“Bây giờ mọi chuyện đã khác rồi vậy ông muốn làm gì? Ông sẽ trở lại thành phố chứ?” - Vinka hỏi ông lão.
Ông lão suy nghĩ, hình dung ra nhiều khả năng khác nhau và sau đó nói:
“Mmm, thành phố… người Terri đầu tiên biến hình thành người Swama trong thời hiện đại này à, ừm… và ông thì ghét mấy cái vụ tai tiếng... Mặt khác, ông sống ở đây yên tĩnh, dọn bàn ăn mà không phải gặp gỡ ai, và các cháu đến đây thăm ông: ông rất vui.”
Chúng tôi biết rằng thực tế thì ông ấy hơi bị buồn chán và trầm cảm luôn rồi, nhưng chẳng đứa nào nói gì.
“Và ông cũng không nhìn thấy dù là một đội tuần tra người Terris đi ngang qua đây luôn sao?”
“Không có ai, kể từ khi cuộc chiến giữa người Terri Zumbo và Terri Wacos kết thúc thì chẳng còn ai qua lại nơi này nữa.”
“Thế ông không thấy chán sao, ông Krato?
“Ờ thì, thú thật là đôi khi ông cũng cảm thấy cô đơn đấy. Này Ami…
Cậu sẽ đi tới hành tinh của "Betro" mà phải không? Chắc hẳn ở đó phải có một số bà già xinh đẹp chớ…”
Tôi cười nói: “mà ông đâu có thích lời ra tiếng vào đâu nào? Sẽ không dễ dàng đâu nha… Cái chuyện một người ngoài hành tinh sống trên Trái đất ấy ...”
“Làm sao họ biết ông đến từ hành tinh khác cơ chứ? Ông sẽ chẳng khai điều gì đâu.”
“Với đôi tai nhọn này, đôi mắt tím này và cả mái tóc nửa hồng kia nữa? … Họ có thể nghĩ rằng ông là một người lạ kì, ngoại trừ là một người trái đất. Họ sẽ chạy trốn bất cứ nơi nào họ nhìn thấy ông đấy ...” Vinka nói vừa cười.
“Trừ khi ông thay đổi khía cạnh thể chất của mình…” - Ami cất lời khiến chúng tôi rất tò mò. Sáu con mắt nhìn chằm chằm vào cậu bé với làn da trắng.
“Eh, đừng nhìn mình như thế chứ ... mình chưa giết ai cả đâu nhé! …
Mình chỉ muốn nói rằng công nghệ của nền văn minh chúng mình cho phép thực hiện những thay đổi nhất định đối với hình dạng bên ngoài của bất kỳ sinh vật sống nào, nhưng điều đó không thực sự có nghĩa là chúng ta sẽ…”
“Cho chân cẳng mình thêm tí thịt nào!” (Vinka).
“Làm cho mình cao hơn chút đi” (Tôi. )
“Xóa bớt mấy cái nếp nhăn cho ông với!” (Krato).
Mỗi người trong chúng tôi đều kịch liệt đặt hàng để coi được những khả năng tuyệt vời nằm trong tầm tay của Ami, người mà như mọi khi, đang chết vì cười.
“Dừng chuyện vớ vẩn này lại ngay đi thôi. Đây là một vấn đề rất tế nhị và không phải để phục vụ cho sự phù phiếm của mấy người đâu nhé.”
“Vậy chứ nó dùng để làm gì?” - tôi hỏi “Ừm … Mình không nên đề cập đến chủ đề này… Chà. Đôi khi nó cần thiết cho một người được sinh ra trong một thế giới tiến hóa, được gửi đến một nhiệm vụ đến một hành tinh không tiến hóa.”
Vinka rút ra kết luận nhanh chóng:
“Vậy là mặc dù mình không được sinh ra trong một thế giới tiến hóa, nhưng cậu vẫn có thể thay đổi ngoại hình của mình để có thể sống trên Trái Đất. Cậu có thể làm tai mình tròn trĩnh lại và…”
“Đừng mơ nhé, mình yêu đôi tai của cậu như thế đấy” - Tôi hoảng hốt bày tỏ.
“Và cháu cũng có có thể xóa nếp nhăn trên mặt ông, làm cho tóc của ông trong giống như “Betro” nữa…”
“Tuyệt vời ông mặt trời! Chúng ta lên tàu và thực hiện một ca nâng mặt ngay và luôn đi… mà nó… sẽ không đau chứ?”
“Mình đã nói rằng công nghệ này không phải để nuôi dưỡng những điều phù phiếm, mà là dành cho những vấn đề thực sự quan trọng đấy.”
“Và cậu không nghĩ rằng việc trông trẻ hơn không quan trọng sao, Ami?”
“Không, Krato. Đối với tôi, điều quan trọng là mọi người đều thể hiện ra bên ngoài những gì bên trong họ. Chúng chân thật, luôn đẹp, kể cả những nếp nhăn cũng thế.”
Krato tìm thấy một cơ hội tốt để tung ra một trò đùa khác của mình:
“Ông biết, tuổi trẻ tuyệt vời, và những nếp nhăn của ông làm cho ông trông quá sức là đẹp trai – Mấy người hâm mộ chẳng để ông sống yên thân nữa. Và chính xác là vì lý do này mà ông chẳng muốn mình trông quá thu hút mà lại muốn bản mặt mình với làn da căng xấu xí cơ. Hohoho!”
“Mình nhắc lại rằng khoa học tiến bộ không phải để phục vụ cho những điều phù phiếm.”
“Cậu nói rằng tấm giấy da của ông đã giúp rất nhiều người…Chẳng phải nó khiến cho ông xứng đáng được trẻ hơn bốn trăm tuổi sao?” - ông hỏi Vị ẩn sĩ làm tôi nhớ rằng ở Kia tuổi được tính ngắn hơn hai mươi lần so với tuổi trên Trái đất, theo cách này thì ông ấy phải khoảng 1400 năm tuổi Kia, tức 70 tuổi Trái đất. Nhưng sau này tôi mới biết rằng ông ấy trẻ hơn nhiều.
Ami không hề lay chuyển, vẫn nghiêm túc quay mặt lại, khoanh tay.
“300 được không? … Ngoài ra, suốt mấy ngày rồi ông chẳng hề nói một từ xấu nào, thậm chí cả từ “guakaka” … Ồ, tôi có nghe nhầm không đấy! … Chà, 250 thì sao?
“Vật phẩm được sinh ra từ Tình yêu không phải là đối tượng để mà giao dịch” - Ami nói, vẫn không nhìn chúng tôi.
“200 nhé? Giấy da là giấy da…” Krato nhấn mạnh một cách ngạo mạn, “nói thế nào tôi cũng thấy xấu hổ đâu.”
“Đối với một tâm hồn vĩ đại, phần thưởng cho sự phục vụ cao quý cũng bao gồm cái ân sủng được là người thực hiện nó. Phục vụ không phải là ban ơn huệ cho ai, mà ngược lại là một đặc quyển.”
“Hai ngày vậy? Hôm nay ông đã rửa lỗ tai và còn cầu nguyện nữa đấy…” - Krato nói nhây với một giọng rất hài hước và sau đó chúng tôi hiểu ra rằng ông ấy đang đùa lầy lội tí thôi và tất cả chúng tôi đều phá lên cười.
Sau đó Vinka nhấn mạnh.
“Và bây giờ nói nghiêm túc nhé, Ami. Cậu có thể sửa đổi ngoại hình của mình một chút để mình có thể sống trên Trái đất không?”
“Thế thì được, mình có thể, nhưng đừng ảo tưởng, hãy nhớ đến ông dượng của cậu ...”
“Mấy đứa kể cho ông nghe với có được không?” - Krato hỏi.
Và sau đó Vinka bắt đầu kể lại những nan đề của chúng tôi. Ông già cảm động khi biết rõ về trường hợp của hai đứa.
“Ông sẽ nói chuyện với dượng của cháu và thuyết phục ông ta, và nếu như ông ta không chấp nhận, ông ta sẽ có một cuộc chạm trán với nắm đấm mạnh mẽ này.” – ông lão vừa nói vừa đấm vào lòng bàn tay mình…mà cái quả đấm ấy không gây ấn tượng được với ai.
“Dượng của cháu là một người Terri hơi bị to lớn đấy ạ ...”
“Dượng cháu là một tên người Terri à? … Hum... À thì…Chúng ta sẽ thuyết phục ông ấy một cách tử tế…Chúng ta luôn cần tìm ra con đường hòa bình và thông cảm, các con ạ. Hohoho!”
Đột nhiên tôi nảy ra một ý tưởng đáng khích lệ:
“Ami, liệu có khả năng nào dượng Goro sẽ biến hình thành người Swama không?”
