật, có thể giúp xem bệnh cho đứa trẻ.”
Nghe vậy, trên mặt Tiểu Nhị tràn đầy ý cười: “Công tử, ngài thật tốt bụng, tiểu nhân đi mời họ qua đây ngay.” Tiểu Nhị nói xong, liền đi về phía góc phòng.
Người phụ nữ trẻ đang ôm con ngồi ở góc phòng, sau khi nghe Tiểu Nhị nói, có chút kinh nghi nhìn về phía thiếu niên áo xanh đang ngồi bên bàn kia. Thấy đối phương tuy là nam tử nhưng dù sao cũng chỉ là thiếu niên, nên mới đứng dậy đi theo Tiểu Nhị về phía đó.
“Công tử.” Người phụ nữ trẻ ôm con, đôi môi có chút khô nứt tái nhợt.
“Ngồi đi!” Phượng Cửu ra hiệu, rót cho nàng một chén rượu ấm đẩy tới trước mặt nàng: “Uống chút rượu cho ấm người.”
“Đa tạ công tử.” Người phụ nữ trẻ cảm ơn, lúc này mới cẩn trọng ngồi xuống bên bàn, một tay ôm con, một tay nâng rượu lên uống. Vì uống một ngụm quá lớn, không cẩn thận bị sặc.
“Khụ khụ!”
Người phụ nữ vội vàng đặt chén rượu xuống, lấy tay che miệng khẽ ho. Một ngụm rượu trôi xuống bụng, chỉ cảm thấy nóng rát, cơ thể vốn lạnh lẽo cũng dần ấm lại, khiến nàng không khỏi sinh lòng cảm kích đối với vị thiếu niên công tử trước mặt.
“Đưa tay đứa trẻ ra đây, ta bắt mạch giúp nó.” Phượng Cửu ra hiệu, nhìn đứa trẻ trong lòng người phụ nữ.
Người phụ nữ vừa nghe, chỉ do dự một chút, liền kéo lớp áo ngoài quấn đứa trẻ xuống...