Trong chuyến bay trở về Kia, sau một cuộc nói chuyện dài đằng đẳng cùng với người bạn đã thâm nhập vào PP, Ami nói rằng hiện tại không có ai có thể giúp chúng tôi được, bởi vì vụ việc này phải ưu tiên kích hoạt các biện pháp an ninh tối đa. Tất cả mọi người đều rất lo lắng và hạn chế di chuyển.
“Chúng ta sẽ phải xoay sở một mình rồi, Pedrito.”
“Cậu nói tiếp đi… Hai cậu bé chống lại một trong những cơ quan an ninh nham hiểm nhất hành tinh Kia…”
“Nhưng chúng ta sẽ thành công… Phải không, Pedro?”
“C.. hắc.. vậy… Cậu có kế hoạch gì không?”
“Mình sẽ đi vào bên trong tầng hầm của trụ sở cố gắng bắt cóc Vinka cùng dượng và dì của cô ấy, cậu sẽ vẫn ở trên tàu nhé.”
Tôi nghe như đang mê sảng.
“Tha lỗi cho mình Ami, nhưng cậu điên quá rồi. Cậu không thể sống sót ra khỏi đó, chứ đừng nói tới chuyện mang Vinka, Goro và Clorka thoát ra tay không như thế.”
Cậu ấy chẳng nói gì rồi đứng dậy chỉ cho tôi mấy thứ cảm ứng, ví dụ như làm sao đặt con tàu vào chế độ nhìn thấy và vô hình, di chuyển qua lại, di chuyển lên xuống, phóng ánh sáng vàng, vận hành màn hình để theo dõi Ami trên màn hình, micrô định hướng và những thứ khác. Đó là lý do tại sao tôi nói rằng các phi hành gia của NASA, so với tôi… là những đứa bé còn bú mẹ…”
Ami rất phấn khích khi thấy tôi học nhanh thế nào.
“Cậu đã sẵn sàng để ở lại đây chỉ huy con tàu trong thời gian mình vắng mặt, Pedro. Mình chỉ hy vọng rằng cậu sẽ không phải làm gì cả, chỉ cần đợi và kích hoạt chùm tia màu vàng khi cần. Chúng ta có thể chỉ cần hơn một giờ, nếu như mọi thứ diễn ra như kế hoạch. Sau đó, một cái bóng khủng khiếp lướt qua trong tâm trí tôi:
“Và nếu như lkcậu không trở về nữa, Ami? ... Làm cách nào để mìnhquay lại thế giới của mình? ...
“Đừng lo, ha, ha. Điều đó sẽ không xảy ra đâu.” Cậu nói, cố gắng thể hiện sự an toàn tuyệt đối, nhưng tôi lại không bị thuyết phục cho lắm.
Tôi biết rằng khả năng khủng khiếp đó tồn tại, mặc dù tôi cũng được nhắc nhở rằng tốt hơn hết là giữ tâm trạng phấn chấn, lạc quan hơn và tôi không cố chấp vào những viễn cảnh đen tối.
Chúng tôi đến doanh trại căn cứ đầu não của PP. Chúng tôi giữ mình vô hình phía trên tòa nhà nơi Vinka, dượng và dì của cô ấy đang bị giam giữ, mặc dù họ ở bên dưới vài tầng và được bảo vệ bởi những bức tường phòng thủ.
“Được bảo vệ bằng chì đấy, Pedro, các đầu dò rung động của chúng ta không thể xuyên qua lớp kim loại dày đặc đó, do đó, sẽ không thể nhìn thấy họ qua màn hình, và chuyện dịch chuyển họ từ xa còn xa vời hơn nữa.
“Vậy mình sẽ không thể nhìn thấy cậu đang làm gì ở bên dưới đó ư?”
“Chính xác, nhưng cái này sẽ bảo vệ cậu.” cậu nói và nâng một bảng điều khiển. Có một món đồ nằm dưới ngăn kéo: một ống tiêm dẹt hoặc là một cây đũa kim loại trông giống như một cây bút. Cậu lấy nó ra khỏi ngăn kéo, đặt nó vào lòng bàn tay và dùng ngón tay cái nhấn vào một điểm, sau đó chiếc đũa phép tự bùng lện một ánh sáng vàng, nó phát sáng như một mặt trời bé con tỏa nắng lung linh.
“Thật là đẹp, Ami! Đó là gì vậy?”
“Đây là vũ khí, Pedrito.”
“Vũ khí à? ! … Cậu sử dụng vũ khí à!”
Cậu bắt đầu cười một cách tinh quái.
“Đúng vậy, đôi khi bọn mình cũng phải tự vệ. Không phải lúc nào cũng có thời gian để sử dụng sức mạnh thôi miên, đặc biệt là khi cậu phải vượt lên trên một đám đông những kẻ thiếu văn minh.”
“Chính là những gì cậu có thể phải đương đầu với đám người Terri của PP dưới đó đấy…”
Cậu ấy không nói gì. Cậu đưa món đồ ấy cho tôi. Đầu của nó phát ra một tia sáng vàng chạm vào ngực tôi. Tôi cảm thấy một dòng chảy ngọt ngào khắp cơ thể và tôi hạnh phúc, hạnh phúc một cách tĩnh lặng, tôi thấy rằng cuộc sống tuyệt vời làm sao, chẳng hề có nỗi sợ hay sự hung hăng dưới bất kỳ hình thức nào.