“Như thế sẽ vừa đẹp thật đấy, nhưng theo nghiên cứu của mình, ông ấy còn cách rất xa mức độ tiến hóa cần thiết để bắt đầu sự biến đổi. Vì vậy, tốt hơn là quên khả năng này đi.”
Khi nghe điều đó, Krato giả vờ như tuyệt vọng:
“Không thể có người Terri nào đạt đến đỉnh cao tinh thần như vậy: Hohoho!”
“Cậu có kế hoạch nào khác để thuyết phục dượng ấy không, Ami, bộ cậu không thể thôi miên dượng ấy được sao?” Vinka hỏi.
“Đừng hòng mơ mộng việc ấy nhé. Việc sử dụng thuật thôi miên để thao túng một người là một sai lầm nghiêm trọng đối với nhà cầm quyền Thiên Hà. Quyền tự do lựa chọn của mỗi cá nhân không thể bị vi phạm vì bất kỳ động cơ nào.”
“Nhưng cậu đã thôi miên mấy người cảnh sát trong chuyến đi đầu tiên của chúng ta đấy thôi”
Cậu ấy bắt đầu cười vì sự bối rối của tôi.
“Đó là một trò chơi, Pedro, họ không bị thiệt hại nào cả. Cũng không phải là trường hợp “cực đoan về tinh thần” , chúng ta không nên nhìn nhận mọi thứ theo chiều hướng tệ hại.”
“Sau đó cậu còn thôi miên khiến cho mình khôngf thể nhìn thấy trái tim có cánh trên đá…”
“Để dành cho cậu một bất ngờ thú vị ngay sau đó ...” - Cậu chàng ta cười sảng khoái nói.
“Thật vậy, nhưng rồi cậu cũng đã thôi miên một người Terri để tên ấy không nhìn thấy chúng ta đấy thôi.”
“Để bảo vệ các cậu, việc ấy cũng không có hại gì cả. Thiệt hại xảy ra khi cậu thôi miên hoặc gợi ý cho ai đó làm điều gì đó mà họ thực sự không muốn làm, như trường hợp ngành quảng cáo, người ta thao túng tâm trí của đám đông để họ bắt đầu khao khát những thứ người này muốn bán… Con người không biết về tầm quan trọng và ý nghĩa đằng sau của những gì họ đang làm khi đi ngược với các quy luật vũ trụ khi họ sử dụng chiến lược quảng cáo kiểu này. Và rồi như mọi khi lại hỏi: “Tại sao Thượng Đế lại trừng phạt tôi thế này? Tôi đã làm gì xấu chứ?”
“Ý cậu là sao, đứa trẻ của những vì sao?
“Tình yêu là quy luật cơ bản của Vũ trụ? Khi luật này bị vi phạm, nó sẽ ảnh hưởng đến nhiều người… Vì ta sẽ nhận lại kết quả do tất cả các hành động của mình đã gây ra. Nếu những người làm ra quảng cáo sử dụng kiến thức và tài năng của họ để cải thiện cho nhân loại, giúp ý thức nhân loại tiến hóa, đổi lại họ sẽ nhận được những điều kỳ diệu, do cùng một “quy luật boomerang”.
“Những chiếc boomerang ấy à?” - cả ba chúng tôi cùng hỏi.
“Nguyên nhân và hậu quả, hành động và phản lực của hành động1, ít nhiều gì đều giống nhau. Nếu cậu làm một điều thiện, cậu sẽ nhận lại một điều thiện. Nếu cậu gây ra tổn hại lớn, cậu có thể sẵn sàng đợi thiệt hại cho chính mình, với cùng một "sắc độ" của những gì cậu đã làm. Luật này áp dụng trong mọi khía cạnh của sự sống.”
Ông Krato nhiệt tình hỏi: “điều đó có nghĩa là, nếu hiệu ứng từ tấm giấy da của ông không phải là một trò đùa, thì nó có nghĩa là ông cũng có thể chờ đợi một điều gì đó tốt đẹp được hồi đáp lại?”
“Đúng vậy ông có thể, quy luật thực sự rất toán học, nhưng đừng hiểu nó với nghĩa phù phiếm.”
“Nhưng gần đây chưa có chuyện tốt lành nào đến với ông cả.”
1 “Action and Reaction”. Reaction (v) : phản ứng. Ở đây nghĩa chơi chữ là cái hậu quả của hành động.
“Thật là vô ơn hết sức à, nói vậy trong khi vừa mới được hết buồn bực...” Ami vừa nói vừa nhìn ông đầy trách móc.
“Guak! Đúng là vậy thật…”
“Ông có thể đã phải dành cả phần đời còn lại của mình mà không biết rằng lý do ông trốn tránh là vô nghĩa, nhưng "ông đã làm một điều gì đó"
để khiến cho cháu đến thăm ông.”
“Ông tin rằng cậu nói đúng nhưng …?”
“Nhưng sao cơ?”
"Ờ, cậu biết đấy ông cảm thấy cô đơn ...”
“Giờ ông có thể trở lại thành phố rồi mà, ông Krato.”
“Một lão già như ông đấy à? Ông sẽ chẳng biết phải làm gì, làm mà sống nổi. Ngoài ra, ông lại không biết gì về thế giới hiện đại, đó sẽ là một trở ngại. Mặt khác, vấn đề chính yếu là ở chỗ này, những người duy nhất ông yêu quý là cậu và hai đứa trẻ này. Ông yêu quý các cháu rất nhiều, và vì vậy mà ông muốn các cháu sống cùng với ông. Ông tin rằng ông không còn có thể chịu đựng thêm một cuộc chia ly nào nữa.”
Vinka và tôi nồng nhiệt ôm lấy ông già thân yêu.
“Lại một bộ phim nữa…” - Ami cười nói.
“Cả ba chúng ta không sống cùng nhau được sao?” - Tôi hỏi “Trái với những điều mình nghĩ”.
Lần này Ami không cười nữa, nhìn tôi nghiêm túc hỏi:
“Đây có phải là mong muốn thực sự của cậu không, Pedro?”
“Mình biết đó là điều mình mong muốn, tâm hồn mình tan nát nếu phải rời xa Vinka lần nữa, mình biết cảm giác cô đơn của ông Krato… Không, ông ấy không thể chịu đựng được. Đúng vậy, đây chính là mong muốn của mình.”
“Vậy thì cậu hãy yêu cầu đi, tốt hơn hết cậu hãy quyết định rằng việc này là hiện thực, và hãy tin rằng nó sẽ trở thành hiện thực, Pedro. Nếu cậu thực sự nghĩ rằng điều đó là có thể và nó sẽ được ban cho cậu, thì điều đó sẽ được chấp nhận, nhưng nếu như cậu để cho sự nghi ngờ chiếm lấy cậu...
Mình sẽ nói cho cậu một điều nữa: những lời chúc tốt đẹp đến từ phần cao cả nhất bên trong cậu, cái phần của Thượng Đệ ngự trị bên trong cậu. Và nếu Ngài đặt một khát khao vào trong cậu, đó là bởi vì cậu có khả năng làm được như thế. Nhưng để đạt được điều này cậu cần có niềm tin, sự chắc chắn và cảm thấy an toàn.”
“Vậy mình chắc chắn rằng chúng ta sẽ đến Trái đất và sẽ luôn sống cạnh bên nhau.” - Lần này tôi nói với vẻ hào hứng.
“Mình cũng vậy.” , “ông cũng thế.” - Vinka và Krato vui vẻ bày tỏ.
“Được rồi, mấy nhóc, nói rất hay. Nào bây giờ chúng ta hãy đi thuyết phục dượng Goro.” - Ami vui vẻ nói.
“Ông có thể đi cùng các cháu không?” - Krato hỏi “Đúng đấy, Ami, ông ấy có thể đi cùng chúng ta!” - Vinka và tôi cùng thốt lên.
“Mình không có vấn đề gì. Ông có thể đi cùng, ông Krato.”
“Hoan hô! Hohoho!”
“Cậu có kế hoạch gì không, Ami?
“Không có cái nào hết trơn, nhưng điều ước của chúng ta sẽ trở thành hiện thực: Phải không?
“Đúng vậy!”
Ami nói chúng tôi sẽ đi một chuyến ngắn đến thành phố của Vinka. Thật ra, nó ở hẳn trên một lục địa khác, nhưng xét ở tốc độ chiếc phi thuyền của cậu ấy di chuyển thì đó là một chuyến đi "ngắn".
Được bay trên “UFO” lần đầu tiên ông Krato rất vui. Ông không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào của chuyến đi, nên cứ chúi mũi vào khung cửa sổ.
