Nền Văn Minh Trong Lòng Đất

Lượt đọc: 25 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
HEXIS

❊ ❊ ❊

“Chúng ta về đến nhà cậu rồi, Pedro.”

Bọn tôi cùng liếc nhìn qua màn hình. Ông Krato và bà tôi ngồi cùng nhau và đang muốn chết vì cười.

“Thế là tôi vòng tay tóm cổ một tên Terri, lôi hắn sang một bên bằng cánh tay còn lại và tôi cho hắn cụng vào mấy tên to đầu kia. Đầu của chúng vỡ ra như những quả bí ngô, nhưng trong đó chẳng có gì cả, bởi vì trong đầu mấy tên Terri làm gì có gì đâu. Hohoho!”

“Hahaha!” - bà tôi vui vẻ tán thưởng ông ấy.

Krato đang kể cho bà nghe mấy chuyện xạo của ông ấy, mấy trò vui của ông thì đúng hơn, bởi vì ông ta biết rất rõ rằng chẳng ai thèm tin mấy chuyện phóng đại của ông cả.

Vinka bối rối:

“Nhưng…Chuyện gì đang xảy ra ở đây thế? … Quý ông này trông giống như Krato, nhưng không phải…”

Chúng tôi giải thích cho cô ấy nghe chuyện ông ấy được biến đổi. Thế là cô ấy đòi Ami vỗ béo đôi cẳng chân của mình ngay, nhưng cậu ấy nói rằng trong lúc này cô ấy sẽ vẫn phải giữ phiên bản nguyên mẫu của mình.

“Nói cách khác là, một cô nương xinh đẹp toàn diện.” - cậu ấy nói kiểu tán tỉnh vậy.

Cô bé ngó cặp giò của mình và không đồng ý.

Bà tôi khuyến khích ông Krato tiếp tục mơ mộng: “Thế còn gã Terri thứ ba, ông đã làm gì hả, ông Krato?

“À, cái đó… Có… Giờ thì tôi nhớ ra rồi. Hắn ta to bè như con bò đực mà tôi đã thấy hôm qua trên tivi.”

“Uầy! …”

“Tên Terri đáng sợ khạc một cái, miệng phun nước bọt còn cặp mắt thì tóe lửa. Hắn đã chuẩn bị tinh thần để chén tôi. Nỗi căm hận trong hắn tuôn trào, một chân hắn đá đất ra sau, và bất ngờ lao bật lên muốn quẳng tôi ra khỏi vách đá. Tôi đứng ngay mép vực, và chỉ còn mỗi đôi tay để tự vệ.”

“Rồi lúc đó ông làm sao?”

“Chẳng cần làm gì cả. Khi tôi chỉ còn cách hắn mấy ngón tay, tôi nhanh chóng né người sang một bên…”

“RỒI SAO NỮA?”

“Tôi chào "Olé" và gã Terri rơi nhào xuống vực thẳm. Hohoho!

“Hahaha.”

“Rõ ràng là cặp này rất hợp nhau.” Ami nói với một nụ cười đồng lõa.

Vinka tràn đầy nhiệt huyết.

“Bà thật là một người phụ nữ tốt lành và hạnh phúc, bà sẽ rất vui khi chào đón tụi mình đấy.”

“Chắc chắn rồi, Vinka.”

Ami đỗ con tàu phía trên căn nhà tổi bên bờ biển.

“Chúng cháu đã về rồi đây ạ. Chúng cháu sẽ tham gia ăn mừng cùng ông bà nhé.

Chúng tôi đi xuống qua chùm ánh sáng vàng và trình diện trước mặt họ.

Họ không thể tin rằng mọi thứ đã được giải quyết nhanh chóng như thế và Vinka đã ở đây rồi. Kỳ nghỉ lại bắt đầu và lần này thì mọi người đều đông đủ cả. Bà tôi đang ngắm nhìn một cách ngưỡng mộ và vuốt ve cô vợ sắp cưới của tôi “Vinka là một sinh vật tuyệt vời, Pedrito! Vẻ ngoài tuy hơi khác người bình thường ở đây, nhưng bên trong cô bé thật là một cô gái tốt lành. Bà biết rằng Thánh Cirilo sẽ không làm bà thất vọng mà. Cháu thấy chưa?”

“Cháu mới thật là nhà vô địch ở đây, cậu bé hoàng đạo à. Làm thế nào mà cháu giải cứu được Vinka với dượng và dì cô bé ấy ra khỏi khu thiết giáp của PP thế?

Ami kể câu chuyện và chúng tôi đã dành một tràng pháo tay cho cậu bé của các vì sao. Sau đó, cậu ấy nói rằng tôi cũng đã giúp đỡ cậu ấy nữa và tôi cũng xứng đáng nhận được một tràng pháo tay, và thế là cả nhà cũng tán thưởng tôi. Bà tôi rất vui.

“Bây giờ dù trời đã về khuya rồi nhưng niềm hạnh phúc sẽ vẫn tiếp tục trong ngôi nhà này/ Chúng ta cũng đang được mấy ngày nghỉ và mai không ai phải làm việc cả. Bà sẽ dọn cho cháu bữa tối nhé, Vinka. Bà đến ngay. Cháu hãy cứ thoải mái khi ở đây nhé. Thật hạnh phúc làm sao , Chúa ơi!

“Cháu cũng muốn thêm một đĩa nữa.” Tôi nói, vì lúc nãy tôi mới ăn một nửa.

Không lâu sau bữa ăn đã được dọn lên.

“Thơm quá! Mmmm.” – Vinka nói. “Nhưng cháu không biết liệu mình có thích món ăn này không…mặc dù nó có mùi rất tuyệt…”

“Vinka, cháu sẽ thích nó lắm đấy, hãy tưởng tượng rằng đó là món garabolo.”

“Để xem nào…Cháu ăn thử miếng thịt này trông mềm quá… M… Cháu thích món này lắm.”

“Puaf. Cháu sẽ trở lại ngay, cháu lên tàu ăn món TỐT CHO SỨC

KHỎE của mình cái đã, cả ngày cháu gần như không ăn gì rồi. Cháu sẽ trở lại sớm nhé.”

“Mang nó ở đây và chúng ta sẽ ăn cùng nhau - bà tôi nói “Cháu e là không được rồi, bà Lily, sau khi nhìn và ngửi những gì mọi người đang ăn, cháu hết muốn ăn luôn rồi. Nhưng cháu sẽ trở lại ngay lập tức.”

Màu của ly rượu đã thu hút sự chú ý của Vinka.

“Thức uống này có màu rất đẹp.”

“Ly “rượu" này thật tuyệt vời đấy, Vinka.”

“Cháu có mốn thử không?” Bà ngoại hỏi cô.

“Vâng, xin cho cháu thử ạ, bà Lily.”

“Của cháu đây, chỉ một ly nhỏ cho trẻ em thôi nhé. Thêm rượu vang chứ, ông Krato?”

“Vẫn chưa phải bây giờ, cảm ơn rất nhiều nhé, Lily.”

Tôi nghĩ ông Krato hẳn đã ngà ngà say rồi, đó là lý do tại sao tôi hơi ngạc nhiên khi thấy ông từ chối ly rượu.

“Đừng nói với cháu rằng ông sẽ không uống thêm nữa nhé, ông Krato…”

“Ông không biết cháu đang nói gì, đứa trẻ Trái Đất. Ông chỉ là không uống nhanh thôi là vì ông rất thích uống rượu.”

“Cháu không hiểu ý ông, Krato.”

“Khi uống rượu, ông uống một cách chậm rãi, “Betro” , nếm từng ngụm từng ngụm một, bởi vì nếu uống nhanh, rượu sẽ làm ông ngủ mất và ông bắt đầu ngáy. Kỳ nghỉ này thật tuyệt vời, ông không thích phải lỡ mất giây phút nào, mà ông cũng chẳng muốn phải bỏ qua năng khiếu của mình khi được thưởng thức hương vị tinh tế của cái khám phá ngoài không gian tuyệt vời có tên là “Rượu vang” này đâu. Ông phải công nhận rằng nước trái cây muflos mà xếp bên cạnh "Rượu" thì chỉ ở cấp độ một đồ uống được pha chế rất thô sơ mộc mạc mà thôi. Tên của loại trái cây làm ra loại nước ép của các vị thần này là gì nhỉ?

