Nền Văn Minh Trong Lòng Đất

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
LÃNG MẠN

❊ ❊ ❊

Những người bạn Terri của chúng tôi nói rằng mối nguy hiểm lớn nhất đối với dượng và dì của Vinka là họ là một đôi Terri - Swama, thông tin này rất có giá trị đối với những thám tử điều tra giúp việc tìm ra họ được dễ dàng hơn. Điều đầu tiên mà PP sẽ làm là tìm trong kho lưu trữ của Cơ quan đăng ký hộ tịch về tất cả các cuộc hôn nhân như vậy, sau đó điều tra kỹ lưỡng và nếu chúng có liên quan đến một cô bé viết sách về tàu vũ trụ, thì cặp đôi đó… Ồ! Nhưng người của chúng ta đã xâm nhập và đã xóa dữ liệu liên quan đến dượng và dì của Vinka khỏi máy tính của Cơ quan đăng ký dân sự. Các đặc vụ khác hoạt động trong khu vực đó cũng đang giúp đỡ họ nữa.

Mọi người ai nấy đều rất vui.nhưng ngay sau đó, dượng Goro và dì Clorka ngủ thiếp đi. Một lần nữa chúng tôi nghe thấy giọng nói của hai người bạn qua loa:

“Khi chúng tôi đã rời khỏi căn cứ, chúng tôi sẽ đánh thức họ.”

Sau đó, cánh cửa mở ra và hai người Terri xuất hiện trước mặt chúng tôi, họ đặt hai người lên cáng và giúp chúng tôi đưa họ lên tàu. Khi họ đã yên vị trên ghế trong khoang chính, họ chào tạm biệt chúng tôi và chúng tôi cảm ơn sự giúp đỡ quý báu của họ. Họ hạ xuống mặt đất còn chúng tôi khởi hành về phía nhà của Vinka, bắn vọt ra khỏi ngọn núi đá như thể nó chỉ là đám khói vậy.

Ngay khi chúng tôi rời Shaya-Salim, dượng và dì tỉnh dậy. Ami không giải thích nhiều cho họ và họ cũng không hỏi. Sự khác lạ khi nhìn thấy mình trong một con tàu không gian là quá nhiều đối với họ.

Clorka xúc động vì chuyến hành trình trên “UFO” đầu tiên của mình và không muốn rời khỏi cửa sổ, nhưng Goro nói rằng nó chẳng khác gì đi trên máy bay và ông không thích nhìn ra bên ngoài. Ông ta là người như thế nào cơ chứ, chẳng đáng yêu tí nào, đứa trẻ bên trong của anh ấy đã chết ngẻo rồi, ông ấy đã mất đi niềm hân hoan và sự thú vị của những chuyến bay qua núi đồi, qua thung lũng và cảnh vật bên dưới đại dương, nơi chúng tôi lặn xuống.

“Nếu cậu ta thôi lãng phí thời gian thì chúng ta có thể về nhà sớm hơn.” là nhận xét duy nhất của ông khi nhìn thấy một bầy cá heo thân thiện đang vui vẻ chơi đùa đối diện cửa sổ con tàu…”

Một thời gian sau, sáu người chúng tôi, Ami, Vinka, Clorka, Goro, Krato và tôi đang thoải mái trò chuyện trong phòng khách của dượng và dì của người bạn tâm giao của tôi, trong khi con tàu vô hình chờ đợi và lẻ loi phía trên ngôi nhà. Goro và Clorka đã biết về những câu chuyện mà Vinka và tôi đã trải qua cùng với Ami, và đang tiến đến cuộc phiêu lưu cuối cùng để tìm kiếm sự cho phép để chúng tôi có thể đến sống cùng nhau ở Trái đất.

Nhưng đầu đá là đầu đá, dù có nói gì đi chăng nữa…

“Không sao, không sao đâu. Dượng đồng ý một số điều mà cháu đã chỉ cho dượng thấy về cuộc sống ngoài không gian với những công nghệ tiên tiến, hay không nên tin tưởng vào các cơ quan chức năng của chúng ta vì họ quan tâm đến công nghệ đó không cho các quốc gia khác tìm hiểu. Còn như Tình Yêu danh tiếng kia và mọi thứ khác còn gây tranh cãi.. Nhưng vẫn ổn thôi. Dượng sẽ chịu đựng nó như phải nuốt viên thuốc, bởi vì Clorka đã có vẻ như đang chống đối dượng rồi… Điều dượng không hiểu là tại sao những đứa trẻ này không thể đợi một vài năm nữa, cho đến khi chúng trưởng thành, mặc dù chúng là “linh hồn song sinh” (cùng với một giọng điệu châm biếm) , nếu cái điều vô lý này là sự thực đi chăng nữa.”

“Dượng có muốn chỉ gặp được dì Clorka một ngày trong năm không?” Vinka hỏi.

“Ừ.. không, được rồi… Nhưng chuyện đó khác, chúng ta đều là người lớn…”

“Ồ, vậy thì điều tối đa mà tôi có thể chịu đựng, và đã phải bỏ qua hầu hết những nguyên tắc của tôi, là đứa trẻ nhỏ bé và yếu ớt này sẽ đến sống với chúng tôi trong những kỳ nghỉ, và con bé phải luôn mang hình dáng của một người Terri hay Swama, với công nghệ kỳ lạ đó của các bạn, bởi vì với đôi tai tròn xoe, đôi mắt và mái tóc đen đó ... Tôi sẽ đặt một chiếc giường trong căn phòng mà chúng tôi dùng làm xưởng ở phía sau hiên nhà để thằng bé có thể ngủ ở đó trong những ngày viếng thăm và đảm bảo rằng chúng không bao giờ ở riêng với nhau. Tôi là người tôn trọng đạo đức và cách cư xử tốt.”

Tôi không thích quá nhiều sự ngờ vực.

“Thật không may,” Ami đã can thiệp, “thời gian và công nghệ của chúng tôi không phải là dịch vụ du lịch cho mỗi tình giữa các chiều không gian. Mỗi lần các nhà chức trách thiên hà cho phép tôi tiếp xúc với họ đều là vì lý do sư phạm, tất cả đều được đóng khung trong một Kế hoạch công phu ở cấp độ cao hơn tôi nhiều, và liên quan đến những sự phát triển cần thiết cho hành tinh, không phải là vì lý do tình cảm. Ngay cả khi tôi muốn, tôi cũng sẽ không được phép thực hiện chuyến xuyên thiên hà qua các vì sao mang theo những kẻ yêu nhau.”