- Hohoho! Điều này thật ngoạn mục! … Nhưng…bộ không nguy hiểm gì sao? Ông cũng nặng kí đấy còn thiết bị này thì như cái vỏ của "topa"
vậy.”
Tôi hiểu rằng từ này hẳn có nghĩa là một loại hạt hay đại loại như thế.
“Ông nói đúng rồi đấy, ông Krato. Con tàu này rất nhẹ. Bởi vì chúng tôi sử dụng vật liệu siêu nhẹ nhưng không có vấn đề gì, chiếc tàu này có thể nâng bất kỳ trọng lượng nào, bởi vì ở bên trong đây không có trọng lực, dù vậy chúng ta vẫn có thể đứng trên sàn vì chúng ta sử dụng trọng lực nhân tạo có thể thay đổi được. Xem này…” Cậu ấy nói và bắt đầu vọc mấy cái nút điều khiển.
Đột nhiên chúng tôi đang lơ lửng trên không trung. Sức nặng của chúng tôi biến mất, nhưng Ami vẫn đứng ở vị trí của cậu ấy, vẫn dính vào ghế của cậu ấy. “Thật giống y như đi bơi trong không khí vậy! Hohoho!”
Ông Krato di chuyển khắp căn phòng vẫn lơ lửng trên không bằng cách đẩy chân vào tường. Vinka và tôi bắt đầu bắt chước ông ấy. Cô ấy nhanh chóng bắt đầu thực hiện những trò như tôi đã thấy trong các điệu nhảy dưới nước trên truyền hình. Tôi rất thích thú với việc phát minh ra những chuyển động nghệ thuật trên không trung này.
Ami chạm vào một cái nút trong khi cười và rồi mọi người ngã lăn quay xuống sàn.
“Eh, ông nghĩ cái cổ của ông bị đau rồi! Cháu sẽ phải trả giá cho thiệt hại này, thương tích và cả viện phí nữa đấy nhé. Cháu sẽ bị luật boomerang trừng phạt, Ho, ho, ho!
“Mình không bất cẩn đến mức dùng tất cả trọng lực nhân tạo mà chúng ta mang theo đâu. Nhân tiện, các cậu có biết rằng lơ là cũng là một loại xấu xa không?”
Tôi không rõ cậu ấy muốn nói gì.
“Nếu phi công lái một chiếc máy bay đầy hành khách mà lại bất cẩn thì… hoặc người thợ máy bất cẩn chẳng hạn …” cậu ấy nói.
Tôi hiểu ngay.
“Sự bất cẩn có thể gây ra nhiều thiệt hại giống như việc cố ý làm điều xấu, và vì vậy, hãy cố gắng luôn giữ mọi thứ ngăn nắp, đừng để bị phân tâm. Nếu trí nhớ kém, hãy ghi lại mọi thứ, hãy thực hiện các thói quen để đảm bảo rằng mọi thứ đều trong tầm kiểm soát. Hãy chú ý khi băng qua đường. Cuối cùng, đừng bỏ bê bất cứ điều gì bởi vì Vũ trụ không thể giúp đỡ những kẻ bất cẩn.”
“Sao vậy Ami?”
“Nếu cậu sống trong một khu phố đầy những tên trộm mà cứ hay quên khóa cửa nhà thì…”
“Đúng là vậy.”
“Những doanh nghiệp lớn mà thiếu cẩn thận thì cũng có thể mất trắng đấy các cậu ạ.”
“Thế thì cháu đừng có mà lơ là mấy nút điều khiển đấy nhé, cháu bé ngoài vũ trụ.”
“Đừng lo, ông Krato, máy tính phi thuyền này đủ khả năng lo liệu mọi việc rồi, chiếc phi thuyền được lập trình để không thể bị rơi hay va chạm.”
“Nhưng luôn trông chừng thì cũng đáng lắm phải không nào? Chúng ta không được lơ là vì như thế là tội lỗi. Hohoho!
Vài phút sau, chúng tôi đã có mặt ở thị trấn của Vinka nhưng vẫn vô hình , cụ thể là ngay trên nhà cô ấy. Chúng tôi nhìn vào màn hình điều khiển. Một người Terri xấu quắc, giống như những người Terri khác, đang nằm dài trên ghế thư thái đọc báo. Nhưng người … e hèm ... người đàn ông này ăn mặc rất lịch sự, không chê vào đâu được. Bạn chỉ có thể nhìn thấy lông dài màu xanh lục ở trên đầu và ở tay ông ấy được chải chuốt kỹ càng óng ả, móng vuốt trên tay ông ấy cũng thế. Một người phụ nữ đang ngồi trước mặt ông dệt vải.
“Dì ơi dượng ơi! Cháu ở đây này!”
“Thật may là họ không thể nghe thấy cậu, Vinka. Nếu họ mà biết rằng cậu đang ở trên một con tàu vũ trụ thì…”
“Và họ sẽ phải biết, không còn cách nào khác.” Cô ấy nói có phần nản lòng. Ami đồng ý.
“Chúng ta hãy lập kế hoạch thuyết phục dượng Goro nhé, có lẽ phải mất vài ngày…vài tuần.”
“Sao cơ?”
“Hay thậm chí là vài tháng hay… vài năm trong trường hợp xấu nhất.”
Chúng tôi há hốc mồm đầy lo sợ.
“Này, nhưng cũng đừng có đeo những khuôn mặt kinh dị đó chứ. Chúng ta phải lạc quan và mình đã quên mất. Nhưng chúng ta không nên mơ mộng viễn vông, trước mắt chúng ta là một người có tâm tư cứng ngắc như cục đá, thật không dễ dàng gì để rời xa một cô bé mà họ đang chịu trách nhiệm… và để cô ấy đi cùng mấy kẻ sống ngoài không gian từ thế giới khác…các cậu hiểu điều ấy chứ?
Đúng là thế, chúng tôi suy nghĩ một lát, và khi hai đứa hiểu ra thì tinh thần của cả hai rơi đánh thịch xuống sàn.
“Nhưng cũng đừng mất niềm tin. Chốt lại là, đêm nay cậu sẽ ngủ trong nhà cậu nhé. Ngày mai chúng ta sẽ gặp dì dượng cậu. Ngày mai mình sẽ đi qua và tìm họ một lần nữa. Chúng ta sẽ làm lại nếu cần. Bây giờ cậu hãy cứ đi nói chuyện với dì cậu một mình trước. Hãy chuẩn bị tinh thần cho dì ấy từng chút một, đừng kể dồn dập quá nhiều thứ trong cùng một ngày. Chúng mình sẽ tiếp tục nhìn qua màn hình để theo dõi xem phản ứng của họ thế nào.”
“Dễ lắm... Họ sẽ rất vui khi biết rằng mình muốn lên tàu vũ trũ và bay đến một thế giới khác … Họ sẽ gửi mình vào nhà thương điên!”
“Nhưng nếu dì của cậu nhìn thấy chiếc “UFO” thì…” Ami nói với một nụ cười khiến chúng tôi phấn chấn hơn.
“Cậu sẽ cho phép dì ấy nhìn thấy con tàu này à, Ami?
“Nếu cần, và nếu như người có thẩm quyền cho phép, thì có. Tất nhiên không phải ngay ngày hôm nay.
Vinka đang mất kiên nhẫn:
“Không phải hôm nay? Còn chần chừ gì nữa chứ?
“Chúng ta phải tiến hành từng chú một, Vinka. Không thể dục tốc bất kì điều gì được.”
“Mình nghĩ rằng sẽ không có vấn đề gì đâu, Ami, cậu đừng lo lắng. Hahaha! Dì Clorka của mình đang dần tin vào những gì mình kể với dì ấy, bởi vì chính dì là người giúp mình viết sách mà. Lúc đầu, dì không mở lòng đâu, nhưng giờ dì đã sẵn sàng tin tưởng hơn rồi.
“Sẵn sàng tin những gì cậu viết là sự thật à, Vinka?” - Tôi hỏi.
“Không, không phải là tin tất cả mọi chuyện, nhưng là bắt đầu chấp nhận rằng có thể có sự sống thông minh bên ngoài thế giới này. Vậy nên thuyết phục dì dễ dàng hơn là dượng mình.”
“Biết đâu chúng ta may mắn và giải quyết êm đẹp mọi chuyện ngay lập tức, biết đâu đêm nay vali của Vinka sẽ ở trong nhà của mình, có một căn phòng cho cô ấy…” Tôi nói với vẻ đầy hy vọng.
“Lạc quan là tốt, Pedro, nhưng bị ảo tưởng thì không tốt tí nào đâu.” -
Ami nói khi quan sát tôi với vẻ thông cảm.
“Khác biệt ở chỗ nào, đâu là giới hạn, Ami?” Tôi muốn biết.