Tôi đi đến tủ lạnh và cắt một chùm nho.

“Những quả này. Chúng được gọi là nho.”

“Đúng là một chùm quả đẹp, đứa trẻ ngoài Kia à.”

“Chúng thật tuyệt! Cho phép mình thử một trái nhé.” Vinka thốt lên.

“Chắc chắn rồi.”

“Tinh tế quá!”

“Ông có cảm tưởng rằng Nhà kho San Krato sẽ có một chi nhánh trong thế giới này. Hohoho! Bây giờ nói mới nhớ … Cậu có cho Trask ăn chưa?

“Rồi ạ, ông Krato. Dượng và dì của cháu vẫn ở trong túp lều của ông, họ sẽ chăm sóc Trask, con bugo của ông rất thích họ.”

“Cái tên quỷ dữ đó đang làm gì trong túp lều của tôi vậy?”

Ami đã trở lại.

“Đó là nơi tốt nhất để họ ẩn nấp, Krato, tôi hy vọng ông không phiền.”

- Ừ. Chuyện này …”

Ông nhìn bà tôi, bà đang mỉm cười dịu dàng.

“Không, tất nhiên là ông không thấy phiền. Thế này thì Trask sẽ được bầu bạn. Họ sẽ ở đó bao lâu, Ami?”

Krato có vẻ không hài lòng lắm cho dù ông ấy đã cố gắng che giấu đi.

“Nếu ông muốn chúng ta có thể trở lại luôn bây giờ, tôi để ông lại đó và đưa dượng và dì của Vinka sang bên kia. Ta đi chứ, Krato?”

“Khhônng. Ông hỏi đơn giản vì tò mò thôi. Vả lại…”

“Vả lại sao, ông Krato?

“Ờ… Chúng ta chẳng phải đã nói về khả năng ông ở lại đâu đó nơi đây sao.”

“Ông ấy có thể ở lại Trái đất, Ami! Ông ấy đã biến thành người Trái Đất luôn rồi còn gì.”

“Và ông ấy sẽ sống ở đâu?” đứa trẻ da trắng hỏi chúng tôi.

“Chắc chắn là ở đây với chúng ta rồi. Đúng không bà?”

“Bà rất vui…”

“Vinka sẽ ngủ trong phòng của mình và Krato ở trong căn phòng còn trống.”

Ami có vẻ đồng ý với sắp xếp này.

“Rất tốt, đối với mình thì không thành vấn đề. Ông đã sẵn sàng để không trở lại túp lều của mình nữa không, Krato?”

Ông già cao hứng.

“Điều này… Sự thật là ông đã không hy vọng việc như thế này lại xảy ra sớm đến vậy. Ông đã sống rất nhiều năm ở nơi xinh đẹp đó ... hic ...

Nhưng ông đã từng phải bỏ lại tất cả quá khứ phía sau khi ông biến đổi thành người Swama. Đến cái bàn chải đánh răng cũng không mang theo được, và ông sẽ nói với mọi người rằng ông đã rất, cũng rất quan trọng, rất giàu có và… Không, chuyện đó chẳng nên quan tâm làm chi nữa. Quá khứ cần phải luôn được bỏ lại phía sau, đúng không, Ami?”

“Đúng vậy, ông Krato. Cũng vì chính xác mục đích này mà cái chết tồn tại.”

“Vì sao thế, đứa con du hành vũ trụ?”

“Con người rất gắn bó với tất cả mọi thứ, với nơi họ ở, với những người thân yêu, với đồ đạc cá nhân, với những thứ họ nghiện, với tư tưởng và ngoại hình của họ, với những kỷ niệm, những thói quen, với mọi thứ. Nhưng Vũ Trụ lại cần các sinh linh của nó tiến hóa lên, được hoàn thiện bằng nhiều trải nghiệm khác, những tình huống khác, địa điểm khác, con người khác, với những ý tưởng khác. Con người lại rất chung thủy thế nên cách duy nhất để họ có thể tiếp tục tiến đến những tình huống khác để học hỏi và trải nghiệm những niềm hạnh phúc khác, là làm cho bộ “quần áo” mòn dần và bị hủy hoại, hay chính là thân thể con người. Sau đó họ phải dã từ lòng chung thủy để rồi đi vào một câu chuyện khác, lật giở lại từng trang giấy một lần nữa. Cuối cùng thì, họ không những không mất đi những kí ức mà tâm hồn còn trở nên sâu sắc hơn rất, rất nhiều.”

“Và rồi chúng ta có chết không?” - Vinka hỏi.

“Các cậu không thể nào ra đi bằng cách nào khác hơn ngoài bị ép buộc, nhưng nếu các cậu ít gắn kết hơn, như cách những linh hồn tiến hóa cao hơn đã làm, họ sẽ không cần cái quá trình gian khổ gọi là cái chết. Họ sẽ dễ dàng buông bỏ sự gắn kết sang một bên và tự nguyện chuyển sang những tình huống mới mà Vũ trụ đã chuẩn bị cho họ. Ngoài ra, họ sẽ không quên đi những tình huống trước đó. Mình vẫn nhớ những kiếp sống trước, từ khi mình còn nửa người nửa khỉ đột cho đến ngày nay.”

Tất cả chúng tôi vẫn còn trầm tư sau lời giải thích đơn giản của Ami. Nhiều lần, tôi đã nghi ngờ lòng tốt của Đức Chúa Trời khi nghĩ rằng tại sao Ngài lại tạo ra một thứ đau đớn như là cái chết. Nhưng bây giờ, nhờ lời giải thích này, cái chết đã cho tôi cảm giác rằng nó không mâu thuẫn với hình ảnh của Thượng Đế giàu tình yêu, bởi vì việc Tình Yêu mong cho chúng ta tiến hóa lên là hợp lẽ, để chúng ta tốt hơn, và nếu chúng ta không có khả năng tự nguyện vượt lên trên sự gắn kết, chúng ta không cho Ngài cách nào hơn ngoài việc ép chúng ta rời bỏ tình huống này để chuyển qua tình huống khác.

“Cậu nói đúng, đứa trẻ trung lập. Một ngày nào đó ta phải rời khỏi nơi đó. Chia ly là điều không thể tránh khỏi, và nếu đó là như vậy, nếu thời điểm đó là ngay bây giờ, vậy thì cứ tới luôn đi. Ta đang ở đây, ta sẽ mãi mãi ở đây… cùng với người phụ nữ xinh đẹp này, đúng thế đấy.” Ông nói rồi khoác tay qua vai bà tôi. Bà đưa đầu qua dựa vào lồng ngực người đàn ông miền núi, mỉm cười hài lòng. Rõ ràng là chuyện tình cảm đã được chắp cánh, nhưng bây giờ nó không còn làm tôi thấy phiền, ngược lại, tôi lại thích ý tưởng luôn có Krato ở gần bên bà tôi.

Đột nhiên, ông nhớ ra điều gì đó.

“Nhưng còn Trask…” và mắt ông trở nên ngấn lệ.

Ami bắt đầu cười.

“Trask sẽ ổn thôi. Tôi sẽ phụ trách cậu ta, Krato. Cậu ta tin tưởng ở tôi. Ông có thể làm được việc ấy luôn không?”

“Ừ… híc… Ta tin là có. Ta tin tưởng ở cậu, và ta biết ơn cậu, Ami.”

“Không có gì đâu, ông Krato. Hơn nữa, tôi sẽ xem xét làm sao chèn ông vào trong thế giới này, chúng ta sẽ tính nhé. Được rồi, đã đến lúc kết thúc một cuộc họp mặt tốt lành này thôi. Giờ đã muộn, ngày mai mình còn phải dẫn các cậu đi học những chuyện khác nữa, hai nhóc à.”

“Giường cho Vinka đã được chuẩn bị sẵn trong phòng của mình rồi, bên cạnh giường mình.”

“Nhưng đừng nhiệt tình quá, cậu biết Goro thế nào rồi đấy. Rất tốt, mình phải quay về tàu và sẽ trở lại vào ngày mai.”