Tôi nhìn Ami và tôi nhìn thấy sinh linh diệu kì nhất của thế giới.
Từ một nơi nào đó vượt trên tâm trí thường ngày, tôi chợt nhận ra rằng tôi đang đứng trước một linh hồn có nội tâm cao cả, và tôi biết ơn điều đó làm sao, tôi tràn ngập cảm xúc khi có được may mắn thế này.
Nhưng Ami đang cười tôi. Nụ cười và niềm vui của cậu ấy thật dễ chịu và dễ lây lan, và thế là tôi cũng mỉm cười, hạnh phúc như cậu ấy, mà không hỏi tôi điều gì cả.
Ngay sau đó vật ấy lại chỉa vào tôi lần nữa. Một tia sáng lóe lên không phải màu vàng mà là màu xanh lục nhạt, tôi quay trở lại với hiện thực và cách suy nghĩ bình thường của mình, và bây giờ tôi lại och rằng món đồ ấy có thể là bất cứ thứ gì.
“Ngược lại đấy, Pedro, nó kết nối bạn với bản tâm cao hơn bên trong của cậu, nó chặn các khu vực thuộc về tâm lý nguyên thủy nhất của cậu. Nhưng tất nhiên là khi nó ngắt kết nối với hiện thực đời sống trong các thế giới không tiến hóa, người ta không thể nào sống một cuộc đời bình thường trong môi trường ấy được.
Hiệu ứng kéo dài khoảng mười giờ trái đất, trừ khi nào cậu tắt nó đi, muốn thế cậu phải nhấn lại nút cho đến khi ánh sáng màu xanh lục phóng ra.
“Mình nghĩ điều đó thật tuyệt, Ami, đặc biệt là khi kẻ địch đến từ thế giới này. Nhưng nếu cậu bị cả một đám đông người tấn công thì cậu sẽ không có thời gian để chạm đũa vào tất cả, từng người một đâu…”
“Lỡ mà mình bị cả một bầy người Terri đuổi bắt thì mình sẽ làm thế này.”
Cậu chỉ về phía một bức tường của con tàu, lần này một vật thể màu xanh nhạt tương tự như ngọn lửa của một lò đốt gas xuất hiện. Khi cậu ta chạm vào bức tường, nó phát ra một tiếng tách nhẹ, và hàng ngàn ngôi sao vàng nhỏ xinh nhảy chồm ra lẹ làng hướng tới mọi ngóc ngách của con tàu.
Một số ngôi sao bay tới chỗ tôi và rồi tôi lại thấy rằng cuộc sống sao mà tuyệt vời thế…
Hahaha. "Cậu thấy không? Đây là một "chùm tia sáng ", nhưng chùm sáng này không những không gây hại cho người nhận nó, mà còn khiến họ “được giác ngộ" luôn. Tới niết bàn mà không cần nỗ lực gì… và cũng không ảnh hưởng đến người sử dụng nó.
Anh ấy sút một "quả bóng" màu xanh lá cây và tôi đã trở lại bình thường.
“Vậy thì tốt rồi, Ami!”
“Món này ít tiền sử hơn mấy hiện vật có sức hủy diệt khủng khiếp mà các “thiên tài” trên hành tinh của cậu sáng chế ra, nó phù hợp với luật nhân quả mà ta không cần phải dời cả tòa tháp mới có thể thay đổi được. Được rồi, giờ mình phải sẵn sàng để trở thành ông tổng Tonk, tổng giám đốc của đám PP đây.”
“Con quái vật hôi thối đó à? Nhưng cậu chỉ là một đứa trẻ, còn ông ta là một người khổng lồ béo ị!”
“Cậu đang quên điều gì đó có phải không, Pedro: mình có thể tự thay đổi diện mạo đấy.”
“Đúng vậy, giống như cậu làm cho Krato. Nhưng cậu không thể thay đổi tầm vóc của mình… Lẽ nào cậu có thể ư?”
“Đúng vậy, chúng mình có thể.”
“Bằng cách phẫu thuật và chỉnh hình à?” Một lần nữa cậu ta bắt đầu cười lớn. “Không đâu, Pedrito, chỉ bằng cách thay đổi rung động thôi.”
“À, tất nhiên rồi, mình ngớ ngẩn thật… và cậu định làm thế nào để có thêm ít cân nặng hả?
“Tăng khối lượng cơ thể ấy à? Điều đó là không cần thiết, chỉ làm sao cho mình trông to lớn hơn thôi, các công cụ của chúng mình làm việc ấy như trở bàn tay ấy mà, chỉ trong vòng chưa đầy một giây có thể khiến một người trông như họ muốn. Cậu đã thấy những gì đã xảy ra với ông Krato rồi và để trở lại trạng thái bình thường cũng dễ ẹc như vậy đấy. Mình có hồ sơ năng lượng sinh học của ông Tonk trên máy tính đây này, thế là đủ.”
Ami thực hiện một vài mệnh lệnh và hình ảnh ba chiều của người đàn ông Terri luộm thuộm xuất hiện.
“Khi cậu nhấn vào phím này, bùm một cái, mình sẽ hóa thành bản sao y carbon của ông thủ lĩnh PP, nhưng mình sẽ không hôi như thế đâu.
Hahaha!”
“Tuyệt diệu!”