“Ờ, thực tế thì cái gì cũng có thể…”
“Cái gì cũng có thể ư? Tất cả mọi thứ à?” Vinka nghi ngờ hỏi.
“Chà, ngoại trừ những điều vô lý và sai lầm, như ai đó muốn trở thành một nhà hùng biện nổi tiếng nhưng lại không có lưỡi để nói… hay muốn lên một con tàu như thế này, với trái tim đầy hận thù, ghen tị và đố kỵ... Nhưng trong phạm vi bình thường, mọi thứ cậu muốn trở thành hiện thực đều có thể hiện thực hóa, miễn là tuân theo quy trình cần thiết.”
“Giải thích thêm cho ông đi nào, cậu bé ngoài không gian ơi.”
“Giống như một hạt giống cây cần phải tuân theo một quy trình nhất định, thời gian, chế độ dinh dưỡng và chăm sóc thích hợp để trở thành cây, cũng như vậy, ta phải biết rằng cần một quá trình để dự án, ước mơ hay mong muốn nào đó thành hiện thực. Mọi thứ đều có thể, nhưng mọi thứ đều cần có quy trình, thời gian và công sức.”
“Cũng giống như lên men nước trái cây muflos. Thay đổi không thể trong một sớm một chiều - Krato nói.”
Tôi thì quan tâm hơn đến khả năng Vinka có thể đến sống với tôi ngay trong đêm đó hay không.
Ami nắm bắt được những gì tôi đang nghĩ và quay trở lại chủ đề.
“Kẻ bi quan đã nhầm, bởi vì mọi thứ đều có thể xảy ra nhưng người mộng mơ cũng nhầm lẫn nốt vì anh ta không thể phân biệt được đâu là thực tế vô lý và như thế nào là thực tế có thể xảy ra, hoặc vì anh ta đã không nhận ra quy trình và thời gian cần thiết để thực hiện hoặc đạt được điều gì đó. Mình đã nói với các cậu rằng mình đã nghiên cứu tâm trí của dượng Goro rồi phải không và đã được kết quả rõ ràng là: KHÔNG THỂ
ĐƯỢC. Vì vậy nên cái chúng ta đang tham gia vào là một nỗ lực đi ngược lại những gì cơ sở lý luận nói. Không phải chỉ cần vài giờ thôi đâu, Pedrito, nhưng cũng đừng suy nghĩ tiêu cực nhé, chúng ta phải có niềm tin rằng mọi thứ sẽ ổn thôi, và cậu phải rèn luyện tính thiếu kiên nhẫn của mình đi. Dù mọi chuyện có ra sao, cậu cũng phải về nhà một mình, bà ngoại còn đang đợi cậu đấy.”
“Cháu có bà à, "Betro"?” - ông lão đắc ý hỏi.
“Vâng ạ.”
“Ừm… Bà cháu ly hôn? Hay góa chồng?”
“À không! Bà của cháu là một vị thánh, ông Krato, và ông của cháu thì đầu đầy chí.” - Tôi nói dối, bởi vì bà là một góa phụ.
“Hãy cố gắng đừng nói dối, Pedro.” - Ami cảnh báo tôi.
“À, ra là cháu không có ông à, cháu có thể gọi ông là "ông" nhé, "Betro".”
Họ bắt đầu cười, nhưng tôi không thích thú với điều đó.
Ami chỉnh cho con tàu bay bên trên sân sau nhà của Vinka, nơi có đầy những bụi cây cao, cô ấy sẽ hạ xuống. Cậu ấy nói rằng sáng sớm hôm sau chúng tôi sẽ quay trở lại chỗ này.
Chúng tôi nói lời tạm biệt nhau một cách hơi rời rạc, như thể cô ấy sắp ra chiến trường vậy khiến cho Ami lại cười như mọi khi, tuy nhiên lần này ngôi sao nhí đã nhầm và chúng tôi đã đúng: Vinka có một “cuộc chiến”
trước mắt. Cuộc hội ngộ của chúng tôi sẽ không dễ dàng như vậy ... Cô ấy ra khỏi phi thuyền và vào nhà. Chúng tôi theo dõi cẩn thận trên màn hình.
“Cháu chào dượng! Chào dì ạ!” - cô ấy nói lời chào và hôn lên má họ.
“Sao cô ấy có thể hôn con quái vật đó chứ!” - tôi thốt lên “Yên lặng, nghe này.” - Ami ra lệnh “Dì Clorka… dì có tin vào người ngoài hành tinh không?”
Ami hơi nhăn mặt.
“Cô bé chẳng bao giờ mào đầu cả! …Đúng là một cô gái bốc đồng! Với lại, mình đã bảo cô ấy chỉ nói chuyện riêng với dì mà… Thật là sơ suất!”
“Không, dì không nghĩ vậy đâu…” dì nói với vẻ hơi hoảng hốt, ra hiệu cho cô bé im lặng, chỉ về phía Goro, đang chìm sau tờ báo. Nhưng dượng ấy đã nghe thấy và nói:
“Cái nỗi ám ảnh của cháu… Hum.. Cô bé lớn lên sẽ không trở thành người bình thường đâu. Anh hy vọng là nó sẽ không khiến anh phải xấu hổ…”
“Vậy nếu cháu điên khùng như thế thì dượng à, dượng có phiền không nếu cháu đi và sống xa nơi đây?”
Người Terri như thể mới lọt ổ gà, ném tờ giấy ra xa, nhìn cô ấy đầy đe dọa và với giọng điệu kiên quyết nói:
“GÌ…? CHÁU MUỐN NÓI GÌ? !”
Thật tội nghiệp, Vinka trở nên nhợt nhạt, nhưng đã tìm ra cách để giảm căng thẳng và sử dụng nó có lợi cho cô ấy.
“Trong ngôi nhà này, cháu bị coi là điên rồ… đến nỗi cháu làm cho dượng phải xấu hổ… Tốt hơn hết là cháu nên đi đi cho lành…” cô ấy nói, như sắp khóc.
Điều này khiến dượng Goro xúc động, ông đứng dậy, tiến lại gần cô bé và bắt đầu xoa đầu cô: “Xin lỗi nhé, Vinkita, cháu nói đúng, dượng đã hơi khó tính với cháu... Dượng sẽ cẩn thận hơn để cháu sẽ không bao giờ có ý nghĩ từ bỏ mái nhà này ...”.
“Ôi trời, còn tệ hơn! - Tôi bực bội kêu lên.
“Sẽ không dễ dàng đâu.” - Krato vuốt râu nói.
“Mọi người ơi đừng mất tinh thần nhé” - Ami động viên chúng tôi.
Vinka nhìn lên, biết rằng chúng tôi đang theo dõi cô ấy, và trừng ra một nét mặt như thể đang hỏi "Giờ sao đây?” làm cả đám phải bật cười, dù đang lo muốn chết.
Sau đó, cô ấy nghĩ ra một chiến lược khác và nói:
“Ngay cả khi cháu tin vào sự sống ngoài hành tinh à?”
“Giỏi lắm Vinka” , tôi nghĩ.
Dượng Goro cố gắng đưa cô ấy trở lại với lí luận một cách khéo léo.
“Con gái à…chúng ta cùng bỏ qua đi…chỉ là nỗi ám ảnh của con về chủ đề này thôi mà.”
Cô ấy đứng dậy và thách thức nói:
“CHÁU ĐÃ NHÌN THẤY CON TÀU!”
“Đây là ảo giác, là cháu mơ thấy hiện tượng khí tượng học thôi mà con gái.”
“VÂNG, ĐÚNG THẾ? TA CÙNG ĐI MÀ XEM CON TÀU SẮP SỬA XUẤT HIỆN Ở NGAY ĐÂY TRONG CHỐC LÁT NỮA THÔI CÓ PHẢI LÀ ẢO GIÁC KHÔNG NHÉ. ĐI NÀO. CHÚNG TA ĐI RA SÂN SAU
MÀ XEM CÓ THẬT LÀ ẢO GIÁC KHÔNG NÀO.” Cô bé vừa nói lớn vừa bước ra ngoài.
Ami giật mớ tóc của cậu ấy.
“Cậu làm sai rồi, sai hết cả rồi, không phải thế này đâu! … Lỗi tại mình cả. Cậu thấy chưa? Mình đã không cẩn thận đủ khi hướng dẫn cho cô ấy.