Biết được điều đó khiến tôi hiểu rằng tương lai cho mối tình cảm chúng tôi có rất ít sự bảo hộ từ “bên trên”. Nơi đó chỉ có sự sống hành tinh mới là vấn đề, tôi tiếp tục nghĩ.

“Bộ những nhà cầm quyền sáng tạo ra kế hoạch như vậy không quan tâm gì đến nỗi thống khổ của tụi mình ư?” Vinka hỏi với một cử chỉ không thể tin nổi, vừa sốc vừa chế nhạo. “Họ có quan tâm đến tụi mình, yêu quý tụi mình, kêu tụi mình viết sách rồi ném bọn mình ra ngoài, thờ ơ khi trái tim bọn mình tan vỡ ư?

Ami lại thanh thản hơn rất nhiều.

“Sự thật là các vị ấy đều biết rằng hai cậu là định mệnh nên tất yếu sẽ gặp nhau, dù là kiếp này hay kiếp khác. Đối với những người sống trong những chiều kích rất gần với cõi vĩnh hằng thì một đời chỉ tương đương với một tuần.”

“Nhưng họ cũng nên đặt mình vào mức độ của bọn mình và xem xét cách mình trải nghiệm thời gian chứ, nếu như họ “cao siêu” đến thế.” Tôi nói với vẻ mỉa mai.

“Họ cũng biết rằng sự ràng buộc và tính thiếu kiên nhẫn là trái ngược với sự khôn ngoan, và cũng thiếu tôn trọng nữa.” Ami nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt tôi, khiến tôi cảm thấy tồi tệ.

“Ok, mình xin lỗi.”

Cậu ấy tiếp tục: “Những người phụng sự, giống như các cậu, đáng lí phải có nhận thức tốt hơn về chiều kích vĩnh cửu, với nhiều tính kiên nhẫn và lòng vô tư hơn. Vấn đề là các cậu vẫn còn là những đứa trẻ, đó là lý do tại sao các cậu chưa tiếp xúc nhiều với bản thể bên trong của mình, nhưng điều đó sẽ xảy ra, và khi đó bạn sẽ thấy rằng bản thể bên trong kiên nhẫn, khôn ngoan, toàn diện và nhạy cảm. Chính sự nhạy cảm đó cho phép bạn tiếp xúc với người bạn đời tri kỉ của mình mà không bị khoảng cách hay thời gian trở ngại… Nhưng đối với các cậu nhiêu đó vẫn là chưa đủ…”

“Tất nhiên là không, vì mình còn cách xa lắc xa lơ với phần bản thể bên trong của mình, Ami.” - Tôi bực bội nói, “và cần phải có Vinka GẦN BÊN

CẠNH.”

“Và mình cũng muốn ở bên gần Pedro nữa.” - Vinka nói theo.

“Đó là lý do tại sao tụi mình đang nỗ lực làm dượng của cậu mềm lòng đấy.” Ami nói.

Tất cả chúng tôi đều nhìn Goro để khiến ông ấy cảm thấy tội lỗi, nhưng ông ấy đã ở thế phòng thủ.

“Hãy từ bỏ ý định một lần cho mãi mãi rằng tôi sẽ cho phép Vinka đến một thế giới khác mà không có sự giám sát của tôi. Ngoài ra con bé vẫn chưa đạt tuổi hợp pháp, quên chuyện này đi và không bàn đến chuyện này nữa. Tôi đề nghị cho phép đứa trẻ này đến đây trong kỳ nghỉ là quá lắm rồi.

Nếu điều đó không thể xảy ra, đó không phải là việc của tôi, tôi đã làm những gì có thể và bây giờ tôi phủi tay như Talikis đây. Giờ tôi muốn đi nghỉ. Hai ngày nay thật tồi tệ đối với cuộc sống của tôi, và giờ cũng khuya rồi. Cháu đi về phòng nghỉ đi, Vinka. Câu chuyện điên rồ này đến đây là kết thúc. Tất cả các người biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời tôi. Các người đã đặt tôi vào nhiều vấn đề và cả hiểm nguy với chính quyền khi cứ tiếp tục để những thực thể ngoài không gian này đến thăm nhà tôi. Chúc các quý ông ngủ ngon, rất hân hạnh. Không bao giờ gặp lại nữa nhé!”

Tôi đã bị hụt hẫng bởi những lời nói cay nghiệt ấy, tôi trở nên thực sự tuyệt vọng. Ami cũng phản đối, mặc dù cậu ấy cố tỏ ra thân thiện…

“Chờ đã Goro, ngoài vấn đề tình cảm ra, tôi vẫn cần đưa Vinka và Pedro đi để xem vài nơi. Cần cho họ xem vài thông tin chính yếu mà họ cần đưa vào sách. Tôi có thể đến gặp cô ấy vào sáng sớm không? Tôi sẽ đưa cô ấy trở lại vào lúc hoàng hôn…

“Tôi đã nói rằng chuyện này đến đây là kết thúc, và kết thúc ngay tại đây! Tạm biệt! Ngủ đi, Vinka.”

Cô bé trong tan nát khi bị người dượng của mình cưỡng ép phải về phòng. Tôi cảm thấy tâm hồn mình như bị chia cắt thành hai mảnh. Ami yêu cầu tôi bình tĩnh, cậu ấy nói rằng chúng tôi sẽ tìm cách giải quyết khi trở về tàu, rồi đẩy chúng tôi nhẹ nhàng đi vào dải ánh sáng màu vàng vừa mới được bật lên ở giữa phòng khách. Chúng tôi đã đi từ tàu vào căn phòng này trên cùng dải ánh sáng ấy. Qua đó chúng tôi lại quay về con tàu vô hình phía trên xuyên qua trần của ngôi nhà.

“Thật là bất lịch sự, thậm chí còn không mời chúng ta một chén gì đó, thậm chí không một cái bánh quy khốn khổ.” Krato phàn nàn. “Mmmm…

Bánh của bà cháu đâu "Betro"? Đây rồi.. Chomp.. chụp.. Cũng không tệ lắm đâu. Rắc rắc, rắc rắc… Lạch cạch. Nhưng bây giờ thua rồi… Đói gì đâu...”

“Giờ thì sao?” Tôi hỏi Ami với vẻ buộc tội. Trông cậu ta cũng không lạc quan cho lắm.