Chúng tôi chào tạm biệt và tôi đi ngủ, vẫn gần như không thể tin nổi chuyện gì đang xảy ra: Vinka sẽ ngủ dưới mái nhà tôi! Niềm hạnh phúc nơi tôi dường như vô hạn, ngoại trừ chẳng biết tương lai dượng Goro sẽ ra sao… Nhưng đó đã là một ngày vất vả và trời thì đã khuya rồi. Hiếm khi tôi vừa kê đầu vào gối là chìm ngay vào giấc ngủ sâu.

Ngày hôm sau, tôi thức dậy vì vài tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Vẫn nửa mê nửa tỉnh, tôi không còn nhớ những gì đã xảy ra ngày hôm trước, tôi không nhớ bất cứ điều gì, đó là lý do tại sao tôi nói:

“Bà ơi, vào đi ạ.”

Nhưng thay vì bà tôi, Vinka xinh đẹp xuất hiện và mang theo một cái khay trên tay.

Đối với tôi, dường như tôi đang mơ trong giấc ngủ đẹp nhất trên đời, nhưng đó không phải là cơn mơ, người người bạn đời tri kỉ của tôi đang mang đến cho tôi bữa sáng trong khay, bữa sáng cùng với trọn tình yêu thương của cô ấy.

“Ồ… Vinka! …Cậu không cần phải nhọc tâm thế đâu… Cảm ơn cậu rất nhiều.”

“Không bất tiện gì đâu, Pedro, mình thấy vui thực sự. Cậu có ngủ ngon không?”

Cô ấy ngồi xuống cạnh tôi với vẻ dịu dàng.

“Ồ, vâng, mình ngủ say lắm… Cảm ơn cậu…Cậu có ngủ ngon không?”

“Tối qua là một trong những đêm đẹp nhất đời mình vì biết rằng cậu đã ở rất gần bên.”

Bà tôi cũng xuất hiện.

“Chào buổi sáng, mấy nhóc. Các cháu phải nhanh lên vì Ami và Krato đã sẵn sàng và đang đợi hai đứa đấy.”

“Sao cơ, Ami đến rồi à?”

“Đúng rồi, cậu bé đến được một lúc lâu rồi đấy.”

“Sao bà không đánh thức chấu sớm hơn?”

“Vinka muốn cháu được nghỉ ngơi thêm một chút… con bé sẽ chăm sóc cho cháu nhiều đấy.” Bà nói đầy ẩn ý.

“Ta vào trong xem coi “Betro” lười biếng đang làm gì đi nào Ami.”

Krato nói khi bước vào phòng cùng với Ami.

Tôi không có anh em và đã quen với sự cô độc nhất định khi ở nhà, tình huống này thật khiến cho tôi tò mò. Thường thì chẳng có ai vào phòng khi tôi đang ngủ, và bây giờ thì có nào Vinka, nào bà tôi, Krato và cả Ami nữa… Sau đó, tôi nhận ra rằng ông Krato đang mặc cái áo sơ mi đi biển, quần đùi, giày thể thao mang tất trắng, đồng hồ đi biển cũng với một chiếc hộp thư nhỏ màu đỏ bằng nhựa và một chiếc mũ lưỡi trai. Vâng, trông ông

Image 29
Image 30

ăn mặc thật chẳng khác nào những công dân địa cầu ngày nay ở khắp mọi nơi.

“Quần áo này ông lấy từ đâu ra vậy, ông Krato? Hahaha!”

Ami tiếp tục trả lời:

“Mình mang cho ông ấy đấy. Ông có thích không, Krato?

“Không… ý tôi là có. Nhưng đứa trẻ này đang cười nhạo tôi… Trông tôi có giống một con chim to đùng xấu xí không chứ?”

“Tất nhiên là có rồi.” Vinka cười nói. Đối với cô, những bộ quần áo này cũng rất lạ.

Nhưng bà tôi đã khích lệ:

“Không, Krato, hóa ra anh ăn mặc như thế này lại trông rất thể thao và trẻ trung.

“Ông trông rất ổn, ông Krato ơi.” Tôi nói-Tôi cười vì “nhà tiên tri” đã biến thành “tay chơi bãi biển” … Nhưng đó không phải là một lời chế giễu.

“Cậu đã sẵn sàng trở lại các vì sao chưa, Pedro?” Ami mỉm cười vui vẻ hỏi tôi.

“Mình cần phải tắm và…”

“Không, không cần thế đâu. Cậu vào phòng sạch sẽ trên tàu của mình là đủ rồi, cậu biết rồi đấy.”

“Ồ, vâng, mình quên khuấy nó mất.”

Tôi nhanh chóng ăn hết bữa sáng và ngay sau đó chúng tôi chào tạm biệt bà ngoại.

“Ông có muốn lấy đồ trong túp lều của mình không, Krato, hay tôi mang nó lại cho ông?”

“Không, đứa trẻ thuốc nổ. Ta đã chết ở Kia rồi, và người chết thì không mang theo bất cứ thứ gì sang thế giới bên kia. Ta cũng không mang theo bất cứ thứ gì đến thế giới này… híc. Đừng quên chăm sóc cho bé Trask tội nghiệp… hic hic…và hãy mang về một cặp garabolos mập mạp và mọng nước nhé. Hohoho!”

Một lần nữa chúng tôi lại trượt vào con tàu xuyên không-thời gian cho một chuyến đi khác… Ami, Vinka và tôi.

“Mình đi đâu vậy Ami?”

“Mình muốn cho các cậu xem một thế giới thú vị hơn trong số hàng ngàn thế giới đã tiến hóa của thiên hà này. Sẽ không mất nhiều thời gian đâu. Sau đó chúng ta sẽ đi xem dì Clorka và dượng Goro ra sao rồi.

Một hành tinh khô khốc xuất hiện sau màn kính. Nó trông rất giống mặt trăng của chúng ta, nhưng nó có tông màu đỏ hơn, có nghĩa là nó giống với sao Hỏa. Tàu của chúng tôi hướng về bề mặt hành tinh ấy với tốc độ cực lớn.

“Chúng ta tới rồi đây: thế giới này là Hexis. Nền văn minh ở đây tiên tiến hơn nhiều so với tất cả những nơi các cậu đã từng thấy đến tận bây giờ.”

“Khi Ami bắt đầu bay quanh quả cầu đỏ với tốc độ ấn tượng, thực hiện một vòng bay chỉ trong vòng chưa đầy một phút, quá nhanh, tôi thấy rằng nơi này không có biển.”

“Hình như hành tinh này đã chết khô…”

Ami rất hài lòng.

“À, vâng. Bề mặt của nó không có gì khác hơn ngoài đá, nhưng ở bên trong nó thì…”

“Đừng nói với mình rằng toàn bộ nền văn minh của thế giới này đang ở bên trong…”

“Đúng vậy, Pedrito. Tất cả những chủng loài có trình độ tiến hóa giống như chủng loài trên hành tinh này đều đã chuyển dịch nền văn minh của mình vào sâu trong lòng đất.”

Vinka rất quan tâm.

“Ý cậu là những thế giới tiên tiến nhất đều không sống trên bề mặt sao?”

“Tất nhiên rồi. Bên trong an toàn hơn nhiều.”

“Tại sao thế?”

“Vì cùng những lí do mà mình đã nói với các cậu về các căn cứ dưới lòng đất. Ở bên trong lòng đất, những phần không mong muốn của mặt trời không thể chiếu tới cũng như các chùm tia khó chịu khác, không bị thiên thạch tác động, cũng không có giông bão, mưa đá hay lốc xoáy gì cả. Có thể điều hòa khí hậu theo ý muốn trong không gian nhỏ hơn, có thể tạo ra các hệ sinh thái tuyệt vời, được chiếu sáng với đầy đủ nước và oxy, mặc dù ở ngoài xung quanh đây chẳng có không khí hay giọt nước nào. Họ có thể tránh những con côn trùng khó chịu và các loài không mong muốn khác của hệ sinh thái này. Họ cũng không thu hút sự chú ý từ những người hàng xóm chưa tiến hóa… Họ có thể sống bên cạnh những thế giới giống như của các cậu mà chẳng ai có thể nhận ra rằng cả một nền văn minh vĩ đại đang tồn tại bên trong hành tinh láng giềng này, một hành tinh dường như đã chết và khô khan… Dù sao, hãy cứ biết rằng, sự sống bên trong lòng thế giới là giai đoạn tiến hóa vượt trội hơn nhiều đối với sự sống vũ trụ…”

“Tuyệt vời! Thật là một sự cải tiến vượt bậc, mình chưa bao giờ tưởng tượng nó là như vậy. Giờ mới nghĩ tới, có thể đây là lời lí giải cho việc dường như tất cả các hành tinh trong hệ mặt trời của chúng ta đều không có sự sống…”

“Cả trong hệ mặt trời của chúng mình nữa.” Vinka nói.