Thật là một thảm họa…”
“Mọi thứ vừa hoàn hảo đấy, Ami, bây giờ chúng ta làm cho con tàu hiển lộ và sẵn sàng thôi” - Tôi nói “Gì cơ? Nếu chúng ta làm thế, Goro sẽ phát điên mà chết mất, mà mình cũng không thể làm cho con tàu hiện thân theo ý mình được. Cần phải được người có thẩm quyền cho phép. Và nếu mọi chuyện phát triển theo hướng không hay ho thì sẽ chẳng ai cho phép đâu. Vinka phải tiến hành chậm rãi một cách riêng tư, mình đã dặn cậu ấy thế rồi vậy mà…”
Vì tôi hiểu người bạn tri kỷ của mình, tôi giải thích:
“Cậu đề nghị gì đi, Ami, đừng nóng vội.”
“Đúng! Mình đúng là một tên ngốc, và Vinka thật là một kẻ nổi loạn…
Nhưng lỗi là ở mình. Mình phải nhớ kĩ rằng mình đang đứng trước mặt những người ít tự chủ... Chúng ta lắng nghe tiếp đã nào.”
Goro nhìn Clorka đầy lo lắng và nói:
“Cháu gái của chúng ta ốm rất nặng thật rồi. Chúng ta cần đưa cô bé đến chỗ bác sĩ tâm lý. Thật là điên mất thôi...”
“LẠI ĐÂY, LẠI ĐÂY NÀO MỌI NGƯỜI RA SÂN SAU MÀ COI NÀY. CHÁU ĐÃ LIÊN LẠC VỚI NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH, VÀ
NẾU CHÁU MUỐN, CON TÀU SẼ HIỆN RA. RA ĐÂY XEM CHÁU
CÓ PHẢI ĐIÊN HAY KHÔNG NÀY. ĐẾN ĐÂY ĐI!
“Tội nghiệp cháu tôi…hic hic.” - Dì Clorka nói khi nghe thấy vậy, rồi lấy khăn giấy để lau mắt mũi.”
Sự thật là có, người yêu tội nghiệp của tôi dường như đã phát điên. Tôi đau đớn khi nhìn thấy cô ấy như thế và tôi cũng cảm thấy có lỗi khi nhớ lại rằng cô ấy đang làm việc này đều là vì tình yêu của hai đứa. Dì và dượng của cô ấy rất chắc chắn rằng cô ấy đã phát điên và họ còn chẳng hề nghĩ đến việc đi ra ngoài hiên để nhìn thoáng qua.
“RA ĐÂY XEM NÀY, AMI, CẬU XUẤT HIỆN MỘT LẦN ĐI, CHO
HỌ THẤY TÀU KHÔNG GIAN CỦA CẬU, CHO NHỮNG NGƯỜI THIẾU NIỀM TIN NÀY NHÌN THẤY ĐI!” Cô ấy vừa nói vừa ngẩn đầu nhìn lên dù không trông thấy chúng tôi.
Ami lấy chiếc micro mà tôi từng biết trước đây, nó có khả năng truyền âm thanh đến một điểm cụ thể.
“Vinka” – cậu ta nói. Giọng cậu ấy lọt vào tai cô bé.
“SAO? AMI ĐANG VÔ HÌNH VÀ CẬU ẤY ĐANG NÓI CHUYỆN
VÀO TAI CỦA CHÁU... LẠI ĐÂY NÀO ...”
“Tội nghiệp nó quá … hic hic”
“Thật xấu hổ, thật hổ thẹn làm sao. Em đã dạy hư con bé, Clorka, con bé đã lạc lối rồi.” Ông dượng người Terri nói.
“Đó không phải là lỗi của em, Goro. Chị gái em đã mất trong một trận đánh bom khi em còn rất nhỏ, và đứa nhỏ được để lại cho em chăm sóc, giữa lúc chiến tranh không ai dạy em cách nuôi dạy con cái…”
“Bình tĩnh nào, Vinka, bình tĩnh lại nào.” - Ami nói với cô.
“CẬU ĐANG Ở ĐÂU, AMI?”
“Cậu nhỏ tiếng lại đi, Vinka. Cậu có thể bình tĩnh lại được không? Mình đang nói chuyện từ con tàu bằng một loại micrô định hướng. Dượng Goro vẫn chưa nên nhìn thấy con tàu đâu.”
“Ồ, đúng ha, chỉ có cho dì xem thôi…DÌ CLORKA ƠI, ĐẾN ĐÂY
NGAY ĐI!”
“Ồ, không phải vậy đâu.” - Ami kêu lên – “Mình yêu cầu cậu nói chuyện với dì trước, để chuẩn bị tâm lý cho dì. Mình không thể đột ngột hiện ra cho dì ấy nhìn thấy được.”
“Em đi xem chuyện gì đang xảy ra …tội đứa nhỏ…mấy cái quyển sách này!” – Dì Clorka nói.
“Đúng vậy, mấy cái quyển sách đó… Em mang con bé vào nhà đi, trong lúc đó anh sẽ gọi cho một người bạn làm bác sĩ tâm lý.”
Ông cố gắng giữ im lặng để những người hàng xóm không biết gì về những gì đang xảy ra. Clorka đi ra sân và ôm lấy Vinka vẫn đang nhìn lên không trung.
“Ami, hãy làm cho con tàu hiện ra bây giờ đi, có lợi cho chúng ta rồi.” -
Tôi yêu cầu.
Cậu ấy cầm chiếc điều khiển và nói:
“Mình cần phải xin tư vấn trước. Cần phải tính toán xem dì Clorka có thể chịu được nếu trông thấy con tàu hay không, chờ đã.”
Cái đầu rất lớn của dì Clorka xuất hiện trên một màn hình khác, rồi đến toàn bộ cơ thể. Chúng tôi thấy nhiều ánh sáng năng lượng lấp lánh nhiều màu sắc, nhưng Ami không nhìn vào màn hình đó mà nhìn vào màn hình khác, nơi những kí hiệu lạ lùng đang xuất hiện. Rồi tôi nghe một tiếng bíp.
“Tuyệt vời. Dì ấy nằm trong giới hạn, dì ấy có thể chịu đựng được mà không phải chịu bất kỳ tổn thương nào. Chúng ta đã được cho phép.”
“Tốt rồi, giờ chúng ta cho dì ấy "xem gần" nhé, tội nghiệp dì Clorka.”
Con tàu lúc này đã được hiện hình, ở một độ cao rất thấp. Chúng tôi bắt đầu bay vòng tròn xung quanh hai người họ.
“DÌ ƠI, XEM KÌA, ĐẰNG KIA!”
Vinka rất vui. Người dì lại không để ý gì đến, nhưng ngay sau đó một ánh sáng chói lọi chiếu vào sân nhà và dì ấy phải ngước lên nhìn trân trân, miệng há hốc.
“Đủ rồi” - Ami nói, và chúng tôi quay lại trạng thái tàng hình. Dì Clorka được nhìn thấy trong khoảng 15 giây.
“Không cần thu hút sự chú ý nhiều hơn mức cần thiết.” – cậu ấy giải thích “Dì có thấy không, dì? Đó là con tàu của bạn cháu đấy.”
Goro đã quan sát thấy tia sáng rực rỡ phát ra từ bên ngoài trong khi ông đang gọi điện thoại và bước ra ngoài sân. Ông thấy vợ mắt miệng mở tròn vo, vẫn còn đang nhìn lên trên. Ông ấy cũng như thế, nhưng ông không thể nhìn thấy gì hơn ngoài bầu trời. Tôi thì rất chi là vui mặc dù dì Clorka thì sắp ngất xỉu tới nơi.
Dượng Goro lắc lắc dì ấy và đưa cả hai dì cháu vào trong nhà. Ông ấy có vẻ rất lo lắng.
“Em bị sao vậy, Clorka, em đã thấy gì?” ông hỏi cô, và giúp cô ngồi xuống ghế bành.
“Dì ấy đã nhìn thấy con tàu của bạn cháu, tất nhiên là vậy rồi.”
“Đúng là ... Đúng là ... đã có ... một con tàu vũ trụ…Đúng là như vậy, Vinka không điên. Em đã thấy nó, đã thấy nó, anh Goro…”
“CHÁU ĐÃ NÓI RỒI MÀ!”
“Ảo giác thôi mà Clorka. Nhưng mà anh cũng nhìn thấy một luồng ánh sáng lớn bên ngoài… Đó là gì vậy em? Nhưng mà anh lại không thấy gì trên bầu trời cả.”
“Không, dượng ơi, chú chưa được cho thấy vì chú chưa sẵn sàng, đó là lý do vì sao mà bạn cháu làm cho con tùa trở nên vô hình khi chú đến. Là để bảo vệ chú, để chú không phát điên mà chết vì sốc.
Dượng Goro cũng ngồi xụp xuống. Ông nhắm mắt lại, đặt tay lên thái dương và bắt đầu vắt óc suy nghĩ.
“Tàu không gian…vô hình... Điều này có vẻ như là một trò đùa... Phải có một lời giải thích hợp lý nào đo. Em có có chắc là em đã nhìn thấy nó không Clorka?”