“Chúng ta đến căn nhà gỗ của tôi đi và với sự giúp đỡ của một món ăn và một vài thức uống ngon lành, trái tim chúng ta sẽ vui vẻ trở lại” Krato nói.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ, Ami?” Tôi cố nài nỉ Chưa bao giờ tôi thấy Ami ít hạnh phúc, vô vọng, giống con người ta đến thế. Tôi gần như hối hận vì đã thúc ép cậu ấy, nhưng tình yêu của tôi dành cho Vinka và nỗi sợ bị mất đi cô ấy mãi mãi trong cuộc đời này lớn hơn cả sự thấu hiểu của tôi dành cho đứa trẻ ngoài không gian tội nghiệp.

“CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐÂY, AMI!

“LÀM SAO MÌNH BIẾT ĐƯỢC!” – cậu ấy thốt lên, thách thức khó chịu khi ngồi trên ghế và nhìn đăm đăm về phía sàn nhà.

Điều đó khiến tôi lạnh sống lưng. Tôi hiểu rằng Ami không phải là Thượng Đế. Tôi nhớ rằng cậu ấy đã nói rằng đôi khi họ gặp tai nạn và đôi khi chết trong những tai nạn đó và đôi khi họ cũng những chuyện không như ý, và có vẻ như đây sẽ là một trong những lần như vậy … Giải pháp là gì đây? Không gì hết. Ông dượng Goro cứng đầu, không linh hoạt, cứng nhắc và Ami cũng đã cảnh báo trước, máy tính của cậu ấy đã cho kết quả như vậy.

Krato can thiệp với một trong những mối quan tâm của mình:

“Còn nếu như chúng ta giết Goro thì sao? Cậu chắc chắn là có một tia sáng chết người ở đằng kia… Chúng ta hãy biến hắn ta thành bột và tất cả sẽ hạnh phúc.

Ami ném cho ông già một cái nhìn tàn khốc và câm bặt, Krato dường như đã thu nhỏ thành kích thước của một con kiến. Nhưng một lúc sau, Ami dường như đã nảy ra một số ý tưởng hay ho. Chúng làm khuôn mặt cậu ấy trở nên rạng rỡ và cậu nói với chúng tôi.

“Mọi thứ lu xu bu quá mình quên mất việc chúng ta cần làm vào lúc này, để mọi việc được giải quyết và tình hình cải thiện hơn…Đúng vậy, mình thật là một đứa vụng về…Vẫn còn chưa tiến hóa cho lắm…”

Chúng tôi đều giương mắt nhìn cậu ấy một cách khó hiểu, khuôn mặt vừa đầy vẻ tò mò vừa hy vọng.

“Vậy chúng ta phải làm gì đây, Ami?”

“Đương nhiên là cầu nguyện xin Thượng Đế giúp đỡ chúng ta rồi.” Cậu ta nói, vô cùng phấn khích, nhưng tôi và Krato lại không mấy tin rằng đây thực sự có thể là một giải pháp và nó không làm lay chuyển một sợi tóc nào của chúng tôi cả.

Cậu ấy hiểu rằng đức tin của chúng tôi không nhiều như cậu ấy.

“Mình nói với các bạn điều này nhé, các chàng trai.”

“Ừ?” Chúng tôi nhiệt tình hỏi.

“THIÊN CHÚA HIỆN HỮU!” – Cậu ta nói to, với sự chắc chắn và hạnh phúc.

“VÀ?”

“Đương nhiên là chúng ta nhờ Ngài ấy giúp chúng ta rồi.”

“Ờ…” chúng tôi nói, như thể cam chịu trước một bộ phim chẳng hài hước tẹo nào.

Cậu ta nhìn chúng tôi như thể chúng tôi không hiểu.

“Mình muốn nói rằng Thượng Đế là một thực thể … CÓ THẬT…”

“À.”

“Ngài đang ở đây, NGAY ĐÂY, Ngài biết được những gì đang xảy ra…”

“Ờ.”

“Hừm…” - Ami nói, hơi thất vọng khi thấy chúng tôi thiếu nhiệt tình.

“Có đúng là trong thế giới của cậu, cậu tìm đến Thượng Đế giữa lúc ngặt nghèo nhất sao…”

“Cậu đang nói gì vậy?”

…Vào lúc đó, con tàu bắt đầu rung chuyển.

“Bộ máy đã bị hỏng mất rồi. CHÚNG TA SẼ RƠI XUỐNG!” - Ami hét lên. Điều đó khiến chúng tôi kinh hãi.

“CHÚNG TA LÀM SAO ĐÂY, AMI?” Tôi hét lên, cố giữ cho mình không va đập vào những thiệt bị trên tàu.

“HẾT RỒI…CHẲNG THỂ LÀM GÌ NỮA RỒI!”

Cậu ta nói, với vẻ mặt kinh hoàng.

Tôi nhận ra rằng kết cục của tôi đã đến vì chúng tôi đang ở độ cao hàng trăm mét thế này. Ngoài cửa sổ thì những đám mây lao vụt qua thông báo rằng chúng tôi đang rớt tõm xuống ... Lai là một vụ tai nạn thảm khốc khác của chiếc phi thuyền ngoài hành tinh ... Tôi nhắm chặt mắt lại và bắt đầu cầu xin Chúa, mong rằng kết thúc của tôi không quá đau đớn, rằng Ngài sẽ chăm sóc Vinka và bà tôi và khiến sao cho chúng tôi được sinh ra gần nhau hơn ở kiếp sống mới.

Krato cũng cầu nguyện, nhưng nói huỵch toẹt cả ra thành tiếng:

“Tôi yêu cầu Ngài chăm sóc cho Trask và nhờ ai đó xử lý khu vườn của tôi cho tốt và…”

Vào khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng ai đó cười. Con tàu đã ngừng rung chuyển. Tôi mở mắt ra và thấy Ami đang sặc sụa cười vừa nhìn chúng tôi.

“Thật tuyệt vời làm sao! Chỉ khi người ta đối mặt với hiểm nguy hay cái chết thì người ta mới nhớ đến Thượng Đế…”

Chúng tôi mới vỡ lẽ ra rằng chẳng hề có nguy hiểm nào cả, Ami bày ra cái trò đó cốt để khiến chúng tôi nhớ đến Đấng Tạo Hóa.

“Người ta thường liên kết với Thượng Đế khi sợ hãi, nhưng khi mọi thứ đều tốt đẹp thì chẳng ai nhớ tới Ngài, hay khi vấn đề ấy nhẹ hơn một chút so với cái chết…”

Chúng tôi hiểu rõ rằng cậu ấy nói đúng.

“Vậy, ngay cả khi cái chết không gần kề thì vẫn hãy đến gần Ngài một lúc và xin Ngài giúp đỡ. Tôi nhắc lại: THƯỢNG ĐẾ TỒN TẠI.”