“Đúng hai phút nữa, Tonk sẽ có cuộc họp chỉ huy kéo dài khoảng nửa tiếng. Mình đang tính đến lúc đó mình sẽ đóng giả thành ông ta, cố gắng đến gặp những người bạn của chúng ta và cùng họ trở về chùm băng tải của con tàu này, cậu sẽ kích hoạt nó, và bốn người chúng ta sẽ về lại đây.”
“Hay quá! ... thật dễ dàng ...”
“Mọi thứ sẽ diễn ra tốt đẹp một cách tuyệt vời thôi, Pedro, cậu sẽ thấy. Bây giờ, hãy nhấn phím, và đừng hoảng hốt khi nhìn thấy diện mạo mới của mình nhé, mình sẽ vẫ là mình thôi dù giọng nói sẽ khác.
“Vào việc thôi nào.”
Khi tôi nhấn nút và Ami trước mắt tôi biến hình thành gã Terri đáng sợ, hắn đang hướng tầm nhìn về phía tôi.
Ánh mắt của ông ta không giống với ánh mắt của Ami tí nào. Bằng chất giọng mạnh mẽ, ông ta nói:
“CẬU SỢ KHÔNG, Pedro?
“Ừ! Emm… cậu là, c.. cậu…là Ami à?
“TẤT NHIÊN LÀ MÌNH ĐÂY. ĐỪNG SỢ. Giờ mình đi về phía TIA SÁNG VÀNG MÀ CẬU SẼ BẬT NGAY BÂY GIỜ.”
Tôi đã làm y như thế, theo như cậu ấy đã hướng dẫn trước đó. Ami người Terri đi hướng về phía ánh sáng và nói:
“HÃY HẠ ĐỘ CAO PHI THUYỀN NÀY CHO TỚI KHI CHÙM
SÁNG XUYÊN ĐẾN ĐƯỢC NHỮNG TẦNG NHÀ SÂU PHÍA DƯỚI, SÂU TỚI HẾT MỨC XUYÊN THẤU CÓ THỂ, KHOẢNG HAI TẦNG
PHÍA TRÊN TẦNG VINKA ĐANG BỊ GIAM, RỒI MÌNH XEM MÌNH
PHẢI LÀM THẾ NÀO.”
Tôi cảm thấy ớn lạnh trước mối nguy không thể né tránh, sợ cho cậu ấy và cho cả tôi…
“Làm thế nào mà cậu biết rằng cậu sẽ không xuất hiện ngay trước một người Terri, hắn ta sẽ chứng kiến cậu hiện ra từ hư không đấy?”
“MÌNH SẼ THẬN TRỌNG. MÌNH SẼ XUẤT HIỆN TRONG CĂN
PHÒNG LÚC NÀY VẪN ĐANG TRỐNG KHÔNG. CHÚC MÌNH MAY
MẮN ĐI NÀO VÀ RỒI NHỚ TẮT CHÙM SÁNG KHI MÌNH ĐÃ
XUỐNG ĐÓ NHÉ. HẸN SỚM GẶP LẠI.”

Tôi nhìn vào màn hình để xem cạu ấy đã đến chưa. Cậu ấy ở đó, bên trong một bệnh xá nhỏ. Không có ai khác ở đây. Tôi tắt chùm sáng và nghe thấy giọng nói vang dội của người nói trên màn hình:
“Khi mình di chuyển xuống các tầng thấp hơn mà cậu không thể nhìn thấy được mình, thì cậu phải kiên nhẫn và có lòng tin đấy nhé…”
Đó là thời khắc nguy hiểm nhất trong cuộc đời tôi. Bất kỳ sai lầm nào Ami phạm phải, bất kỳ sự cố nào, và thế sẽ là vĩnh biệt. Tôi đã trôi dạt đến một thế giới chẳng hiếu khách tẹo nào, trong một con tàu mà tôi không biết làm thế nào để nó đưa tôi trở lại thế giới của mình. Viễn cảnh tốt đẹp nhất có thể là chết bên cạnh Trask trong túp lều cô đơn của ông Krato, nếu như con tàu có thể đến đó mà không có bất kỳ sự phá đám nào.
Nhưng không có Vinka bên cạnh, biết rằng điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra với cô ấy…
“Không, trường hợp này mà xảy ra thì mình thà chết ngay luôn cho rồi.”
Tôi nghĩ Tôi nghe thấy tiếng cười của Ami người Terri, mặc dù cậu ta có đang ở khoảng cách xa và cả ngoại hình của cậu ta như thế chăng nữa, cậu ấy vẫn không mất đi tâm trạng tươi tỉnh cũng như năng khiếu đọc suy nghĩ của tôi:
“Cậu luôn luôn là một người lạc quan, Pedro à…”
Đứa trẻ da trắng, giờ đã trở thành ông cảnh sát trưởng giả, đang đi ra khỏi bệnh xá đúng lúc hai tên Terri cũng đang đi ngang qua đó, chúng ngạc nhiên vì vị thủ lĩnh tối cao xuất hiện bất ngờ trong mấy căn hầm đó. Tình huống bất lợi đầu tiên đây rồi…
Bụng tôi thắt lại một cái. Mới hành sự đã gặp biến cố không hay rồi.
Ami tiếp tục hỏi họ:
“Này, hai anh kia. Đi đâu đấy?”
“ĐẾN QUÂN KHU XANH, THƯA SẾP.”
“Để sau đi. Tôi cần hai anh đi với tôi để giúp đỡ. Làm ơn đi thôi.”