“Vâng anh Goro, và nó không phải là ảo giác.”
“Có thể đó là một thiên thạch, một ngôi sao băng chẳng hạn ...”
“Ngôi sao băng bằng bạc kim ư?” – Dì Clorka nói.
“Vậy đó có thể là một chiếc máy bay.”
“Tròn vo ấy à?”
“Vậy thì có thể là một hành tinh, một ngôi sao ...”
“Bay vòng tròn quanh phía trên nhà có đèn nhiều màu và bên dưới có một biểu tượng ư?”
“Một biểu tượng à? Biểu tượng gì cơ?”
“Giống như những gì dượng đọc thấy trong sách của cháu, dượng Goro, trái tim có cánh. Mọi thứ là sự thật, cháu thực sự đã đến những thế giới khác trong con tàu của Ami.”
Krato, Ami và tôi rất vui khi nghe cuộc trò chuyện giữa họ.
“Còn nữa, dượng Goro, họ đang theo dõi chúng ta ngay trong lúc này, họ đang nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của chúng ta đấy.”
“Họ nào? Cháu chỉ kể về một Ami nổi tiếng trong sách của cháu chứ mấy.”
“Vâng, nhưng còn có cả ông Krato, người đầu tiên trong số những người Terri biến hình thành người Swama trong thời hiện đại, mặc dù điều này không được biết đến vì ông ấy luôn ẩn náu trong vùng núi Utna. Đây rồi. Và cả Pedrito cũng ở đó trên con tàu, cậu ấy đến từ một hành tinh rất giống với hành tinh của chúng ta. Cậu ấy là linh hồn tri kỷ của cháu. Cả hai chúng cháu đang thực hiện một nhiệm vụ trên hành tinh của mỗi đứa chúng cháu, chúng cháu là những người phụng sự của Thượng Đế, Ngài là Tình yêu thương...”
Ông dượng người Terri vừa giật giật mấy cọng tóc màu xanh lục ở hai bên đầu vừa lắng nghe tất cả những điều phi lý này:
“Tàu không gian, sinh vật từ hành tinh khác, linh hồn tri kỷ, kẻ tiên phong biến đổi, Thần Tình Yêu ư… Làm ơn đi mà bé Vinkita, cháu hãy nói với chú rằng tất cả những điều này chỉ là tưởng tượng, không thể hơn thế được. Hiện thực cuộc sống thì không kỳ thú như truyện thiếu nhi đâu cháu. Làm ơn hãy nói với chú như thế đi mà. Nếu cháu không nói thế chú nghĩ đầu óc dượng sẽ nổ tanh bành mất … Vũ trụ này không phải là cách cháu đã vẽ ra nó trong quyển sách của cháu đâu. Chúng đều là tưởng tượng cả, không phải thực tế. Và hãy nói rằng chú không thể nào sai trong suốt nhiều năm như vậy, chú và cả các nhà khoa học nữa, những người đầy lý luận và nghiêm túc… tất cả đều đã sai ư?
“Vâng, dượng Goro, những nhầm lẫn suốt hàng thiên niên kỷ.” - Ami nói từ micro, tiếng nói nhảy tót vào tai người đàn ông Terri.
“AI NÓI THẾ!”
“Ami, dượng Goro. Cậu ấy có một chiếc micrô bên mình để có thể cho người khác nghe thấy cậu ấy nói chuyện bất cứ khi nào cậu ấy muốn.”
“Còn chưa chưa kể là cậu ấy có thể nói chuyện bằng bất kỳ ngôn ngữ nào nữa.” Tôi nghĩ.
“Em sợ lắm... lỡ đó là những linh hồn ... ác quỷ ...” Dì Clorka nói với giọng run rẩy.
“Đừng sợ, dì ơi. Ami rất tốt và cậu ấy là bằng xương bằng thịt. Thực sự là y như cháu đã kể trong quyển sách.
Goro dường như đã đưa ra một kết luận.
“Ai mà biết được… Đúng vậy, rõ ràng là có một công nghệ chưa được biết đến, nhưng không phải từ thế giới khác, rõ ràng là thật nực cười, hoặc có thể là có ... thật là điên rồ khi nghĩ như vậy… Anh không biết nữa. Điều không rõ ràng là nếu như họ có ý định tốt… Có thể họ đang lợi dụng chúng ta… Anh nghĩ anh sẽ gọi điện cho PP. Đây có thể là một mối đe dọa đối với Kia.”
“PP là gì vậy Ami?” - Tôi hỏi cậu ấy nhưng ông Krato đã trả lời:
“Brr, Cảnh sát Chính trị.”
“Ông nói đúng: brrr” Tôi nói.
“Có một số người chọn tất cả những điều xinh đẹp bao gồm cả khi chọn việc làm.” Krato nói.
“Công việc lâu dài của một người giống như bức ảnh hé lộ phẩm chất tâm hồn anh ta.” - Ami giải thích – “Nhưng cũng đừng kỳ thị.” – cậu nói thêm – “mọi người sẽ thấy rằng ngay cả PP cũng có những người tốt”.
“Tình yêu của cháu... là một sự đe dọa đối với Kia ấy à?” - Vinka hỏi cô chú với vẻ hơi mỉa mai.
“Mấy con chó chugs còn có thể được ngụy trang thành con tukos…”
Goro nói với vẻ ngờ vực.
“Tôi nghĩ rằng ông ấy muốn nói gì đó tương tự như là "sói già giả dạng cừu non" - tôi nói.
Ami bắt đầu cười ầm lên.
“Vậy là, Pedro, cậu có thể thấy rằng khắp vũ trụ này đâu đâu cũng có sự ngờ vực và nó luôn sử dụng những hình ảnh giống nhau.”
“Cậu có thấy tâm trí của một người Terri là thế nào rồi chứ? Dù tới lúc tâm trí đã có khả năng chấp nhận một thực tế vượt trội, tâm trí ấy vẫn cần phải hạ nó xuống cùng mức độ của chính nó. Nó chấp nhận điều đó, đúng thế, nhưng cũng sẽ nghĩ mọi thứ đều tội tệ như cách nhìn của nó vậy. Goro chấp nhận nửa vời rằng sự sống trên các thế giới khác là có thật, nhưng tất nhiên, đó phải là những sinh vật xấu xa… ngay cả khi họ biết về một số chiều không gian tuyệt đẹp của cuộc sống, về một số linh hồn tuyệt vời của Vũ trụ…”
“Cũng có con tukos không ngụy trang, chú ạ, chúng cũng tồn tại.”
“Thật tuyệt… nhưng không… không thể… KHÔNG THỂ ĐƯỢC!”
“Không, tất nhiên rồi” - Ami nói trên micro - mọi thứ trong Vũ trụ này đều phải khủng khiếp như ở Kia… Những thế giới hay những sinh mệnh siêu việt KHÔNG THỂ NÀO TỒN TẠI, TỰ NHIÊN. Trong số hàng triệu triệu ngôi sao và thiên hà chỉ có sự sống ở Kia là tốt nhất. Kia là hành tinh tiến hóa cao nhất trong Vũ Trụ. Phải không Goro?”
Vinka, tôi và Krato phá lên cười, Goro hơi dao động khi nghe Ami trêu những suy nghĩ của ông ấy.
“Tôi không biết, tôi không nói chuyện với những người không dám ló mặt ra… nếu như mấy người cũng có một khuôn mặt. Điều tôi biết là. Tôi cần phải suy nghĩ đã. Đầu tôi đau. Chúng ta đi ngủ cái đã.”
“Nhưng mà mặt trời đã lặn đâu dượng.”
“Không sao. Cháu cứ ở lại đây, dượng sẽ lên giường đọc sách của cháu để hiểu rõ hơn.”
“Dượng vẫn chưa đọc hả dượng?”
“Dương đọc các tác phẩm văn học nghiêm túc, không phải những thứ của trẻ con… Hẹn gặp lại cháu vào ngày mai và nói với “bạn bè” của cháu hãy ngừng theo dõi bằng camera ẩn giấu đó đi, họ phải tôn trọng cuộc sống riêng tư của chúng ta.”
Vinka bắt đầu cười. Nhìn lên trên và nói:
“Các cậu nghe thấy rồi chứ?”
Ami lấy lại micro.
“Hẹn gặp lại bạn vào ngày mai, và hãy cố gắng chấp nhận một chút rằng không phải mọi thứ đều kinh khủng như bạn nghĩ đâu, anh bạn Goro của tôi, và đừng thảo luận những điều này với bất kỳ ai, vì mọi chuyện có thể trở nên phức tạp. Được chứ?”