Bây giờ chúng tôi đã hiểu những điều cậu ấy muốn nói.

Cậu đưa chúng tôi đến phòng thiền ở phía sau. Chỉ có một ánh sáng le lói.

Krato và tôi quỳ xuống trong khi Ami đứng tập trung. Tôi đang cầu cứu Ngài thì đột nhiên ngực tôi cảm thấy rất đau: là tiếng kêu khóc của Vinka…

ngay trong lồng ngực tôi! Tôi có một hình ảnh thoáng qua. Tôi có thể thấy cô ấy đang khóc và la hét trên giường, với Goro và Clorka ở bên cố gắng an ủi cô ấy. Tôi đứng dậy ngay lập tức.

“Ami, Vinka vừa khóc vừa hét! Tôi nhìn thấy cô ấy, TÔI NHÌN THẤY

CÔ ẤY!

“Vậy là chuyện đó có thật. Tụi mình qua chỗ màn hình đi”

Chúng tôi rời thiền phòng và chạy đến bảng chỉ huy.

Ami bật màn hình. Thật vậy, có vẻ như cô ấy đang sắp phải đương đầu với một cơnco giật. Dì Clorka cũng đang khóc lóc, không biết phải làm sao còn dượng Goro thì trông mặt như thể bị tra tấn và kinh hãi. Tôi dường như đọc được suy nghĩ của ông ấy, ông ấy bị giằng xé giữa ý thức cá nhân về điều gì là đúng và nỗi sợ rằng cô bé sẽ chết hoặc phát điên mãi mãi.”

“Tốt quá.” Ami nói với ánh mắt đầy hy vọng. “Biết đâu chừng lớp vỏ dày cứng bao bọc trái tim của Goro có thể bị phá vỡ.”

“Cô ấy có thể chết mất!” Tôi nói trong vô vọng.

“Không đâu, Pedrito, cô bé sẽ không chết đâu được đâu. Dù bây giờ cô ấy thích chết hơn mất đi cậu, nhưng việc ông Goro phải chịu những áp lực này để lòng ông ta bớt sắt đi là một chuyện tốt.

“VẬY LÀ ĐỦ RỒI, ĐỦ RỒI, VINKA!” Dượng Goro hét lên.

Cô ấy bất động, tất cả bọn tôi cũng thế, rồi cô gái quay sang nhìn ông ta bằng cái nhìn xuyên thấu tận chân tơ kẽ tóc.

“Không sao đâu, Vinkita.”

Image 22

“Không sao… gì cơ? Cháu có thể đến Trái đất được không?”

“CHÁU ĐIÊN RỒI À?”

“UAAAAAA ! ! !”

“YÊN LẶNG ĐI, YÊN LẶNG! Chú không cho phép cháu bỏ đi mãi mãi, nhưng cháu có thể đi với Ami cho đến khi cậu ta cho cháu thấy tất cả những gì cần thiết.”

Chúng tôi đều bất ngờ đến lặng yên.

Dù đó không phải là điều khiến cả đám nhảy cẫng lên ăn mừng, những đã là một thứ gì đó.

“Cậu thấy chưa? Thượng Đế đã giúp bọn mình. Luôn luôn ứng nghiệm.”

“Vậy là chúng ta có thêm thời gian rồi.” Ông Krato vui mừng thốt lên.

“Đúng vậy.” Tôi nói.

“Thời gian để làm gì đây?” Krato hỏi lại cũng chẳng biết vì sao ông ta lại phát biểu câu trước nữa.

“Ừm… để ở bên cô ấy để… xem mọi thứ có cải thiện gì không, ai mà biết chứ?” Tôi nói.

“Là để chúng ta đi đến nơi cần đến và hy vọng đến lúc đó trái tim của ông Goro đã dịu đi một chút.” Ami nói, lộ rõ vẻ phấn khích.

Clorka mỉm cười hạnh phúc, có thể không phải vì đó là một giải pháp, nhưng vì chí ít thì con bé có thể thoát khỏi cơn co giật và nó sẽ không chết.

Một nụ cười nở trên môi người yêu dấu của tôi.

“Dượng hứa chứ, dượng?”

“Dượng hứa, nhưng với một điều kiện.”

“Gì?”

“Ờ... ừm… Không làm gì… không được làm gì tội lỗi cùng với đứa trẻ của Trái đất.”

Vinka bắt đầu cười, và tôi cũng thế. Chúng tôi chưa bao giờ đề cập đến chủ đề đó, nhưng tôi muốn thực hiện cho tốt, khi nào thích hợp, kết hôn và đại loại như thế. Tôi cũng cảm thấy đối với cô ấy đó là một điều rất quan trọng và đáng tôn trọng nữa. Rồi tôi kiểm tra xem có thật là cô ấy cũng nghĩ như tôi không. Chà, hai đứa tôi đằng nào cũng là người bạn đời tri kỉ của nhau mà…

“Cháu hứa…” cô bé nói rồi tiến lại gần hôn lên mặt ông dượng.

Cả bên trong con tàu và ngôi nhà của Vinka, tất cả chúng tôi đều thở phào nhẹ nhõm vui sướng, rồi cười xòa giải tỏa căng thẳng.

“Cảm ơn ông Goro, ngày mai chúng mình sẽ đợi cậu ở cùng một nơi như mọi khi nhé, Vinka. Chúc cậu ngủ ngon.” - Ami nói qua micrô định hướng.

Tôi tiếp tục nghĩ về cấu tạo của người Trái Đất và người Kia. Có lẽ, họ có cơ quan nội tạng khác, hoặc cơ quan nằm ở vị trí khác… tôi chẳng biết nữa. Trước đây tôi đã được học về đề tài giới tính này. Không chỉ ở trường, đám bạn bè của tôi từng mang theo tạp chí đi học, mấy đứa khác có những trò đùa hay chuyện tếu liên quan đến đề tài đó. Tôi không còn ngây thơ như trước nữa, nhưng tôi nhắc lại rằng tôi quan tâm đến việc thực hiện đúng cách, vào thời điểm thích hợp và trong một mối quan hệ thương yêu. Tôi quyết định ghé vào tai Ami hỏi để ông Krato không can thiệp vào và lại bày ra mấy trò đùa của ông ấy, nhưng tôi đã không cần phải làm thế.

“Có, các cậu có thể.” Ami đáp lại những suy nghĩ của tôi, “nhưng các cậu không thể sinh sản nếu như không có sự biến đổi về mặt di truyền.”