Hai gã đàn ông dợm bước theo, nhưng có điều gì đó có vẻ bất thường đối với họ. Sau một giây liếc nhìn nhau, một trong hai gã nói:
“NGỌN CỜ CHIẾN TRANH!”
“Anh cần cờ để làm gì?” Ami ngây ngô hỏi.
Tôi thất kinh, những người đàn ông rút vũ khí ra và bịt miệng người bạn thân yêu của tôi. Tôi hiểu ngay rằng "Ngọn cờ chiến tranh" là một loại mật hiệu, và Ami đã không biết mật khẩu để trả lời. Tình huống bất lợi thứ hai…
“GIƠ TAY LÊN, MỘT CỬ ĐỘNG VÀ MÀY SẼ CHẾT!”
Ami không kịp rút "vũ khí" trong túi để tung ra những tia hạnh phúc. Gã Terri đã tóm lấy cậu từ phía sau, một cánh tay hắn vòng qua cổ và một tay chĩa vũ khí vào một bên thái dương của cậu ấy, trong khi người kia vặn cánh tay Ami ra phía sau và còng tay cậu. Tôi kinh hãi, chết khiếp.
“Đừng nhìn thẳng vào mắt hắn ta, tên ngốc này là một trong số chúng. Chúng có khả năng thôi miên bằng thị giác.”
“Nhìn vào tường đi, thứ sâu mọt! Nếu mày quay đầu lại, mày sẽ chết. Cậu đi vào bệnh xá lấy băng dính che mắt miệng hắn ta lại đã, rồi chúng ta sẽ bật báo động. Nút báo nằm ở cuối hành lang. Điều chính yếu là kẻ đột nhập ngoài Kia này không thể nhìn chúng ta hay nói năng gì.”
Nhưng băng dính không thể che được tâm trí mạnh mẽ của Ami… Khi người đàn ông đó rời đi, tôi có thể thấy cậu bạn mình đang tập trung cao độ với đôi mắt nhắm nghiền.”
Sau đó, người đàn ông đi cùng Ami thả cánh tay của mình xuống với chuyển động y như người máy, hắn cho tay mình vào túi của Ami, lấy vũ khí tia sáng ra và chỉa về phía cánh cửa mở hờ của bệnh xá. Một tia sáng xanh lóe lên và một mớ kim tuyến ánh vàng đẹp đẽ rải đầy trong hành lang và bên trong bệnh xá. Sau đó, gã Terri nở một nụ cười điềm tĩnh với một cái nhìn đầy yêu thương…
“Ồ… ồ… Để tôi giải phóng đôi bàn tay của sinh vật tuyệt vời này…”
Gã ta nói, và tiếp tục cởi còng tay cho bạn tôi.
Tên còn lại đã hóa đá. Tâm trí hắn ta hoàn toàn tùy thuộc vào ý muốn của Ami, nhưng chùm tia không ảnh hưởng gì đến hắn cả vì hắn ta đang cầm vật ấy trong tay.
Ami nhẹ nhàng tách ngón tay gã ra, cầm lấy cây gậy và phóng một tia sáng về phía gã. Khuôn mặt của gã Terri sáng bừng lên.
“Ồ… Đây chính là sinh vật tiến hóa siêu việt nhất…” gã mơ màng nói trong khi thích thú chiêm ngưỡng Ami.
Tên còn lại thì đang thần tượng cậu ấy với nụ cười tôi trông có vẻ ngốc nghếch.
“Ông ấy thật là một vị thánh… một thiên thần… Thật là may mắn khi có thể chiêm ngưỡng một trong các vị thiên thần thật gần thế này…”
Lúc đó tôi nhớ ra rằng trong thế giới của mình, nhiều người nghĩ rằng những tư tưởng tâm linh làm cho con người ta trở nên yêu đuối, đó là lý do tại sao họ đã rời xa tâm linh và chọn vũ lực hoặc sức mạnh vật chất làm nguồn lực bảo vệ hoặc để chiếm ưu thế. Nhưng ngay đây lại là hai trong số những người đàn ông hung tợn nhất ở Kia, mặc dù họ đã được huấn luyện với vô số quyền cước và khả năng sử dụng thành thạo vũ khí, nhưng họ lại đang hoàn toàn ủng hộ Ami, người đã không chọn con đường bạo lực trong cuộc sống, nhưng là con đường phát triển nội tâm…
“Hãy cho tôi biết chuyện gì mật hiệu là như thế nào.” Cậu ta ra lệnh cho họ.
“Ồ… Vâng. Nó vừa được thay đổi cách đây vài phút. "Ngọn cờ chiến tranh" phải được đáp lời bằng câu "Đầu to bốc lửa". Tên lính PP trả lời, rất vui vì có thể giúp đỡ.
“Điều gì đã khiến cho anh nghi ngờ tôi và quyết định hỏi tôi mật khẩu?”
“Ồ… Giọng nói nhẹ nhàng và cách cư xử tốt bụng của cậu… Tiếc là ở đây không ai nói “làm ơn” cả…”
“À, giờ thì rõ rồi, thật khó để tôi hành xử như một kẻ hung dữ như thế.”
“Ngoài ra, Tonk có mùi rất khó ngửi…”
“Tôi hiểu rồi. Tốt lắm. Bây giờ, hãy giúp tôi giải thoát những người bạn của tôi trong vụ “Cardumen”.”
“Không không. Vụ này không còn là "Cardumen" nữa, mà là "Biểu tượng". Mật hiệu cũng đã đổi rồi.”