“Không sao đâu.” - Goro miễn cưỡng nói rồi nhốt mình trong phòng, đóng rầm cánh cửa.
Ami tắt màn hình.
“Mọi thứ diễn ra tốt hơn mong đợi, mới một buổi mà đã có nhiều tiến triển rồi, nhưng mà cũng đừng quá phấn khích. Tâm trí người Terri bị Tên Bạo Chúa Thế Giới ảnh hưởng và “
“Ảnh hưởng bằng cách nào hả cậu bé của thiên hà?” - Krato hỏi Ami giải thích cho ông lão tường tận về chủ đề Tên Bạo Chúa này và cho ông ấy xem màn hình “Brr, cảm ơn tôi đủ rồi. Tốt hơn chúng ta nên xem phần khác đi.”
“Một chàng thanh niên với thanh kiếm vàng đã xuất hiện, nhưng bây giờ anh ta có mái tóc màu hồng, đôi mắt màu tím và đôi tai của người Swama…”
“Đúng là một nhà vô địch! Lấy kiếm chém đi nào! Hohoho.”
“Các hình mẫu thay đổi theo tâm trí người ở thế giới khác nhau.” - Ami giải thích.
Tôi hỏi rằng liệu tâm trí người Terri cũng nhận được ảnh hưởng từ chàng thanh niên trẻ tuổi đó không.
“Họ càng chấp nhận ảnh hưởng này họ càng ít giống như người Terri hơn. Không sớm thì muộn, tất cả người Terri sẽ biến mất, Tình Yêu luôn chiến thắng và cậu có biết là tại sao không?
“Không.”
“Vì Thượng Đế là Tình yêu.”
Ông Krato trở nên nghiêm túc và nói “cháu nói đúng đấy Ami. Ông biết điều đó, ông đã trải nghiệm được, chính lúc đó ông viết ra tờ giấy da và ông không còn là người Terri nữa.”
“Vậy là ông đã có trải nghiệm soi sáng này khi còn một người Terri à?” - Ami hỏi “Y chang như anh chàng Goro kia vậy.”
“Ông thấy không? Thượng Đế không coi thường những con chiên lạc của mình đâu.” - Ami nói “Con gì lạc cơ?” ông già miền núi hỏi “Mấy con tukos lạc.”
“À, ông cũng không làm thế đâu, Ami.”
“Ông có khinh ai không, Krato?”
“Ông không hề khinh bạc mấy con tukos đi lạc trong vùng núi của ông bao giờ, thế nên ông tóm lấy một con.. mmm.một loại nước sốt cay nồng nàn khoan khoái. Hohoho! Nhân tiện đây, ông đói bụng rồi. Ta về nhà thôi.”
Ami nắm lấy cái điều khiển trong khi chúng tôi cười rần rần. Tôi đã nghĩ đến việc đưa Krato đến Trái đất, để ông ấy xem liệu ông có thực sự muốn sống ở đó hay không.
“Tuyệt vời! Vậy ta hướng đến Trái đất đi, đứa trẻ điện tử!”
“Nhưng… phải nhanh lên… trừ khi trong đây cháu có … ông không biết cháu có những thứ như vậy ở đây không nữa.”
“Sao vậy ông Krato?” - Tôi hỏi.
“Nhà vệ sinh à” - Ami cười nói, vì cậu ấy bắt được suy nghĩ của ông già.
Tôi cũng nổi máu tò mò “Nghiêm túc đấy, chẳng biết liệu…cậu có dùng toilet không, Ami?”
“Cậu nghĩ sao, mình đi ra sau cái cây à?” cậu ấy nói giữa tràng cười.
“Có nghĩa là cậu cũng...”
“Chứ cậu muốn sao? Mình vẫn chưa tự nuôi thân mình chỉ bằng năng lượng của Tình yêu, của Mặt trời và oxy, như người ở các cấp độ tồn tại khác vẫn làm mà. Nhà vệ sinh ở phía sau ông đấy, Krato, cửa thứ hai bên trái nhé”.
“Để ông đi coi.” - ông già Swama nói chạy về phía nhà vệ sinh. Một lúc sau ông ta quay lại, nói: “Ehhh, nhà vệ sinh gì chứ, ở trong đó chẳng có gì hết, chỉ là một căn phòng trống không…”
“Ồ, ông nói đúng. Tôi quên giải thích cho ông. Ông chỉ cần vào và đóng cửa lại thôi.”
“Ông là người miền núi quê mùa, nhưng không phải là người ở bẩn, ông sẽ không để nơi đó ướt nhẹp… Đến cái chỗ thoát nước cũng không có…”
Ami không thể nhịn được cười.
“Không, Krato, không. Ông chỉ cần bước vào và không phải làm gì cả…”
“Nhưng nếu ông muốn đi… thì ông vào đó để làm gì? Chẳng làm được gì hết à?”
Ami phải cố gắng hết sức ngừng cười đề mà còn giải thích.
“Ông vào phòng đó, đóng cửa lại và không làm gì cả. Sau đó quay lại đây. Rồi, ông sẽ thấy rằng ông không còn thấy mắc nữa…”
“À, đó là nơi để buông bỏ nhu cầu… Nhưng đôi khi chúng ta phải “làm gì đó” … Không, ông không hiểu và ông không thể đứng ở đây nữa… ông đi đây.”
Ngay sau đó chúng tôi nghe thấy giọng nói của ông vọng ra từ trong phòng.
“Ahhh, thật nhẹ nhõm! Ehhh, chỗ này tuyệt thật đấy, các cháu!
“Sao như vậy được Ami?”
“Không có gì cả đâu, cậu vào phòng và một số tia được kích hoạt để phi vật chất hóa các chất không mong muốn từ da của bạn, và từ bên trong cơ thể bạn. Mô hình "nhà vệ sinh" này cao cấp hơn mô hình trong nội thất tàu của mình. Những tia này có khả năng biết loại vi trùng nào là bất lợi hoặc kỳ lạ trong một sinh vật sống và trong một hệ sinh thái cụ thể, rồi loại bỏ chúng hoặc khiến chúng ngưng hoạt động, tùy từng trường hợp, vì vậy nó cũng được sử dụng như một buồng khử trùng và cũng được sử dụng trước khi ai đó xuống đến nơi mà vi trùng của chúng có thể gây hại cho môi trường ở đó.”
Tôi nhớ rằng trong những chuyến đi trước, tôi không thể xuống thế giới tiến hóa, chỉ nhìn qua cửa sổ hoặc qua màn hình, vì vi trùng của tôi có thể gây rắc rối.”
“Điều đó có nghĩa là đi bằng con tàu này, mình có thể xuống một thế giới đã tiến hóa ư?”
“Đúng vậy, nhờ có buồng khử trùng, cũng được dùng như một “bồn tắm” và đó là cách sử dụng phổ biến nhất.”
“Thật là phi thường! Và các cháu cũng không sử dụng cuộn …”
“Phụt cái!... Mọi thứ biến mất. May mắn là mấy thứ này đối với chúng mình là thời tiền sử rồi …”
“Cậu có phải tắm không?”
“Cũng vô cùng cái phòng ấy. Nó phi vật chất hóa tất cả những thứ không mong muốn trong cơ thể, đầu, quần áo luôn.”
“Nó giặt cả quần áo luôn à!”
“Sạch bong luôn.”
“Thế nên cậu không bao giờ cởi quần áo nữa à…”
Ami cười và nói: “Thỉnh thoảng chúng mình cũng phải thay quần áo, ngay cả khi quần áo sạch sẽ để hấp thụ ánh nắng trên da, đi chân trần trên cỏ, cởi bỏ quần áo để bơi trong nước…”
“Rồi cậu cũng cởi quần áo để…”
“Có” - Ami nói, biết rằng tôi muốn biết liệu họ có giao phối hay không.
“Trời!” - Tôi nói với vẻ tinh quái, véo nhẹ vào má cậu ấy.
Giữa tràng cười Ami giải thích:
“Đây là môn học chúng mình được dạy từ khi còn rất nhỏ, và chúng mình học về tình dục một cách hết sức tôn trọng và không hè có ý xấu, Pedro. Đối với chúng mình, tình dục là một năng lực thiêng liêng, ngoài việc tạo ra sự sống, nó cho phép chúng ta giao tiếp ở một hình thức cao hơn, là niềm vui, là sự phát triển nội tâm và sự sáng tạo giữa hai người yêu nhau, nên chúng mình rất tôn trọng năng lực này. Chúng mình coi đó là món quà cao quý nhất của Tình yêu mà chúng mình có thể dành cho người mình yêu, và vì vậy mà chúng mình không làm vấy bẩn hay hạ phẩm giá năng lực này.”