“Ai, Ami?” Ông Krato hỏi mà chẳng hiểu cậu bạn của chúng ta đang nói về cái gì.

Chúng tôi không để ý đến ông ấy, tôi hỏi thầm:

“Vậy cậu sẽ thực hiện sự chuyển đổi này chứ?”

“Cậu có muốn có con không?”

“Ông ấy à? Hohoho! Muốn thế thì trước tiên ông phải có vợ đã. Hohoho! Giống như những người khác thôi, ông nghĩ là có.”

“Trước tiên, để xem ông Goro quyết định ra sao đã.”

Ông Krato không hiểu mô tê gì cả, vẫn tin rằng Ami đang nói chuyện với mình…

“Ờ… Goro thì liên quan gì đến chuyện riêng tư của ông chứ?”

“Nếu như ông ấy cho phép, cậu có thực hiện thao tác di truyền này không?”

“Trở thành một người mang sứ mệnh truyền trao thông điệp thường là một nhiệm vụ rất đòi hỏi, đến nỗi không phải lúc nào cũng có thể chăm sóc tốt cho trẻ con ...”

“Người truyền giáo, ông ấy à? … À, đúng rồi, cậu bé hình parabol ah…”

“Mình hiểu Ami ạ… Nhưng sẽ thật tuyệt nếu có một đứa bé con với đôi tai nhọn…”

“Sẽ tốt đẹp hơn nhiều nếu không đứa trẻ nào phải chết với cái bụng trống rỗng, điều đó đòi hỏi nhiều Tình yêu hơn trên thế giới vì thế nên người mang sứ mệnh sẽ có nhiều việc phải làm hơn nữa…”

“Cậu nói đúng, Ami.” Krato nói, “Khi đứa bé ấy phát hiện ra những gì ông đã làm, ông sẽ bị mắc kẹt chẳng biết sẽ làm những gì.”

“Nhắc đến cái bụng trống rỗng, chúng ta có thể đến cabin của ông không? Đói bụng rồi…”

“Tốt hơn chúng ta nên đến Trái đất, cháu vừa mới biết rằng bà của Betro đã chuẩn bị bữa tối cho năm người chờ chúng ta với hi vọng và lạc quan nữa.”

“Vậy là có chuyện khiến cho trái tim bừng sáng rồi… và một bà già tốt bụng nữa… Đi ngay đi, cậu bé liên hành tinh. Hohoho!”

Ông Krato vui vẻ xoa hai bàn tay với nhau. Tôi lại suýt cảm thấy ghen tuông, nhưng nó là một thứ gì đó tự động đến trong tâm trí tôi theo thói quen rồi. Khi tôi nhận ra điều đó, tôi nhớ rằng tôi đã sai khi tạo ra chướng ngại cho cuộc sống cá nhận của bà thế là tôi khóa cái miệng lại, và không còn cảm thấy khó chịu gì nữa.

“Giỏi lắm, Pedrito.” - Ami vui vẻ nói.

“Cảm ơn, Ami. Mình chỉ hy vọng rằng sau này bà mình không bị hầm chung với nước sốt.”

Một lúc sau, tôi nhớ ra rằng khi chúng tôi ở trong phòng thiền, tôi có thể thấy Vinka đang khóc, tôi hỏi Ami làm sao tôi có thể nhìn thấy cô ấy trong đầu tôi được.

“Vì các cậu được liên kết trong Tình yêu. Khi có một mối liên kết mạnh mẽ đến vậy, trong lúc khẩn cấp, những giác quan mà chúng ta đã đề cập trước đây sẽ được kích hoạt.”

Con tàu đã đến nơi và vô hình trước ngôi nhà của chúng tôi bên bãi biển. Mặt trời đã đang lặn dần. Trời vẫn còn sớm.

Chúng tôi đi xuống trong bóng tối nơi sân sau và gõ cửa. Khi bà tôi mở cửa, tôi vào gặp bà trước. Không nói không rằng gì tôi đeo chiếc tai nghe phiên dịch vào tai bà để bà có thể hiểu ông Krato.

Với Ami thì không cần thiết vì cậu ấy có thể nói tiếng Anh mặc dù với một giọng điệu nghe là lạ. Sau đó, tôi ra dấu cho cả hai người đang ẩn giấu, sau đó bà nghe thấy cả 3 tiếng người la lên: "NGẠC NHIÊN CHƯA! !" và thấy ba nụ cười hạnh phúc tới tận mang tai.

Nhưng Krato thật không lễ độ, ông già thật là một kẻ thô thiểng. Ông ấy tiến về phía trước với một bông hồng đỏ trên tay. Rõ ràng ông ta đã ngắt hoa trong vườn lúc chúng tôi không trông thấy, ông tiến lại gần sát tai bà tôi và nói thật to như sau:

“TÔI ĐÃ ĐI XUYÊN CẢ VŨ TRỤ ĐỂ TÌM ĐƯỢC TÌNH YÊU CỦA ĐỜI MÌNH!”

Rồi ông đưa bông hồng cùng với một nụ cười nhăn nhở, đôi môi đỏ và ướt. Tôi đã nghĩ rằng khẩu vị của bà ngoại tội nghiệp của tôi chắc hẳn đã thức tỉnh cả dậy… Nhưng bà ngoại không có vẻ khó chịu, mà trái lại, với sự vui mừng khôn xiết, bà nhận lấy bông hoa với sự xúc động và nói:

“Cảm ơn ông, ông thật thân thiện … Mời vào… Mời vào … Giờ thì tôi đã có bằng chứng rằng Thượng Đế là của cả người Trái Đất và người ngoài hành tinh nữa.

“Vâng, thưa bà.” Ami nói, “chỉ có Thượng Đế, là Đấng Sáng Tạo ra toàn bộ Vũ trụ và tất cả những sinh vật sống trong Vũ trụ này.”

“Đó là lý do tại sao Ngài ấy ban cho điều ước này cho bà đấy ...”

“Bà ước gì vậy bà?” Tôi hỏi khi bước vào phòng khách.

“Là tất cả các bạn của cháu đến dùng bữa với bà tối nay. Nếu Ngài chỉ là Thượng Đế của thế giới này thì đã chỉ có Pedrito xuất hiện thôi vì Ngài sẽ không có bất kỳ quyền hạn nào đối với Ami hay quý ngài Krato đây…

Nhưng Vinkita đã không đến… Cô bé không được cho phép đi à? Tất nhiên rồi, cô bé vẫn còn là một đứa trẻ.”