Ami rất vui.

“Đúng rồi đấy, các cậu. Có nhiều sự sống trong vũ trụ hơn là các cậu tưởng, nhưng vì nền văn minh của các cậu rất "tâm linh" ... tốt hơn hết là tạm thời họ không biết rằng còn một bước nữa tồn tại ở trên.”

“Mình hiểu rồi.”

“Mặt khác, sống bên trong lòng đất là một sự phản ánh khác về thái độ sống của linh hồn.”

“Là như thế nào?”

“Người trong thế giới các cậu sống ở phần bên ngoài, có phải không?”

“Đúng rồi.”

“Ở cái phần ở bên NGOÀI MỌI THỨ… Ý mình là, con người không dượng ý đến phần bên trong, họ rất nông cạn, và đó là lý do tại sao họ sống trên bề mặt hành tinh của mình. Đây là một trong những điều phản ánh thái độ sống của linh hồn họ.”

“Cậu có thể giải thích rõ hơn không?”

“Đối với con người, họ thích thú tìm hiểu mọi thứ ở bên ngoài, ở xa, đó là lý do tại sao họ rất nỗ lực để đi ra ngoài, đi đến các hệ mặt trời khác nếu có thể, đến hàng triệu km ra bên ngoài. Nhưng đối với những gì tồn tại ở một khoảng cách nhỏ, bên trong chính hành tinh của mình, những thứ mà họ không biết gì đến cả, mà họ cũng không quan tâm lắm đến nó.”

“Đó là sự thật! ... Có cơ quan gọi là NASA đi thám hiển bên ngoài vũ trụ nhưng lại không tồn tại một cơ quan NASA điều tra bên trong Trái Đất… trong khi nó còn gần hơn nhiều… bởi vì họ chỉ nhìn vào những thứ bên ngoài, vẻ bề ngoài của mọi thứ, của những người khác và của chính họ, mà không dượng ý quá nhiều đến những thứ bên trong.”

“Thật là một chủ đề thú vị, nhưng mình tin rằng mình đã bắt đầu hiểu.”

“Vì thái độ rất bề ngoài của linh hồn con người, họ thậm chí còn không biết gì về chính mình, chẳng bao giờ buồn liếc về phía bên trong trái tim mà chỉ quan tâm đến những thứ bên ngoài, những vật có thể nhìn thấy bằng mắt, những gì sờ nắm được, thứ gì đó đặc rắn, và đó là lý do tại sao họ sống trong những thế giới là hình ảnh phản chiếu của linh hồn họ, nơi mà vật chất chiếm ưu thế hơn nhiều so với tinh thần hay những điều thuộc về nội tâm hoặc tinh tế. Và đó cũng là lý do tại sao họ có xu hướng đổ lỗi cho người khác về tấn trò đời của chính họ, mà không thấy rằng mọi thứ đều bắt nguồn từ nội tâm mỗi người.”

Vinka đưa ra kết luận:

“Vậy thì Ophir cũng không phải là một thế giới tiến bộ lắm, và thế giới của cậu nữa.”

“Đúng vậy. Tạm thời thế giới của mình là nền văn minh bên ngoài, nhưng ở Ophir và cả hành tinh Búp Bê Thiên Hà của mình nữa, đều đã đang chuẩn bị hệ sinh thái bên trong được một thời gian rồi. Đó là lý do tại sao, khi mình đưa các cậu đến thế giới của mình và khi chúng ta rời đi, mình đã nói với các cậu rằng chúng ta chỉ thăm quan bên ngoài. Các cậu còn nhớ chứ?

“À đúng rồi, mình nhớ.”

“Mình cũng vậy. Nhân tiện. Mẹ của cậu thế nào rồi, Ami?” Tôi hỏi “Hoàn toàn tốt. Bà đang chuẩn bị tinh thần để đến Kyria cùng với cha mình.”

“Hay quá! Mình đã luôn ghi nhớ lời khuyên của bà: "Đôi chân vững vàng trên mặt đất, đôi mắt ngước nhìn trên cao và trong trái tim luôn tràn đầy yêu thương". Hãy gửi lời chào của mình đến mẹ cậu nhé, Ami.”

“Mình sẽ chuyển lời. Các cậu có muốn sống phía bên trong một hành tinh không?

Vinka nghi ngờ.

“Dù có nhiều mặt tốt đẹp là thế nhưng dường như… mình không biết nữa, trong mình cứ có cảm giác sợ hãi sự ngột ngạt… và sẽ chẳng bao giờ có thể nhìn lên các vì sao…”

“Vẫn có thể chiếu hình ảnh bầu trời bên ngoài lên các mái vòm mà, Vinka.”

“Ừ… tốt lắm, nhưng chắc phải sống quen như thế rồi…”

“Nhiều công nghệ tiến bộ lúc ban đầu cũng phải đối mặt với sự từ chối, nhưng càng về sau, người dân càng không muốn sống mà không có chúng. Ví dụ như là chữ viết. Viết bằng bút lông và mực thì lãng mạng hơn nhưng mà bây giờ ai cũng viết bằng bàn phím máy tính, và hầu như chẳng ai muốn quay lại với cây bút lông, tương tự với những toa xe hay những cột khói.”

Ami hướng con tàu vào bên trong bề mặt Hexis khô cằn.

“Chúng ta sẽ thâm nhập bằng một lối vào được cho phép, như cách chúng ta đã vào Shaya-Salim, để họ không sợ khi thấy chúng ta tiến vào khu vực này.

Và thế là: chúng tôi “phi vật chất hóa” để băng xuyên qua những tảng đá đen đang chặn lối vào, trong khi Vinka đang che mặt với vẻ kinh hoàng…”

Ngay lập tức chúng tôi xuất hiện bên trong một thế giới ngập tràn ánh sáng và màu sắc ấn tượng trải dài dường như vô tận. Chúng tôi không thể tin vào những gì chúng tôi đang thấy.

“ĐẸP QUÁ!”

Những hồ nước, những đồng cỏ có màu xanh non và màu da cam, những tòa nhà trông giống như những viên pha lê nhiều màu lấp lánh với một loại kiến trúc tương lai mà ngay cả ở Ofir tôi cũng chưa hề nhìn thấy. Các tòa nhà khổng lồ và các hình thù khác đang lơ lửng trên không! Từng khoảng sân lớn lát đá hoặc là bãi cỏ nhiều màu sắc, nơi nhiều người đến chơi thể thao, những sân vận động đẹp đẽ, hàng ngàn phi thuyền,

Image 31
Image 32

những khu vườn tự nhiên đầy cây cối, bụi rậm và trồng hoa sao cho khi ngắm nhìn chúng từ trên cao thì trông còn đáng ngưỡng mộ hơn nữa.

“Nơi này là điều đẹp nhất mà mình từng thấy trong đời!”

Vinka tràn đầy hạnh phúc đang bày tỏ.

Cũng giống như ở căn cứ ở Kia, "bầu trời" trông giống như một bầu trời thực, chỉ có điều nó có xu hướng thiên về màu hồng nhạt hơn là màu xanh da trời và điều ấn tượng nhất của mọi thứ là: tôi đã không thể nhìn thấy giới hạn của cái hang phi thường đó.