“Ông cảm thấy như mới vậy! Ông đi vô trong căn phòng và mọi thứ thay đổi ... Quần áo của ông có mùi như được giặt sạch, tóc không bị bết, đúng là phép thuật phù thủy, Ami!”
“Là công nghệ thôi, ông Krato, không có gì hơn đâu.”
Tôi cũng muốn đi xem phát minh đó. Giống y như lời ông lão nói: “Thật là thiên tài.”
Nếu ở nhà tôi mà có thứ này thì tôi lúc nào cũng muốn tắm luôn. Chẳng mất thời gian, không hề lạnh cóng, hay trơn trượt, không cần khiến cho căn phòng tắm ướt nhẹp, không cần tốn tiền mua khăn tắm.
“Tôi muốn Trái đất trở nên giống như Ofir!” - Tôi thốt lên, nửa nghiêm túc, nửa đùa cợt.
“Cần phải nỗ lực để đạt được nó, Pedro, hãy giúp cho Tình Yêu ngự trị, cả bên trong và bên ngoài thế giới của cậu để có thể quét sạch bóng đen của nỗi đau và sự dối trá. Bằng cách này, Tên Bạo Chúa sẽ suy yếu và không thể tìm thấy những kẻ phục vụ cho hắn nữa. Rồi thì họ sẽ đến với chúng mình, bởi vì chỉ khi đó họ mới xứng đáng được chúng mình giúp đỡ hoàn toàn, cởi mở và công khai. Chúng ta đã đến Trái đất, mọi người ạ.”
“Thế giới này của cháu rất đẹp, Betro.”
“Nhưng chúng cháu đang phá hủy nó, Krato.”
“Mấy người ở Kia đó cũng đang làm vậy đấy.” – ông già đã từng là người Terri nói.
"Những người đó à?" - Ami nói “Mấy người Terri đó, không phải ông. Ông chưa bao giờ làm điều gì xấu trên ngọn núi của mình.”
“Nhưng ông cũng không làm gì tốt cả, ông không nhúng tay vào việc gì cả, coi như việc đó không phải việc của ông. Nếu không ai làm bất cứ điều gì tốt lành thì lòng thù hận sẽ thống trị lan tràn hàng thiên niên kỷ.”
“Ông không thể làm gì cả, Ami, ông sẽ không xông ra ngoài và giết mấy tên Terri. Và giết chóc không phải là cách, mà là dạy dỗ, ông đã viết cuộn giấy da và bây giờ ông có quyền sống trong hòa bình.hohoho! Cậu không có gì để ăn ở đây à? Ông cảm thấy như ruột rà của mình trống huơ trống hoác rồi đây.”
“Ông lão ơi, ông cứ thích thay đổi chủ đề khi nó không hợp gu ông. Đây chỉ là một cái bẫy thôi, ông Krato à.”
“Gì cơ? Bụng ông đúng thật là đang trống không đây này, đứa trẻ ngoài không gian ơi!” ông già tiếp tục giả lơ.
“Sự thật là chúng ta cũng đừng bao giờ nên ngưng làm việc, và phục vụ. Làm điều tốt lành chỉ một lần rồi thôi thì không đủ để “sống mà hưởng nhờ thành quả” … Những người thực sự hòa hợp với Thượng Đế sẽ không bao giờ có thể rời bỏ công việc, không bao giờ có thể ngừng phục vụ.”
“Tại sao lại thế hả Ami?”
“Bởi vì cậu không thể nào ngừng yêu thương. Đó là lý do tại sao ở thế giới cao hơn không có ai “nghỉ hưu” cả, không có những cuộc “đình công” , không ai né tránh công việc chất đống của mình để phục vụ cộng đồng.
“Thật vậy ư?”
“Đúng vậy, nhưng sự thật là các cơ quan phụ trách của chúng mình cũng đảm bảo rằng chúng mình được làm việc trong những lĩnh vực mà chúng mình có tài hơn, và công việc đó chính xác là việc mà hầu hết mỗi người đều thích làm.”
“À… bằng cách này thì đúng là như vậy rồi. Ở đây trên Trái đất vấn đề này lại không được cân nhắc nhiều, mỗi người có thể làm bất cứ điều gì mình muốn làm…”
“Và làm như thế nên họ đã đánh mất thành quả của rất nhiều tài năng…
có rất nhiều thứ cần được cải thiện. Đối với mình thì, không có kỳ nghỉ nào tốt hơn là được làm việc, công việc là phần thưởng cho mình, chính là công việc mà mình đang làm bây giờ đây. Mình biết rằng theo như luật “boomerang” hay luật nhân quả, mình đang được trả công bằng điều gì đó tốt đẹp, bên cạnh sự hài lòng mình có được khi làm công việc này nhưng mà mình cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện đó. Đối với mình thì được phục vụ chính là cõi tiên, là nước thiên đường.”
Những lời của Ami khiến tôi hoàn toàn không quên được. Đúng là tôi đã viết hai cuốn sách, nhưng ở khía cạnh khác, tôi đã lãng phí hàng giờ đồng hồ vào các trò chơi điện tử, trong thành phố của tôi, trong spa và cũng như chơi trò chơi trên máy tính của tôi, duyệt web hoặc xem TV quá nhiều mà không làm được gì hữu ích cả.
Ami bắt đầu bật cười trước những suy nghĩ của tôi, và tôi cũng thấy yên tâm.
“Đừng bận tâm làm gì! Cũng đừng trừng phạt bản thân. Mong muốn được phục vụ là thứ lớn lên từng chút một. Mình cũng đã từng như cậu, cậu rồi cũng sẽ giống như mình. Mọi thứ phải trưởng thành một cách hài hòa. Nếu ước muốn chưa nảy sinh trong bạn, ƯỚC MUỐN được phục vụ một cách không thay đổi, thì đừng làm như thế, bởi vì bạn không thể phục vụ trong sự ép buộc, thông qua một công việc hoặc tự áp đặt mình. Trong các khía cạnh của Tình yêu, không thể có sự ép buộc nhưng là sự tự do và nếu không có tự do thì đó không phải là Tình yêu.”
“Và khi bụng rỗng thì cũng không có Tình yêu nổi đâu - Hohoho!”
Ông già đói thật.
“Cậu mang cho ông Krato ít “hạt” đi, Pedrito.”
Ami đang đề cập đến một món ăn có hương vị hấp dẫn ngọt ngào mà tôi đã thử qua trong chuyến đi đầu tiên và tôi thích nó lắm.
“Cái này ăn được à?”
“Vâng, ông thử một hạt đi.”
“Để xem nào, mm… Puaf! Thật là kinh. Nó có vị như “topas” nhưng lại ngọt chứ không cay … Chúng ta thả đứa trẻ này về lại nhà của nó xem thế nào, bà của nó biết đâu sẽ thông cảm cho cái bụng đói của ông thì sao…”
“Đi thôi, nhưng ông không được xuống đâu. Người ta mà thấy một sinh vật ngoài không gian như ông thì không tốt lắm đâu ông Krato.”
“Cháu mới là sinh vật ngoài không gian, chứ không phải ông ... Guak!
Ông là chính là ông rồi ...”
“Vậy thì chúng ta thả đứa nhỏ này rồi trở về Kia đi, đứa bé vệ tinh! Ông có món garabolo với nước sốt cay ở nhà. Ông có thể nghe thấy tiếng nó đang khóc lóc rên rỉ: ông Krato, làm ơn đến mần thịt tôi sớm sớm đi mà. Hohoho!”
Chúng tôi đã đến chỗ tiệm spa. Bầu trời đêm đầy các vì sao.
“Cháu có muốn ông đi cùng để cháu có thể giới thiệu ông với bà của ông không, “Betro” ? - ông già nói đùa.
“Còn khuya nhé, bà nội cháu bỏ được cả ông vào nồi lẩu nóng hổi đấy.”
“Tại sao thế? Cháu có thịt mềm đó không? Hohoho!”
“Hãy đợi mình trong rừng vào sáng sớm mai nhé, Pedrito” - Ami nói với tôi khi tôi chuẩn bị rời bỏ con tàu.
Đó là lần đầu tiên tôi đi xuống mà không thấy tim mình nhói đau. Lần này sẽ không, sẽ không phải có một cuộc chia ly dài đằng đẳng với Vinka hay với Ami hay ông Krato. Sẽ chỉ là một đêm mà thôi. Hoặc tất nhiên là vấn đề sẽ chẳng dễ xơi như vậy đâu, nhưng tại thời điểm đó, may mắn là tôi đã không biết thế.
Ami hạ tôi xuống trên những tảng đá. Khi tôi đến gần tảng đá có khắc hình trái tim có cánh, tôi nhìn lên, nhưng chẳng thấy gì ngoại trừ những vì sao.