Sau đó, bà nhìn lên trên và tiếp tục:

“Thánh Cirilo kính mến, vẫn còn một phần ước nguyện của con chưa được hoàn thành. Ngài ấy chưa bao giờ làm con thất vọng… Con không biết có gì không đúng không…”

“Đó phải Thượng Đế luôn không, bà?”

“Đúng thế, nhưng Thánh Cirilo giống như một chiếc điện thoại mà bà liên lạc với Thượng Đế vậy. Rất kỳ diệu đấy cháu ạ…”

“Và vì sao bà không nói chuyện trực tiếp với Thượng Đế hả bà?”

“Ồ không đâu cháu… Thượng Đế ấy, Ngài đang rất bận bịu không thể trả lời điện thoại vì những ham muốn bé nhỏ và ích kỷ của một bà già được. Vì Thánh Cirilo sống gần Ngài hơn, ông ấy biết khi nào có thể gặp Ngài ấy mà không phiền Ngài lúc làm việc, rồi ông ấy sẽ nói chuyển lời cho Thượng Đế biết mong muốn của bà…”

“Vâng thì…” Ami nói “Rốt cuộc thì mỗi người đều tự đặt ra cho mình những giới hạn mà họ cho là tiện hơn… Nhưng cháu báo cho bà được biết, thưa bà, rằng Thượng Đế có chiếc điện thoại tổng mà Ngài ấy có thể trực tiếp và đồng thời trao đổi với nhiều cuộc gọi bằng với số linh hồn có trong Vũ trụ đấy ạ.”

“Bà biết, Ami, nhưng chúng ta cũng phải giao việc cho các thánh và các thiên thần nữa. Không phải sao? Những người khốn khổ đó có thể sẽ cảm thấy rằng họ không phụng sự được ai nếu chúng ta không giao cho họ công việc nào đó.”

“Ami bật cười khi nghe điều đó, nhưng Krato đồng ý.”

“Đúng vậy, cô gái xinh đẹp của tôi… Tên của em là gì, cô gái xinh đẹp?”

“Lilac, nhưng bạn bè thường gọi tôi là Lily ...”

“Lily! … Cái tên mới đẹp làm sao! Em có thứ gì đó để vực dậy tinh thần trong bếp kia không hả Lily đáng mến?”

“Vâng, ông có muốn Thánh Kinh không?”

“Chỉ cần thử một tách thôi…”

Ami và tôi chết vì cười. Sau đó, chúng tôi giải thích với bà tôi rằng Krato đang nói về thứ gì đó để uống.

“Ồ, vâng, không thiếu. Rượu cho ông krato và…”

“Chỉ mình Krato thôi, Lily, nếu bà không phiền…”

“Ồ, cảm ơn rất nhiều, ông Krato… Và cho cháu nước táo nhé, bà sẽ mang lại liền đây.”

Bà trở lại với một khay có hai ly thường dùng, nước trái cây và một ly chứa rượu vang đỏ trông rất đẹp.

“Tôi hy vọng rằng rượu của hãng này hợp khẩu vị của ông, ông Krato…”

“Ồ vâng, nếu đó là do em chọn thì nó chắc chắn là đúng ý thích của tôi rồi… thật là một màu sắc tuyệt vời! Để xem hành tinh này đã phát minh ra loại đồ uống thế nào …”

Ông ngửi rồi nếm thử ly rượu, vẻ mặt trưng ra rất chi là hạnh phúc và nói:

“Ừm… Ngon quá! Và rất tinh tế nữa… Thật là lý tưởng đi kèm nước thịt.”

“Cái này được làm từ loại trái cây nào đó phải không?”

Krato là thế đấy và và bây giờ ông ấy đã toại nguyện với chuyến du lịch liên hành tinh để say xỉn.”

Nhưng bà tôi lại hậu thuẫn cho cái tật xấu của ông ấy:

“Và một ly rượu sherry làm món khai vị…”

“Không, ngoại ơi, bây giờ ông ấy đang dùng món khai vị rồi.”

“À… vậy thì một cốc rượu bạc hà sau cùng nhé, rất tốt cho tiêu hóa…”

Krato có vẻ rất hạnh phúc, giống như người đã tìm thấy kho tàng vậy.

“Một người vợ như cô ấy sẽ khiến một gã Terri hạnh phúc tột cùng cho đến khi chẳng còn cái răng nào…Quý cô tinh tế có thể tái hôn không?

“Vâng, nếu người đàn ông thích hợp xuất hiện…” Bà ngoại đáp lại, chớp đôi mi một cách đầy quyến rũ. Tôi nghĩ chuyện tình cảm giữa những người già khá là nực cười.

“Đối với tuổi của bà thì… bà ngoại ơi…”

Ami can thiệp:

“Đối với cậu thì bà trông RẤT GIÀ, vì cậu chỉ là một đứa trẻ con, nhưng bà vẫn còn rất trẻ đấy Pedrito.”

"Trẻ ấy à"!

“Bà ngoại bao nhiêu tuổi rồi?”

“Bà…chỉ tình cờ có một số năm phía trước…”

“Cậu nói thế là "trẻ" à, hahaha! - Tôi cười ngặt nghẽo “Chỉ mới 500 tuổi thôi à! - Krato ngạc nhiên thốt lên.

Ami phải giải thích cho họ cả hai sự khác biệt về thời gian trên Trái đất và Kia. Cuối cùng ra thì Krato đã tròn 60 tuổi Trái đất và bà tôi 50 tuổi.

“Tôi đã nghĩ ông đã 70 tuổi, ông Krato.” Bà nói đầy ngạc nhiên.

“Rất thân thiện đấy… và cháu thì bao nhiêu tuổi rồi, “Betro” ?

“12”

“Lớn vậy rồi à! Ông cứ tưởng là 8…”

Máu tôi sôi lên.

“Đừng cãi nhau nào.” Bà tôi can thiệp, “Ta vào phòng ăn thôi.”

Khi chúng tôi bước vào, tôi cứ tưởng rằng chúng tôi đã vào nhầm nhà. Trông cứ như là một bữa tiệc… Khăn trải bàn ren màu trắng, những chiếc cốc mỏng, khăn ăn thêu, nến, hoa và vô số món ăn đầy màu sắc và đẹp mắt. Tôi không khỏi khâm phục đức tin vô cùng của bà tôi. Bà đã chuẩn bị mọi thứ mà không hề chắc chắn rằng sẽ có khách đến thăm vào đêm hôm nay… Và bà đã đúng.

“Thật là một bàn tiệc sang trọng, Lily thân yêu của tôi!”