“Trong những thế giới này, các quần thể sống trong những cái hốc có đường kính hàng chục km - Ami-nói. Có những cơ sở được xây dựng mà không bao giờ đầy ắp những người là người như các thành phố của các cậu. Mình đã nói với các cậu rằng các thành phố lớn không tốt cho con người cũng như cho hành tinh. Trong những không gian rộng lớn này, mọi thứ đã được thực hiện để hài hòa với Vũ Trụ. Trong thế giới này có rất nhiều cơ sở lớn nhỏ và tất cả đều liên kết với nhau.”

“Đây là một nền văn minh siêu việt, Ami!”

“Chắc chắn rồi. Bây giờ tụi mình sẽ đi xem một cuộc thi sắc đẹp liên hành tinh.” Cậu cười nói. “Ngày nay, có rất nhiều du khách đến thăm nơi này từ nhiều thế giới khác nhau.”

Tôi thấy chuyện này thật hiếm có, bởi vì tôi luôn nghĩ rằng những cuộc thi sắc đẹp thật hời hợt, nhưng tôi đã quen với chuyện Ami mang chúng tôi đi xem những điều bất ngờ mà rốt cuộc chẳng hề như chúng tôi tưởng tượng.”

Cậu ta dừng con tàu lại trong một "bãi đáp" nằm ở sân trong một tòa nhà hình tròn lớn. Ngoài phi thuyền của chúng tôi ra tôi còn có thể thấy vô số phi thuyền có kích thước đa dạng, nhưng nói chung là nhỏ. Một số người đang di chuyển đến hoặc rời đi trên phi thuyền của họ.

Tôi bị thu hút bởi một số sinh vật khổng lồ có quả đầu thật to màu đỏ, mặc trang phục nhiều màu sắc. Khuôn mặt của họ thậm chí còn chẳng hơi hơi giống con người nữa, còn có rất nhiều chủng hình người khác. Trông nơi này cứ như đang tổ chức lễ hội hóa trang vậy, nhưng cả thế giới đều vui vẻ. Có vài người tôi nhìn mãi mà không phân biệt được liệu có phải họ sở hữu màu tóc sặc sỡ và cắt kiểu đầu lập dị hay là họ đang đeo thêm phụ kiện hay là mũ đội đầu nữa. Khi tôi ngắm nhìn một số chi tiết trên khuôn mặt hoặc cơ thể của vài người tôi cũng đã bối rối y như thế.

“Nhìn những người đó kìa, Vinka.” Tôi nói khi nhìn thấy một số sinh vật có đuôi…

Ami thì đang cười.

“Chủng loài này trong quá khứ đã sống trên cây. Các cậu không phê bình gì là tốt đấy. Các cậu phải giữ tâm trí mình thật là rộng mở mới được, bởi vì ở đây các cậu sẽ thấy những thứ mà các cậu sẽ thấy rất tò mò hoặc nực cười, nhưng đối với những người này lại là hoàn toàn bình thường. Bây giờ chúng ta đến khu vệ sinh để khử trùng trước khi đi xuống nhé. Sau khi khử trùng chúng tôi đi xuống cùng với Ami. Chúng tôi đi về phía một cái thang máy gần đó. Cánh cửa mở ra và từ đó một vài… ừm, tôi định nói là những con vẹt lông khổng lồ, nhưng Ami nói rằng cần phải tôn trọng họ, và vì thế nên là: có một vài sinh vật sặc sỡ với chiều cao rất khủng … Họ chào đón chúng tôi thật hòa nhã bằng ngôn ngữ của các thế giới tiến hóa rồi họ tiếp tục bước đi. Vinka và tôi trở nên hơi lo lắng vì không biết phải làm gì. Khi vào bên trong thang máy, Ami đang khoái chí ngắm ngía khuôn mặt của hai đứa chúng tôi.

“Ở đây, không ai làm hại các cậu cả đâu.”

Cái buồng của phương tiện đó có hình tròn và trong suốt, nó rất lớn, nóc trần rất cao. Tôi hiểu là đôi khi nó sẽ trung chuyển những sinh vật rất cao lớn.

Chúng tôi đi xuống vào bên trong tòa nhà và từ độ cao đó, tôi có thể thấy một bầu không khí đầy… người… Những “mẫu hình người” đa dạng đáng kinh ngạc nhất đang đi lại đó, mặc những bộ quần áo kỳ lạ nhất mà khó có thể tưởng tượng ra nổi.

Một số người trong số họ đã kích động một nỗi sợ lớn bên trong tôi, vì khuôn mặt và thân hình kỳ lạ của họ, nhưng cả thế giới dường như rất hăng hái và vui vẻ.

Khi cửa thang máy mở ra và chúng tôi đi ra ngoài, tôi ngửi thấy một mùi thơm dịu.

“Nơi này được làm thơm để mùi tự nhiên của một số loài không làm phiền ai khác… Chúng ta đi nào, vào trong đi, bài diễn văn đã bắt đầu rồi.”

Chúng tôi đi qua một vài cánh cửa lớn và tôi có thể nhìn thấy một sân khấu sáng đèn ở trung tâm căn phòng, xung quanh là những chỗ ngồi đầy…

người. Không phải tất cả các ghế đều bằng nhau, mấy cái ghế nhỏ nhất được chiếm bởi những sinh vật có kích thước nhỏ, họ ngồi ở phía trước, gần sân khấu hơn, ghế lớn nhất nằm phía sau. Chúng tôi hướng đến khu vực trẻ em và tìm thấy một hàng thế ít người. Ami đã xin phép trong khi chúng tôi tiến tới giữa đôi chân của những… người anh em nhỏ bé tốt bụng của Vũ trụ…

nhưng không ai đặc biệt chú ý đến chúng tôi cả.

Khi chúng tôi ổn định chỗ ngồi. Tôi bắt đầu thấy những gì đang xảy ra ở đó. Một nghệ sĩ giải trí khá béo và vạm vỡ, với khuôn mặt màu xám và cái miệng rất to (anh ấy làm tôi nhớ đến một con hà mã, nhưng tôi nói điều đó với tất cả sự tôn trọng) rất hồ hởi thông cáo thành tích của các ứng cử viên sẽ trình diễn.

Sau khi bật tai nghe phiên dịch, tôi có thể hiểu hầu hết mọi thứ. Tôi nói "gần như", bởi vì nhiều điều anh ấy đang nói không có ý nghĩa đối với tôi. Ví dụ như:

“Người sắp trình diện trước quý bạn có vinh dự thuộc về "cơ thể của amass trắng", hành tinh anh ta nằm trong khu vực "Maj-ok 2". Nó vẫn chưa được đưa vào “nguyên tố intraluminic” , nhưng “urewas” của nó vẫn được phân loại. Anh ta đây rồi.”

Một cái gì đó giống như một cây rau diếp xoăn biết đi xuất hiện. Anh ta xuất hiện, chào hỏi một cách tử tế, tập trung rồi sau đó đi mất. Sau đó, lại một người khác bước ra và lặp lại ít nhiều những hành động như vậy, nghĩa là không nói gì cả. Và cứ theo cách này, những sinh vật kỳ lạ nhất, và trong một vài trường hợp là đáng sợ nhất, của thiên hà đã xuất hiện. Họ bước đi hoặc bò, đôi khi lắc lư hoặc thậm chí là bay.

Họ mỉm cười (những người có miệng như chúng ta) , và trình diễn những bộ trang phục hiếm có của họ, họ tập trung, rồi thực hiện một số động tác trước mặt công dượngng và sau đó họ quay vào trong.

Tôi không hiểu gì cả, nhưng công dượngng thì có, và đôi khi tôi thốt lên một điều gì đó như “ohhhh” khi những người trên sân khấu đang tập trung.

“Họ đang cố làm gì vậy, Ami?”

“Nó tương tự như một cuộc thi sắc đẹp, nhưng có hai điểm khác biệt lớn. Điểm đầu tiền là, ở đây không ai thi đua, cũng không ai thắng ai thua cả. Mỗi người đều thể hiện bản thân họ và cố gắng làm hài lòng công dượngng, và đây là giải thưởng duy nhất dành cho họ. Điểm thứ hai là, ta đang không nói về vẻ đẹp bên ngoài mà họ đang thể hiện nét đẹp nội tâm.

“Không phải bên ngoài à?”