“Ah cảm ơn anh. Hãy đưa tôi về phía họ, và cố gắng hành xử theo cách quân đội.”
“Oh, vâng, và Thượng Đế cũng giúp chúng ta vì mục tiêu cao cả này…
để có vinh dự được giúp đỡ một sinh linh tiến hóa cao như vậy… Tôi đang nói gì thế nhỉ? Tôi hoàn toàn vô thần…”
“Anh hãy giữ những suy tư, chiêm nghiệm và lời ngợi ca ấy cho tình huống bớt mạo hiểm hơn lúc này.”
“Ồ… vâng.”
“Không, không được nói mấy câu “ồ… vâng” này. Hãy nói: VÂNG, THƯA SẾP!”
“VÂNG, THƯA SẾP!”
“Lấy luôn nụ cười này ra khỏi khuôn mặt anh đi, phải nhớ rằng ở đây không có ai cười cả.”
“Ồ… vâng…”
“Tôi đã nói là: VÂNG, THƯA SẾP!”
“VÂNG, THƯA SẾP!”
Cả ba bắt đầu đi về phía hành lang. Tôi trông rối còn hơn một con gián trong chuồng gà…
“ĐI NHANH LÊN. HÃY ĐI NHƯ THỂ CÁC ANH ĐANG CÁU
GIẬN, VÌ CAMERA NẰM Ở KHẮP NƠI VÀ CÓ KẺ ĐANG QUAN SÁT
MÀN HÌNH.”
“Ồ… vâng…”
“Tôi nói…VÂNG, THƯA SẾP!
Khi họ đột nhập vào một cánh cửa, cặp lính gác yêu cầu mật khẩu:
“NGỌN CỜ CHIẾN TRANH!”
“ĐẦU TO BỐC LỬA!” - Ami trả lời, với âm giọng bây giờ còn hung hãn hơn cả của chính chủ Tonk. Cậu ấy đã học được bài học.
“CÁC NGƯỜI ĐI ĐÂU?”
“TỚI ĐÁM TÙ NHÂN VỤ BIỂU TƯỢNG.”
“TỚI ĐI!”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, Ami đã xử lí những tình huống bất lợi thành ra có lợi cho cậu ta, nhưng… được trong bao lâu đây?
“Có vẻ như “bố già” đã tắm lần đầu tiên trong đời – tên lính canh gác lối vào chỗ Ami và hai trợ lý vừa mới rời đi đã tấm tắc một cách tinh quái.
Tên kia trả lời:
“Có vẻ như vậy. Lần này Bố không lưu lại mùi nước hoa nhỉ…” và thế là cả hai lấm lét cười.
Tôi rất vui vì họ đã không để ý quá đến vấn đề này…
Sau đó họ bước vào thang máy và đóng cửa lại. Tôi vẫn có thể nhìn thấy họ.
“NGỌN CỜ CHIẾN TRANH!” - một giọng nói từ ai đó vang lên.
“ĐẦU TO BỐC LỬA” Ami gã Terri gầm lên.
“CHO QUA!”
Bằng cách nào đó tôi biết rằng nếu mật khẩu không đúng, chiếc thang máy này sẽ phi thẳng tới những tên điều tra viên có vũ trang hạng nặng…
Ami quan sát hai gã Terri nãy giờ vẫn đang mãi mê ngắm nhìn cậu ấy và cố gắng mô phỏng cảm xúc thiêng liêng cao độ của cậu, cậu ngó cái bảng điều khiển đầy nút như muốn hỏi họ xem phải nhấn cái nút nào đây. Một trong hai nhấn nút và cái thang bắt đầu hướng về phía căn hầm, nơi được vũ trang cao cấp cũng như phức tạp bậc nhất tại căn cứ Cảnh sát Chính trị, và rồi tôi không còn nhìn thấy họ nữa.
Tôi vừa nhìn màn hình vừa mong mỏi rằng mọi chuyện đều sẽ diễn ra tốt đẹp, nhưng thời gian cứ trôi qua và trôi qua vẫn không có gì xảy ra. Thỉnh thoảng tôi nhìn thấy vài người Terri ra vào thang máy, nhưng không thấy gì hơn, cho đến khi điều tồi tệ nhất bất thình lình xảy ra: hồi chuông báo động vang lên liên tục khắp doanh trại…”
Ngay lập tức, toàn bộ một đội quân có vũ trang tiến đến cửa thang máy, thậm chí cả lão Tonk hàng thật, lão đang điên cuồng la hét trong khi chờ cánh cửa mở ra, nhưng nó chẳng bao giờ mở.
“MẤY TÊN KHỐN NÀY CHẶN THANG MÁY RỒI! ... MỘT ĐỘI RA NGAY CẦU THANG BỘ!
Lúc sau, một tên trong số chúng quay ngược trở lại:
“KẺ ĐỊCH ĐÃ CHẶN CỬA VÀO THANG BỘ!
“VẬY PHÁ CỬA ĐI!”
“VÂNG, THƯA SẾP!”