“Cảm ơn ông rất nhiều, Krato, mọi người xứng đáng được chào đón như thế. Chẳng phải ai cũng được những người sống ngoài không gian đến dùng bữa tối cùng đâu nào… Con gà sắp ra lò rồi.”

“THỊT GÀ À! Đừng nói với cháu rằng cháu sẽ phải chịu đựng cảnh đồng loại bị ăn thịt trên bàn này chứ bà ơi.”

“Nhưng bà đã chuẩn bị salad cho cháu rồi, Ami.”

“Cháu cảm ơn bà vì điều đó... nhưng cháu phải nhìn thấy một cảnh tượng không mấy đẹp đẽ… Bà có muốn trông thấy một ai đó giống mình bị biến thành những miếng nướng, trên đầu nĩa và dao không?

“Đối với chúng ta thì gà không giống người đâu, Ami.”

“Nhưng đối với cháu thì là giống nhau đó, bà Lily, và đó là một xác chết, và bà là người ăn xác chết.”

“Bueh… cháu cũng không muốn trở thành kẻ làm hỏng cuộc vui nhưng xin đừng trách cháu vì cháu cũng không muốn ăn.”

“Đừng lo lắng. Như cậu đã từng nói trước đây đấy, đứa trẻ thiên văn. Những con vật này rất tốt, rất hữu ích, rất vui khi chúng có niềm vui được cho chúng ta ăn, vì đối với chúng, chúng ta chính là thần thánh.

Hohoho!”

Những gì Krato nói không làm Ami hài lòng.

“Và ông sẽ vui chứ nếu ông phải trở thành món ăn cho một ông thần bà thánh nào đó?

“Đương nhiên là thế! Được thành đồ ăn cho một vị thần hơn là cho giun dế…là một niềm vui, một vinh dự.” Krato nói dối và sau đó ngừng cười.

Khi chúng tôi đã ngồi vào chỗ, và ông lão sắp sửa phập mấy cái răng vào cái chân gà nâu óng vàng, Ami nói:

“Nếu ta muốn mình sẽ không bao giờ bị thiếu thức ăn, thì ta hãy cảm ơn Thượng Đế trước.”

“Lạy Chúa, Ngài quả là một thiên tài, đa tạ Ngài vì thức ăn này.” Krato nói một cách đầy ẩn ý rồi cắn một miệng thật to vào con gà. Chúng tôi nghe thấy một tiếng "crack" và sau đó là "ayyy"

“Trong miếng thịt còn có cái gì đó! Ông nghĩ là một cái răng đã ra đi rồi ...”

“Chuyện này xảy ra vì ông đã không cảm ơn như cháu đã nói đấy.” Ami nói với giọng điệu tinh quái.

“Có xương đấy, ông Krato. Ông chỉ được ăn phần thịt xung quanh nó thôi …”

“Puaf!” Ami nhìn sang hướng khác, “thôi đừng mổ xẻ thêm mấy chi tiết pháp y nữa.”

Tôi cảm thấy rằng tôi đang dùng một bữa ăn tối thiêng liêng, bởi vì đây là lần đầu tiên cho nhiều thứ, chẳng hạn như Ami đang ăn tối tại nhà tôi, một người ngoài Trái đất khác, mặc dù không tiến hóa cho lắm, cũng đang ăn tối ở nhà, bà tôi thì đang chết chìm trong một "mối tình xuyên không gian" và cảnh vật xung quanh cũng thật lãng mạng. Đáng lí ra tôi phải ăn mừng mới đúng, nhưng mà ở đây không có bóng dáng của Vinka…Đó là lý do tại sao mà sâu trong trái tim, tôi khá là buồn. Cả một bữa tiệc ở đây, nhưng cô ấy thì không, và không chỉ có thế, cuối cùng thì tương lai của hai đứa chúng tôi cũng đang đầy trắc trở vì ông dượng Goro vô cảm.

Ami, biết tôi nghĩ gì và kể cho bà tôi nghe mọi chuyện.

“Cháu yêu, cần phải có niềm tin, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ngày mai bà sẽ chuẩn bị chiếc giường cho cô bé vào căn phòng ta còn trống.”

Tôi tràn ngập mộng tưởng ngọt ngào khi nghe điều đó, tưởng tượng người yêu dấu của tôi được cùng sống với tôi trong ngôi nhà…nhưng nỗi thất vọng thì đau đớn lắm, tôi muốn giữ chân mình đứng vững trên mặt đất và cần giữ đầu óc mình thực tế hơn.

“Đừng mơ, ngoại ơi, ngoại không biết ông Goro thế nào đâu…”

“Bà không biết ông ấy, nhưng Thượng Đế thì có, và bà biết rõ là thế. Ngài đặt tất cả những trở ngại đó để thử thách đức tin của chúng ta, nhưng đó là một bài tập để củng cố cho cả hai cháu. Bà biết rằng tất cả sẽ ổn. Ông ấy không đến nỗi tệ, Ngài không mang các cháu lại với nhau để rồi ngăn cản hai đứa ở bên nhau. Khi Ngài làm cháu khát, Ngài cũng để nước nằm gần ở đó…”

Một trong những thiết bị mà Ami đeo trên thắt lưng đột nhiên bíp liên hồi ngắt lời bà tôi.

“Trường hợp khẩn cấp!” Ami nói với vẻ hoảng hốt và tôi hỏi ngay lại:

“Nói cho mình biết đi, CHUYỆN GÌ THẾ? BAO GIỜ?”

“Chúng ta đi thôi!”

“CHUYỆN GÌ XẢY RA VẬY?” chúng tôi hỏi, muốn rụng tim.

“Có chướng ngại. Ta lên tàu thôi.”

“CHUYỆN GÌ ĐÃ XẢY RA?”

“Đám PP đã đến nhà Vinka và đưa cả ba đi.”

“Guak!”

“Trời ơi!”

Tôi nghĩ nếu tôi mà lớn hơn chút chắc tôi sẽ lên cơn đau tim mất.

“Nhưng LÀM THẾ NÀO… ĐÂU CÓ AI BIẾT!”

“Một tình huống trùng hợp bất lợi.” Ami giải thích trước khi cánh cửa mở ra, bằng cách nhấn nút điều khiển từ xa của con tàu và chùm tia sáng vàng xuất hiện. “Trong số những người lính canh đưa dượng và dì của Vinka đi tạm giam từ văn phòng ông bác sĩ tâm thần lại sống rất gần với hiệu thuốc nơi Goro làm việc. Anh ta nhớ mình đã gặp Goro ở đâu đó. Họ đã tìm thấy ở hiệu thuốc, và thế là họ bất ngờ đột kích khi mọi người đang ngủ. Nhưng đừng tuyệt vọng. Chúng ta có cách để giải cứu họ.”