“Dĩ nhiên là không. Vì hình dạng bên ngoài rất chi là đa dạng nên đối với người ở đâY, nói “người này đẹp hơn hoặc xấu hơn người này hay người kia” chẳng có ý nghĩa gì cả. Thật ra, chúng mình không quá chú ý đến ngoại hình của con người. Cái gì mà một mặt là "tốt đẹp", mặt kia lại là "xấu xí", cái đó rất nhất thời và tương đối. Đó là lý do tại sao, chúng mình đi trực tiếp vào nội tâm. Vẻ đẹp thực sự là cái gì đó bên trong, và đó chính xác là những gì mà những người tham gia đang thể hiện: vẻ đẹp bên trong của họ.”

“À… giờ thì mình đã hiểu rõ hơn rồi. Nhưng làm thế nào để công dượngng có thể nhìn thấy vẻ đẹp nội tâm của những người tham gia?”

“Không, không thể "nhìn thấy" được. Vẻ đẹp nội tâm không thể nhìn thấy bằng mắt.”

“Vậy thì làm thế nào để họ bắt được nó?”

“Bằng những giác quan siêu việt của linh hồn, Pedro à.”

“À… Chắc chắn rồi. Những người này đã tiến hóa rất nhiều. Mình thì không thế, mình chỉ có thể hướng dẫn bản thân mình thông qua đôi mắt mà thôi, mình không có những giác quan siêu việt của linh hồn…”

“Mình cũng vậy…” Vinka nói, giọng hơi buồn.

“Không phải như vậy đâu mấy nhóc ạ. Sự thật là các cậu đều có những giác quan này, nhưng các cậu thường không dượng ý đến chúng bởi vì đó là một thứ gì đó rất tinh tế, và các cậu quen chỉ cố định trong những thứ cứng nhắc… Nhưng hãy cố gắng để cảm nhận những gì những người thân thiện này đang cố gắng thể hiện một cách tinh tế. Hãy chú ý.”

Một sinh vật rất gầy xuất hiện, có làn da đen nhất và mái tóc mượt và đang phát ra ánh sáng xanh. Mẫu vật trông giống như một trong những chiếc que có những sợi dây chằng chịt để dọn dẹp căn hộ, nhưng lại dựng ngược lên… Tôi không thể biết đó là đàn ông hay phụ nữ.

“Người đó không phải đàn ông cũng không phải phụ nữ.” - Ami nói, làm chúng tôi kinh ngạc, nhưng cậu ấy lại một lần nữa cười nói: “Đừng nghĩ rằng toàn bộ sự sống thông minh trong Vũ trụ đều dựa trên cơ sở hai giới tính, phải giống như cậu hoặc như mình chứ.”

“Không à?”

“Dĩ nhiên là không rồi. Đây chỉ là một trong những hình dạng thôi, nhưng còn rất nhiều hình dạng khác, giống như ở các loài động và thực vật khác trong thế giới của cậu đấy. Nói nốt thì là, chị gái linh hồn mà các cậu đang thấy đó có thể tự sinh ra và tự tái tạo…Mà thôi… các phương pháp sinh sản có thể tồn tại trong Vũ Trụ đa dạng đến mức nó chẳng có giá trị gì để mà giải thích một trong rất nhiều số đó.”

Nhưng tôi và Vinka quá tò mò, chúng tôi muốn biết ít nhất là sinh vật này sinh sản cụ thể ra sao.

“Tốt thôi. Họ tái tạo bằng… trứng.”

“Gì cơ? !”

“À, thôi rồi! Hahaha! LOÀI NÀY ĐẺ TRỨNG ĐÓ, VINKA!”

“Suỵt…”

“Thấy chưa? Cậu lại kinh ngạc vì mọi thứ rồi. Cứ biết rằng chúng sinh này mà nhìn thấy cái cách máu me và đau đớn mà những đứa trẻ được sinh ra trong thế giới của cậu thì họ sẽ SỢ PHÁT KHIẾP…”

Tôi suy nghĩ một chút và nghĩ rằng Ami đã đúng.

“Mọi thứ đều chỉ là tương đối thôi, mấy nhóc tì. Hãy chú ý đến những gì linh hồn này đang cố gắng gửi cho chúng ta nào.”

Chàng trai… hay cô gái…ờ sinh vật gầy gò đang tập trung tư tưởng ở giữa sân khấu. Tôi nhắm mắt lại và cố gắng cảm nhận… nhưng tôi không cảm thấy gì cả. Tôi tin rằng đó là do tâm trí của tôi vẫn còn bị ấn tượng sâu bởi những gì tôi vừa nghe trước đó, và Vinka cũng giống như tôi, nhưng công dượngng dường như bị cuốn hút. Ami hiểu chuyện gì đang xảy ra với chúng tôi.

“Chắc mình chưa bao giờ đề cập đến vấn đề này nhưng mình được biết rằng trong các thế giới như của các cậu, tình dục thường được xem như là một “chủ đề rất đáng sợ” … Nhưng loài người lại cố che dấu bằng những trò đùa tệ hại. Thôi, tụi mình phải trở về Kia. Mình đi thôi, các cậu, chúng ta không còn nhiều thời gian ở phía trước nữa đâu.”

Khi chiếc phi thuyền đang hướng về hướng Kia, Ami nói: Các cậu sẽ nhận ra rằng mục đích của chuyến đi này là để cho các cậu được thấy một nền văn minh bên trong lòng một hành tinh, cho các cậu trực tiếp thấy được rằng khi tiến hóa cao hơn, cái bên ngoài là ít quan trọng nhất.

“À… Sao? Tất nhiên, Ami, tất nhiên rồi…”

“Để xem liệu các cậu có bớt bị bệnh "phân biệt chủng tộc bằng mắt"

không. Hahaha. Và để các cậu bắt đầu chú ý đến những gì mà một người người tỏa ra, thay vì bị dính chặt vào vẻ bề ngoài hoặc lời nói của người đó. Và cũng nhờ đó mà các cậu cũng được kết nối thêm một chút với nội tâm của chính mình. Cái thực chất, cái quan trọng của mỗi chúng sinh là cái nằm ở bên trong. Đó là lý do tại sao, những người tiến hóa nhìn nhiều hơn vào nội tâm và ít nhìn vào ngoại hình. Càng ở mức tiến hóa thấp, người ấy lại càng hướng ra bên ngoài, những điều tạm bợ, trong tất cả mọi sự việc.”

“Vậy phải rồi, mức tiến hóa của bọn mình còn rrrâấtt là thấp.” Vinka nói.

Ami cười. “Cậu chỉ thiếu chú ý chỉ có vậy thôi, và thêm cả một chút luyện tập.”

Kia đã ở ngay đối diện chúng tôi, chiếm trọn khoảng không sau tấm kính pha lê.

“Có dượng và dì của con, đang tận hưởng một buổi tối nắng trên núi.”

Trên một màn hình, dì Clorka và dượng Goro vòng tay ôm nhau đi dạo dọc theo bờ một đầm nước phá, trầm ngâm mê mẩn trước cảnh vật đẹp đẽ, Trask đang vừa chạy sát theo họ vừa hài lòng giữ cái cổ dài của nó cho thăng bằng, trong khi vài con garabolos đang bay ngang qua lại.

Rất nhanh, chúng tôi tiến gần lại và Vinka chạy đến ôm họ:

“Dượng và dì ngủ ngon chứ ạ?”

“Ngon lắm, ngon lắm. Nơi này thật đẹp quá, chúng ta gần như quên mất rằng PP vẫn đang đuổi theo sau, và chúng ta đã mất tất cả không có nơi nào để đi…”

Ami hỏi họ với vẻ vừa lac quan lại vừa bí ẩn:

“Vậy hai người có muốn ở lại đây không?”

Đôi vợ chồng Kia bị chấn động và nhìn Ami ngấu nghiến.

“Ý ... ý cậu là gì? ... Có thể không?”

“Chắc chắn rồi. Túp lều này sẽ mãi không còn người ở nữa, vì ông Krato, người đang cư trú trong căn nhà này đã quyết định sẽ ở lại sống mãi mãi trên hành tinh của cậu bé này, và ông ấy sẽ không bao giờ trở lại đây nữa.”