Tôi đã bị dồn đến bờ tuyệt vọng, đặc biệt là khi tôi bắt đầu cảm thấy những vụ nổ, nhưng ngay sau đó, một điều kỳ diệu đã xảy ra: cửa thang máy mở ra và từ đó một tia chớp xanh xuất hiện, và một đám mây các chấm vàng rực rỡ bay vào lấp đầy hành lang, tạo ra khoảng năm mươi tên Terri được-ánh-sáng-tình-yêu-giác-ngộ với nào súng nào ống lủng lẳng đầy người, bao gồm cả lão Tonk, kẻ đang muốn hôn tay của kẻ gây rắc rối khi cậu ta bước ra cùng với Goro, Clorka và…: VINKA! Cô ấy đang mỉm cười hạnh phúc. Họ cũng chịu tác động của các tia tâm linh. Tôi kích hoạt chùm sáng vàng để bạn bè tôi có thể bước lên, họ lên ngay và luôn, trong khi năm mươi gã Terris xù xì, hiền hòa như những chú cừu non đang tiễn họ đi với những lời chúc phúc và đôi mắt rực rỡ đầy xúc động…
“Nhấn phím biến hình đi, Pedro.” Gã Terri Ami từ phòng lễ tân nói vào. Bốn người đã lên tàu an toàn và khỏe mạnh. Tôi nhấn phím và cậu ấy trở lại dáng vẻ bình thường. Tôi đến ôm lấy Vinka, người đang nhìn tôi như thể cô ấy đang nhìn thấy một giống loài thần thánh, trong khi dượng Goro và dì Clorka vẫn đang mê say thần tượng Ami.
Tôi rất biết ơn vì mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp.
Ami bắn ba tia sáng màu xanh lục và họ khôi phục lại tâm trí bình thường của mình.
Họ ôm chúng tôi cùng với Vinka thật nồng nàn. Cô ấy bắt đầu thổn thức vì xúc động. Nhưng Goro đã đi từ sự thần bí ngọt ngào nhất đến sự tức giận dữ dội nhất:
“MỘT LŨ BAILIFFS, SCOUNDRELS, SÚC VẬT, LŨ QUỶ DỮ, YÊU QUÁI! ...
“Tôi biết rằng họ đã đối xử với chú rất tệ. Hãy quên đi.” - Ami khuyên và nắm lấy cánh tay dượng ấy: “chú đã an toàn rồi.”
“Chúng đã đưa dòng điện vào… vào… ÔI! TÔI MUỐN GIẾT CHÚNG
LÀM SAO!”
“Chú đã cứu mình đúng lúc rồi, họ luôn bắt đầu với các phương pháp “nhẹ nhàng", sau mới tới các hệ thống "cứng rắn" hơn…”
“May mắn thay, họ đã không tra tấn cả Vinka lẫn Clorka… Không, tôi không biết cái loại quái vật nào mà…”
Dì Clorka khóc nức nở.
“Em cũng vậy, anh Goro, vậy bây giờ: mình làm gì đây? Mình đâu thể trở về nhà nữa…” Ami nói rõ ràng với họ:
- Hãy quên chúng đi. Các vị phải gác quá khứ lại vĩnh viễn, cả căn nhà, đồ vật, mọi thứ trong nó. Hãy tưởng tượng rằng một cơn bão đã ập đến và tàn phá ngôi nhà, nhưng các vị vẫn còn sống sót và an toàn.”
“Vâng, nhưng bây giờ tụi tôi chẳng có gì cả.”
“Đừng nói vậy, Goro, ông có một thứ rất quý giá: Tình yêu, và đây là điều đẹp đẽ nhất của Vũ trụ.”
Goro suy nghĩ một chút rồi ôm lấy Clorka và Vinka.
“Cậu nói đúng đấy nhóc ạ, đây mới là những điều giá trị nhất. Nhưng mặt khác, chúng tôi không còn quyền tự do đi dạo trên đường phố. Có lẽ chúng tôi phải xin tị nạn chính trị ở một quốc gia khác…”
“Nghĩ thôi cũng không được nữa đâu, ông Goro. Nếu như ông là một chính trị gia thông thường và còn đang tại vị, thì còn may ra, nhưng ông đã liên can đến vấn đề tối quan trọng, sự sống ngoài hành tinh, và ông cũng đã biết người ta hoang tưởng và tham vọng liên quan đến chủ đề này đến thế nào rồi. Các vị sẽ không được an toàn ở bất kỳ nơi nào.”
“VẬY CHÚNG TÔI LÀM ĐƯỢC GÌ NỮA ĐÂY!” Dì Clorka tuyệt vọng hét lên.
“Đừng lo lắng, tôi sẽ đưa các vị đến túp lều của ông Krato, ở trên núi Utna. Các vị sẽ được an toàn ở đó và các vị sẽ có thể nghỉ ngơi cho đến khi quyết định phải làm gì.”
Ami điều khiển con tàu và ngay lập tức chúng tôi đã "định vị" ở Utna. Nơi đó, trời chỉ vừa rạng sáng. Chúng tôi đến trang trại của Krato. Trask đón chúng tôi rất tình cảm, mặc dù không nồng nhiệt lắm với Goro…
“Thật là một trang trại thần thánh!” – Dì Clorka xúc động nói khi chiêm ngưỡng sắc màu của bầu trời ở đường chân trời đang chuyển từ tím sang cam đỏ khi mặt trời bắt đầu mọc lên sau những ngọn đồi.
Goro bắt đầu tỏ ra thích thú với nơi này, ông đang hít thở bầu không khí của núi rừng và ngắm nhìn ra mọi phía, chú ý đến buổi hòa nhạc tuyệt vời mà thiên nhiên đang tạo ra, tiếng hót của vô số loài chim trong buổi bình minh. Họ giống như mới từ địa ngục của những đòn tra tấn nơi phòng giam của PP đến nơi thiên đường chỉ trong vòng vài phút.