“Cậu có chắc không đó?”

“Chắc chắn mà. Đừng lo. Bình tĩnh, hãy tin mình. Nào, đi vào tia sáng thôi.”

“Còn bà thì sao, Ami? Bà cũng muốn giúp.” bà tôi nói.

“Không cần đâu, hay ở lại đây.” Krato nghênh ngang. “Ông sẽ ở lại đây để đi bầu bạn với bà ấy …”

Ami nghĩ một lúc rồi nói:

“Được rồi, nhưng không biết chúng cháu sẽ đi bao lâu…”

Bây giờ tôi nhận ra rằng Ami không phải hoàn hảo, khả năng chúng tôi không thể quay trở lại không phải là không có.

“Tôi không muốn người dân ở đây thấy đôi tai ấy rồi gọi điện cho PP

của vùng này. Ông có thể tưởng tượng ra chứ? Phải chạy qua chạy lại…

Không… cảm ơn, ông lên tàu tí đi, tôi sẽ thay đổi diện mạo của ông một chút.”

“TUUUUUYYYỆT!” - Krato mừng rỡ, nhưng tôi đau thắt ruột vì số phận của Vinka, mặc dù đều phải phụ thuộc nhiều vào Ami. Chuyện này giúp tôi không quá khổ sở. Tôi cũng cảm thấy tò mò muốn biết xem ông già Kia sẽ trông như thế nào sau khi biến hình.

Ami nói với bà tôi rằng chúng tôi sẽ quay lại sau mười phút nữa và cả ba lên tàu. Khi đã ở trên tàu, cậu bắt đầu vận hành máy móc. Hình dáng Krato xuất hiện trên màn hình 3D.

“Ây… Hắn ta trông giống ông chưa kìa! … Mặc dù ngó thấy già hơn nhiều.”

“Là ông đấy Krato và trông ông già như thế đó.” Tôi nói với ông lão.

“Ồ… vậy thì hãy thay lớp da già đó ngay đi, đứa con nguyên tử.”

Ami bắt đầu đặt lệnh nói chuyện với máy tính.

“Áp dụng phiên bản Người Da Trắng Ở Trái Đất.” Cậu ta nói, và hình ảnh trên màn hình bắt đầu mặc lấy những đặc điểm nhân dạng của một người da trắng hoàn toàn bình thường trên hành tinh này. Khuôn mặt đó thì giống hệt như ông Krato, nhưng “tuyệt vời lắm” …

“Ông có thích khuôn mặt này không, Krato?”

“Ừm.trẻ hơn một chút… Có được không?”

“Hừm…Tôi không nên làm vậy. Để hỏi các cấp có thẩm quyền xem sao.”

Cậu gõ mấy cái phím, đợi một chút và rồi màn hình xuất hiện các kí tự.

“Vâng, trường hợp ông được phép.”

“ĐỈNH LUÔN”

“Cháu nghĩ họ cảm thấy có lỗi…”

“Với ông à?”

“Không, với bà của Pedro, ông già xấu xí như vầy không xứng với bà... haha.”

“Cũng tếu đấy… nào, kéo căng khuôn mặt xinh đẹp của ông đi nào, đứa bé phân tử.”

“Làm mờ các đặc điểm.” Ami ra lệnh, và làn da hiện ra đủ căng.

“Đúng rồi, đúng rồi, giờ thêm một chút nữa ...”

“Chỉ chừng đó thôi à, ông Krato.”

“Thật là nhỏ nhen quá đấy. Làm đám lau sậy này hồng hơn tí đi nào.”

“Ý ông nói là đen hơn có phải không.”

“Đúng rồi, ở đây tóc màu khác.”

“Làm tóc đen thêm hai mức độ” và đám lau sậy tối màu đi một chút.

Krato không vui lắm.

“Cậu không thể làm cho nó đen thêm 500 độ à?

“Như thế này là được rồi, bây giờ mắt ông sẽ thành màu xanh chứ không phải tím nữa.”

“Bây giờ đứng yên nhé, tốt lắm, xong rồi.”

Ngay tich tắc, ông lão biến thành hình dáng đang có trên màn hình. Một người đàn ông khoảng 50 tuổi, nhưng rất phong độ.”

“Có bị đau đớn gì không, Ami?”

“Ông đã biến hình rồi, Krato, nhìn vào trong gương này.”

“Guak! Hohoho! Nhưng bộ trông ông không lố bịch sao?”

“Không đâu, ông trông rất xịn đấy.” Tôi an ủi Krato.

“Lát nữa ông sẽ mặc quần áo của thế giới này.” Ami nói khi chúng tôi trở về nhà.

Bà tôi thực sự thích sự thay đổi này.

“Thật là một anh chàng đẹp trai… Krato…”

“Hohoho! Cậu bé đã làm những gì cậu ấy có thể, Lily thân mến…”

“Bây giờ chúng ta đi thôi Pedro.”

“Này, AMI, khi đi ngang qua Kia, hãy trông Trask nhé, cả ngày rồi nó chưa ăn gì.”

“Ok, nhưng đừng mong bọn cháu sé về sớm nhé…”

“Bà biết rằng các cháu sẽ trở lại cùng với Vinka, ngay đêm nay. Thánh Cirilo chưa bao giờ làm bà thất vọng. Hãy đi với niềm tin, các con. Bà sẽ đợi mấy đứa đến khuya cùng với bữa tối sẵn sàng cho Vinka.”

Ami cảm thấy thương và không muốn làm bà thất vọng “Bà nói đúng bà ạ. Nhưng nếu chúng tôi bị chậm trễ hơn một chút…

vài ngày… hoặc hơn… đừng lo lắng. Chúa hướng dẫn chúng ta và bảo vệ chúng ta, và vì vậy ngay cả khi chúng ta bị chậm trễ, chúng ta sẽ trở lại và cùng Vinka một cách an toàn.

“Bà không có chút xíu nghi ngờ nào, con trai, nhưng… các con sẽ quay về vào đêm nay thôi!”

“Chắc rồi bà ơi!” tôi tuyên bố, giả vờ chắc chắn và lạc quan vì chúng tôi biết rằng thực tế sẽ ngược lại.

Chúng tôi đang đi về phía nguy hiểm, và không ai muốn buổi chia tay phải cay đắng. Chúng tôi ôm nhau và vài giọt mắt nhẹ rơi.

Image 23

Dịch giả: Vivy Lê Vivy7117
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.