“Ông ấy bây giờ là bạn đời của bà cháu rồi hahaha!” - Tôi vẫn cảm thấy hơi nực cười về chuyện tình cảm "thanh xuân" của họ…

Dượng và dì của Vinka bắt đầu vui lên rõ rệt.

“Sự thật là mới tối hôm qua và cả buổi sáng nay nữa chúng tôi đã nghĩ về điều đó, về việc sống ở đây và những thứ như thế. Cả hai chúng tôi đều rất thích sự đơn độc, đó là lý do tại sao chúng tôi gần như không có bất kỳ người bạn nào. Chúng tôi đang xem xét ý tưởng cống hiến hết mình cho nông nghiệp, làm một khu vườn như Krato có ở đây, dựng một túp lều, và…”

“Ông đã trưởng thành hơn một chút khi suy nghĩ theo hướng này rồi đấy. Ở đây các vị đã sẵn có một túp lều để ở và còn được Clorka trang trí, vả lại khu vườn không còn thuộc về Krato nữa. Ông ấy cũng để lại toàn bộ máy móc làm nước ép muflos lên men, các vị có thể buôn bán các nông phẩm của khu vườn cho những người ở cách đây bốn giờ. Ở đằng kia có một toa xe, Trask rất khỏe và từ nay nó đã thuộc về hai vị.” Ami giải thích.

Họ ngày càng nghĩ về ý tưởng này một cách say mê, đặc biệt là dì Clorka.

“Cả đời tôi mơ ước được sống bên những cánh đồng, cách xa sự ồn ào của thành phố, và anh Goro cũng vậy nữa. Giờ đây mong muốn thầm kín này đã trở thành sự thật đối với chúng tôi…Cảm giác cứ như là một giấc mơ vậy!”

“Tôi cũng mơ ước được sống trong thiên nhiên, tôi cũng muốn học làm nông để đến sống ở một khu rừng nào đó, nhưng bố tôi là một người rất độc đoán, ông ấy muốn tôi sớm được làm việc tại chính tiệm thuốc mà ông ấy đã cống hiến cả cuộc đời, ông ấy cũng không tài trợ cho tôi học hành. Nhưng sự thật là tôi luôn ghét tiệm thuốc và thành phố kia… Đúng vậy, nếu có thể, tôi sẽ rất hài lòng khi được ở nơi có những ngọn núi xinh đẹp và những khung cảnh tuyệt vời này.

“Vậy thì tốt rồi. Tất cả đều đã sẵn sàng. Đây là đất đai và là nhà của ông.” Ami vui vẻ nói.

Sau khi nghe Ami nói thế lần đầu tiên trong đời Goro nở một nụ cười khiến cho ông trông cứ như là đang tỏa sáng vậy. Ông nhìn quanh mọi phía mà không thể tin rằng tất cả những thứ xinh đẹp quanh đây sẽ là bức tranh về những tháng ngày tiếp theo của cuộc đời ông. Ông ấy nhìn một thung lũng tuyệt đẹp ở bên dưới, một màu xanh bất tận trải dài, ông ấy lại mỉm cười, một vài giọt nước mắt rơi trên má vì cảm xúc hạnh phúc và… Trong giây phút đó, ông bỗng cảm thấy đau thắt, nhợt nhạt. Chúng tôi phải đỡ ông vào trong túp lều và để ông nằm xuống nệm.

“Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra với tôi nữa… Tôi rất phấn khích vô cùng và rồi bỗng cảm thấy muốn bệnh và…”

“Không sao đâu.” Ami nói đùa. “Tại ông không quen với những cảm xúc tích cực nên bị ốm đấy thôi. Hahaha.”

Bỗng một chuyện rất kinh dị xảy ra: lông trên mặt và đầu của Goro bắt đầu rơi rụng lả chã.

“Chú đang biến hình thành người Swama, dượng Goro, chú đang biến hình!” Vinka thét lên, với một niềm hạnh phúc vô bờ. Ami và dì Clorka cũng trở nên rất hài lòng, nhưng tôi không biết thảm họa gì có thể xảy ra ở đó… nếu có chuyện khác xảy ra thì sao.

“Không phải thảm họa gì đâu, Pedro. Đây đúng một điều tuyệt vời. Trong hai hoặc ba ngày nữa, người bạn Goro của chúng ta đây sẽ hoàn toàn biến thành một anh chàng Swama dễ mến và vô hại. Ông ấy tiến hóa nhanh chóng nhờ tất cả những cú sốc tình cảm mà ông đã phải chịu đựng trong một thời gian rất ngắn. Ngoài ra, niềm tin của ông vào những thứ giả tạm cũng đã vỡ tan tành, nhờ vậy mà tạo ra một khoảng không gian trống trong ông ấy cho những giá trị thực hơn. Nhưng việc mà giờ đây ông ấy có nơi chốn tuyệt đẹp này và cả một cuộc sống mới theo ý mình mới đích thực là cú knock out tích điểm. Điều này xác minh được rằng Tình yêu và niềm vui sướng Có thể thúc đẩy sự tiến hóa diễn ra nhanh hơn nhiều so với đau khổ…”

“Vậy là bây giờ cuối cùng rồi chú cũng được làm người rồi chú ạ.”

Vinka cười nói.

Nhưng người Terri vẫn là Terri, ông vẫn muốn bảo vệ chủng tộc của mình trước lời xúc phạm của Vinka. Ông ta định nói gì đó nhưng lại không thể vì vài chiếc răng khổng lồ đã rụng đang nhảy múa bên trong miệng ông ta… Cuối cùng, ông ta tự cười lớn vào chính mình khi nhìn thấy mấy cái răng của nằm gọn trong lòng bàn tay.

Ami rất hào hứng nói.

“Đám PP đang tìm kiếm một người Terri, vậy là chẳng còn nguy hiểm đe dọa cho chúng nữa. Không ai có thể nghi ngờ một cặp vợ chồng người Swama. Các cậu có thấy tuyệt vời không? Rồi dấu vân tay cũng sẽ thay đổi cùng với sự lột xác này. Dấu vân tay của dì cũng sẽ được thay đổi luôn, Clorka, và sau đó những người bạn của chúng ta tại văn phòng đăng ký của đất nước này sẽ tạo ra một mục nhận dạng mới cho cả hai. Tôi sẽ giải quyết phần còn lại.”

Nhưng chúng tôi nói tiếng địa phương kairoso rất tệ…

“Vậy thì tôi sẽ lấy giấy tờ dành cho người nước ngoài cư trú hợp pháp. Đừng lo lắng bất cứ điều gì, cứ để nó tôi lo. Và tôi cũng sẽ mang cả sách để học tiếng kairoso cho hai vị nữa.”

Goro lúc này đã được củng cố hơn và mỉm cười hài lòng. Từng chút một, ông biến hình thành một người đàn ông Swama nhân hậu, ông cho phép tiến trình ấy diễn ra mà không phản kháng dưới bất kỳ hình thức nào.

“Tạm thời ông chỉ cần nghỉ ngơi thôi, Goro, ông đã biết rằng quá trình lột xác này vô hại và cũng không gây ra đau đớn nào cả, nhưng ông sẽ hơi bị đuối sức trong một vài ngày đấy nên hãy lên giường nghỉ ngơi nhé.”

Ông dượng cựu-Terri trong tương lai cố gắng nói điều gì đó, nhưng không khí thoát ra khỏi miệng với hàm răng ngày càng ít và ông ta không thể làm được, và ông ta lại bắt đầu cười.

“Đừng lo, Goro. Tối nay hoặc sáng nay, ông sẽ có những chiếc răng mới, nhưng là những chiếc răng nhỏ, đúng vậy đấy…”

“Răng của con người.” - Vinka nhấn mạnh lần nữa, nhưng bây giờ, Goro ném một tràng cười móm răng làm tất cả chúng tôi đều đồng thanh cười ồ lên.

“Chúng ta sẽ rất hạnh phúc khi ở đây.” Dì Clorka nói với đầy những cảm xúc mới.