“Thật là một khu vườn xinh đẹp! Hãy nhìn những quả muflos này, anh Goro, trái ambrokas, frindas và melenias này; những cây burisas, những cây topa, buroburo, hoho…
“Còn có cả kiki, guajos và zubayas nữa Clorka ơi. Anh chỉ thấy chúng trong siêu thị thôi.”
“Vâng, em cũng vậy. Đây là lần đầu tiên êm được đến một khu vườn nông thôn. Ồ, ở đây có các loại thảo mộc thơm, longuchas, tenkas và zumberras. Và cũng có cả hoa này, anh Goro! Nhìn mấy chú chim pepiyas đó kìa, còn chim sơn ca khổng lồ đầy màu sắc.”

Mắt họ rời khỏi quỹ đạo khi chúng tôi tiến về phía túp lều.
“Ở đây có rượu muflos!” - Goro thốt lên vì đã nhìn thấy hầm rượu của vị ẩn sĩ “Anh cần một ngụm và một cái giường.”
“Em cũng thế.” - Clorka khiêm tốn nói.
“Vậy thì cứ tự nhiên đi, ta vào chòi nào.”
Chúng tôi bước vào và Vinka mở cửa sổ ra.
“Một nơi thật dân dã, anh Goro! Giống y như trong loạt phim truyền hình “Ngôi nhà nhỏ trên núi” vậy…”
“Anh phải công nhận rằng nơi này rất đẹp, Clorka, nhưng sau khi ngủ dậy chúng ta xem tiếp nhé. Anh buồn ngủ muốn nổ con mắt rồi.”
“Ở đây có một tấm nệm trên sàn, các vị sẽ có thể ngủ yên ở đó.”
“Một kiểu rất điển hình! Căn nhà này… Sẽ không có kẻ rình mò nào xung quanh đây chứ?” Dì Clorka hỏi với vẻ sợ hãi thực sự.
“Không, Clorka. Ở độ cao này trên núi, những kẻ rình mò ấy không đến, và cả mấy con có độc nữa.” Ami trấn an dì.
“Còn con patapatas?”
“Cũng không có đâu, Clorka.”
“Nhưng ở góc trần gần với mái nhà tôi thấy mạng nhện patapata.”
“À, vâng. Nhưng những con patapatitas này không gây cắn người đâu. Chúng ở đó để ăn những con chupetines khó chịu và những con zumbozas có thể bay đến từ bên ngoài vào. Ở đây không có gì có thể làm tổn thương dì đâu.”
Goro tiến về phía chiếc nệm, nó không được thoải mái cho lắm đối với ông vì nó không được làm cho kích cỡ khổng lồ của một người Terri.
Ami đi về phía ông:
“Tôi cần Vinka trên tàu cho đến ngày mai. Cô bé được mời ăn tối ở nhà bà ngoại Pedro. Bữa tối đã kết thúc, nhưng trong vài phút nữa chúng tôi có thể đến đó và khởi động lại kỳ nghỉ và kết thúc nó với sự hiện diện của Vinka. Sau đó tôi phải cho họ xem một số thứ quan trọng. Ông có cho phép cô ấy không, Goro? Ông đã nói rằng ông sẽ cho phép đó…”
Ông dượng người Terri đã nhắm mắt.
“Hể? ... À, vâng, nhưng nếu con bé cư xử ... zzzzzzz”.
“Ngày mai bọn tôi sẽ quay lại đây, và nếu các vị đói, trong bếp chắc chắn phải có một cái chảo với món garabolo hầm ghê tởm trong nước sốt nóng hổi đó Krato…”
Sau khi nghe thế, Goro nhổm dậy rất hào hứng tham gia câu chuyện.
“Garabolo sốt nóng? ... Ở đâu? ...”
Vinka chỉ cho Clorka căn bếp ở đâu, và dì bắt đầu làm ấm chảo, hạnh phúc khi được ở một nơi mộc mạc như vậy.
“Thật kỳ diệu! ... Một bếp củi! ...”
Lúc này Goro chỉ nghĩ về món hầm.
“Garabolo! Mmm… Tuyệt vời. Món ngon yêu thích của tôi! Chúng rất khan hiếm vì chúng không thể phát triển trong điều kiện nuôi nhốt. Krato lấy garabolos ở đâu?”
“Ở chính nơi này, dượng ơi, chỗ này đầy garabolos hoang dã. Dượng không nhìn thấy chúng vì chúng rời tổ rất sớm khi mặt trời lên cao hơn một chút. Ông Krato có bẫy để bắt chúng.”
“Vậy đây là thiên đường! Hãy ở lại đây để ăn tối với chúng tôi.”
Goro đã trở nên nhiệt tình và thậm chí còn cố gắng tỏ ra tử tế khiến tôi ngạc nhiên.
“Không, cảm ơn, Goro. Đầu tiên tôi phải nhìn thấy tàn tích ác độc khi sau khi con vật bị giết thịt, bây giờ là một mớ bòng bong bị cắt xẻ của con garabolo. Tôi mà ở lại đây thì còn phải nhìn thấy những gì nữa. Rất biết ơn, nhưng không xin cảm ơn. Tại sao các vị không thể ăn trái cây tươi và rau quả cơ chứ?”
Goro không cảm thấy bớt nhiệt tình trước lời nhận xét của Ami.
“Cậu nên xem món hầm garabolo thực chất như thế nào, thay vì chỉ trích thế chứ.”