Người bạn tâm giao của tôi đã tận dụng tối đa cơ hội để quay lại chủ đề trọng tâm của những lo lắng của chúng tôi:

“Vâng đúng thế, dượng và dì. Dì sẽ rất hạnh phúc khi ở đây, nhưng dì cũng biết rằng nơi này không phải là nơi thích hợp cho một đứa trẻ phải đi học cho xong. Có phải không nào?”

Vinka vừa đặt tất cả vấn đề lên bàn. Vấn đề quan trọng nhất của cuộc đời tôi sẽ bắt đầu lên bàn cá cược đó: về cái khả năng dượng Goro sẽ cho phép Vinka đi đến hành tinh của tôi. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho những cuộc nói chuyện dằng co căng thẳng, nhưng ông dượng Goro bây giờ lại cực kì hài hước, và rồi ông ấy nói một điều mà tôi không thể tưởng tượng được trong những giấc mơ lạc quan nhất.

“Đuac ra, Vinka. Cong lai cơ kau và hanh húc cơ chau hong hải ở Kơa. Chú là một cái tên đầu đất vì đã gây da nhiều kở ngại cho cháu và vì đã ghớt Ami ến thế. Ami và cả đứa trẻ ngoan này là tri kỉ của cháu.

Tôi không thể tin vào những gì tôi đang nghe.

“Vậy là ... ?” Vinka nói với tâm hồn treo trên đầu sợi dây.

“Dượng cho phép cháu được ra đi để sống ở Trái đất.”

“TUYỆT VỜI! ! !” Tất cả chúng tôi kêu lên, kể cả dì Clorka.

Vinka tiến về phía tôi vì hân hoan trong hạnh phúc, với đôi mắt ngấn lệ. Chúng tôi đã ôm nhau rất lâu. Bây giờ, không có gì sẽ xen vào giữa Tình yêu của chúng tôi. Một tương lại ngập tràn ánh sáng rực rỡ chào đón tôi bước vào.

Từng đàn bươm bướm, garabolos và cả các loài côn trùng khác bắt đầu vui vẻ bay quanh túp lều.

Ami đang chúc mừng dượng của Vinka:

“Rất tốt, Goro, rất tốt, và ông sẽ không để mất cháu gái yêu dấu của mình đâu, bất cứ khi nào có thể, tôi sẽ mang cô ấy về với ông để hai người có thể ở bên nhau vài ngày.

“Cám ơn cậu, Ami, cám ơn cậu gất nhìu… híc…”

Tôi nhớ rằng cậu ấy đã nói rằng cậu ấy không được phép đưa những người yêu nhau đi dạo vòng quanh vũ trụ, mà chỉ giúp đỡ những việc liên quan đến Kế Hoạch. Cậu ấy nhận ra tôi đang nghĩ gì.

Image 33
Image 34

“Cô gái này phải viết một cuốn sách mới tường thuật cuộc phiêu lưu cuối cùng của cô ấy, và phải được biên tập ở đây, ở Kia và được dì Clorka biên tập. Vinka sẽ đến Trái đất để viết, nhưng khi quyển sách hoàn thành thì cần chắc chắn rằng có người mang văn bản đến. Các nhà chức trách của Vũ trụ sẽ không ngăn cản mình thực hiện việc chuyển giao này đâu, bởi vì đây cũng là một nhiệm vụ liên hành tinh mà, không phải chuyện riêng. Phải không nào?

“Chắc chắn rồi, Ami.”

“Nhưng Vinka và Pedro sẽ có thể tận dụng chuyến hành trình, cả đi và về.”

“Tuyệt quá! ! !” Chúng tôi lại thốt lên vui sướng.

Sau đó, Clorka hỏi bản thảo sẽ đến với nhà xuất bản như thế nào.

“Tôi sẽ lo việc đó, Clorka.” Ami nói.

“Nhưng còn PP?”

“Không sao đâu. Họ không thể bắt dì được. Cuốn sách là một vấn đề khác.”

“Tôi sẽ gửi văn bản này qua Intertoko cùng với…”

“Intertoko? - Tôi hỏi.”

“Giống với Internet bên thế giới của của cậu đấy… cùng với thông báo ủy quyền xuất bản. Trong thư, dì sẽ giải thích rằng lúc này dì đang đi xa, dì Clorka ạ. Và khi PP thấy rằng cuốn sách mới xuất hiện, họ sẽ đến nhà xuất bản để tranh cãi, và nhà xuất bản sẽ nói với họ rằng bản thảo được nhận từ Intertoko và rằng họ không biết gì thêm, và thế vấn đề sẽ khép lại như thế.

Vinka sẽ có thể hoàn thành sứ mệnh đã đứa cô ấy đến thế giới này.”

Và mọi thứ khác diễn ra rất nhanh chóng. Ami thay đổi dấu vân tay của Clorka sau khi đưa dì ấy đến tàu trong vài phút. Dì muốn cậu ấy làm cho tóc gì loăn xoăn một chút… nhưng cậu ấy chỉ cười. Sau đó, cậu yêu cầu dượng và dì của Vinka chuẩn bị cho cậu một danh sách với những thứ mà họ sẽ cần để ổn định trong tổ ấm mới của họ. Cậu ấy giải thích thêm rằng cậu ấy sẽ mang cho họ những vật dụng ấy sau khi mang chúng tôi về lại Trái đất. Họ nói rằng họ không cần gì cả, bởi vì mục đích của họ là sống một cuộc sống càng đơn giản càng tốt. Ami chúc mừng họ vì điều đó.

Sau đó, chúng tôi bắt đầu giúp đỡ dọn dẹp căn nhà để ở, chúng tôi làm một cách nhẹ nhàng và hạnh phúc. Mọi người cùng quét dọn, đuổi mấy con chumi-chumi, một loài côn trùng tương tự như bướm đêm vậy. Khi chúng tôi lôi cả một đống đồ đạc cũ kĩ ra, trong cái đống ấy dì Clorka tìm thấy tờ giấy da nổi tiếng của ông Krato. Vinka muốn giữ nó để làm kỉ niệm, nhưng dượng Goro đã nghe thấy từ đằng xa và phản đối:

“Không không. Tấm giấy da này thật tuyệt vời. Hãy để nó lại ở đây, nơi nó đã được viết nên. Dượng sẽ làm một cái khung cho nó và đặt nó ở vị trí danh dự của ngôi nhà này.”

Cả đám chúng tôi đồng ý.

Clorka muốn đốt rác, nhưng Ami nói rằng đốt rác thì không tốt vì làm ô nhiễm môi trường xung quanh. Cậu ta lên con tàu và phóng ra một chùm tia làm phi vật chất hóa cả đống đồ dùng cũ. Chẳng còn gì sót lại cả, thậm chí là một dấu vết nhỏ. Sau đó tôi mới ngộ ra rằng, mặc dù Ami nói rằng họ không có vũ khí, nhưng đúng là cậu ấy có …

“Nhưng mà chúng mình chẳng bao giờ nhắm chúng vào con người cả.”

Cậu ấy giải thích khi nghe ra suy nghĩ của tôi.

Sau đó, Ami nói rằng đã đến lúc phải khởi hành, vì vào ngày hôm sau, cậu ấy sẽ phải đi rất xa để thực hiện một nhiệm vụ khác.

Vinka xúc động chia tay dượng và dì của cô bé nhưng không hề buồn bã. Sự thật là dượng và dì mới của tôi đã quá hài lòng và hạnh phúc sau khi đổi đời, thế là toàn bộ cái khoản sướt mướt được cắt khỏi thước phim về cuộc chia ly. Nhưng tôi rất phấn khích vì dượng Goro đã không còn là Goro của trước đây mà là một người Swama tốt bùng và ôn hòa, luôn mỉm cười và còn thỉnh thoảng vỗ vai tôi, tôi không thể tránh khỏi việc bắt đầu cảm mến ông ấy.

“Và nếu cô gái này không thư giãn và hoàn thành cuốn sách của mình nhanh lên thì, cô bé sẽ quay lại đây sớm đấy nhé.”

“Cháu sẽ bắt đầu viết vào ngày mai!” – cô bé thốt lên.

Image 35

Dịch giả: Vivy Lê Vivy7117
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.