“Tôi không muốn làm ô nhiễm hệ thống thân thể mình bởi những thứ có chất lượng rung động thấp đâu. Cảm ơn ông rất nhiều vì lời mời tốt bụng và hào phóng, nhưng chúng tôi cần phải đi.”
“Trong khi bữa ăn đang được làm nóng trong bếp, chúng tôi chào nhau tạm biệt. Goro ngập tràn niềm vui thích với vùng nông thôn và với ý nghĩ về một nồi garabolo kèm nước sốt nóng, đến mức ông ấy cứ chuyền chai nước ép muflos từ tay này sang tay kia và dường như đã quên béng những điều ông luôn lo lắng về Vinka và đám PP. Giờ đây, ông đã ở trong một thế giới khác, một thế giới lành tính hơn, với khung cảnh rực rỡ, một khu vườn tốt tươi, những con garabolos béo ngậy có thể dùng tay tóm và rất nhiều nước trái cây lên men…”
Chẳng bao lâu sau, chúng tôi lại lên đường hướng về Trái đất.
“Ở nhà chắc đã khuya lắm.” tôi nhận xét, “bà mình với ông Krato chắc đã đi ngủ rồi quá.”
“Cậu nhầm rồi, Pedro. Mình vừa liếc nhìn qua, họ vẫn đang tán gẫu về món tráng miệng. Họ có nhiều thứ để trò chuyện lắm…”
“Vậy thì chúng ta vẫn còn thời gian để về!”
“Chắc chắn rồi! Bà của cậu đã đúng. Thỉnh thoảng lắng nghe lời khuyên của bà sẽ không có hại gì cho cậu đâu.”
Vinka muốn biết có chuyện gì nên chúng tôi kể cho cô ấy nghe rằng bà đã đúng khi nghĩ rằng chúng tôi sẽ trở trong cùng đêm hôm ấy.
“Bà thật là người có trực giác tốt…”
“Không, không phải vậy đâu, đúng hơn là một niềm tin rất mạnh mẽ.”
Ami giải thích.
“Mình cảm thấy rằng bà của cậu sẽ thích mình đấy, Pedro.”
“Chắc chắn thế rồi, Vinka, và cậu cũng sẽ thích bà đấy”.
Sau đó tôi hỏi Ami:
“Cậu đã làm gì sau khi bước ra khỏi thang máy trong cái hầm bọc giáp ấy?”
“Không có gì, mình đang phóng những ánh sáng vàng đó trong hành lang thì cả đám Terri dính bùa đòi giúp đỡ mình. Họ dẫn mình đến gặp bạn bè của chúng ta và giúp mình giải thoát cho họ, bao gồm cả những kẻ đã hành hạ Goro, họ đều trở nên trìu mến và dễ thương với mình. Nhưng những người lính canh đang theo dõi màn hình đã nhấn báo động khi họ thấy Tonk đang ở trên màn hình và ở trước mặt họ cùng một lúc… Rồi mình nói với cả đám không biết là bao nhiêu lính canh đang trợ giúp mình rằng họ nên chặn cửa và giữ cho thang máy không di chuyển. Họ đã làm y như vậy. Rồi cứ thế bọn mình lên dải sáng cậu soi xuống và nó mang bọn mình về lại tàu. Đơn giản mà.”
Đúng rồi, đơn giản, cho cậu ấy thôi…
Sau đó, Vinka đã đưa chúng tôi quay lại điểm mấu chốt cho sự hào hứng của cả đám:
“Mình hy vọng rằng dượng Goro sẽ cho phép mình đến sống trên Trái Đất… Mình tin rằng những gì xảy ra trong suốt mấy ngày nay có thể đã làm dịu trái tim ông ấy.”
“Tôi không muốn giết chết niềm vui đâu, Vinka, nhưng đừng hăng hái quá. Lúc đầu tôi cũng nghĩ như vậy, nhưng giờ mình nghi ngờ rằng dượng Goro được lập trình để ngăn cản hạnh phúc của những người khác.”
“Thật ra ông dượng tội nghiệp của mình đã phải lớn lên với sự dạy dỗ quá cứng nhắc và nghiêm khắc.” Vinka giải thích, “dượng ấy đã bị cấm không cho được cảm thấy hạnh phúc.”
“Nhưng tất cả những đau khổ đã xảy ra gần đây có thể sẽ thay đổi dượng ấy.” - Tôi nói.
“Nỗi khổ là một vị thầy.” – Cậu bé của các vì sao chỉ ra “…nhưng bài học nó dạy thật đắt giá, nó để lại những vết thương xấu xí trong tâm hồn. Và đau khổ cũng là thứ gây nghiện. Đôi khi người ta quen với nỗi đau đến nỗi họ không muốn chọn một cuộc sống khác. Không có khổ đau, người ấy cảm thấy như thiếu không khí vậy… Và vẫn tồn tại những người khác nghĩ rằng Chúa thích nhìn thấy các con cái Ngài phải chịu đau khổ và vì thế mà họ cứ mãi đi tìm sống những cuộc đời đáng sợ… Đó là lý do tại sao mà Vị Thầy tốt nhất trên đời chính là Tình Yêu, và Tình Yêu Đích Thực là kết quả có được khi lòng tốt và trí thông minh nằm ở thế cân bằng. Nhưng, đáng tiếc là ở thời điểm hiện tại, Goro vẫn chưa đứng ở tầm cao cần thiết này.”
