Nền Văn Minh Trong Lòng Đất

Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
SỰ TRỢ GIÚP NHO NHỎ

❊ ❊ ❊

Khi chúng tôi về đến nhà, ông Krato đang học Yoga.

“Anh không biết mình sẽ thoát ra khỏi nút thắt này như thế nào nữa, Lily. Chắc chắn là cái lưng anh sẽ gãy mất…Ơ kìa, bọn trẻ đã về! Hohoho!”

“Chỉ cần nhìn những khuôn mặt nhỏ bé này là biết rằng chúng đã được cho phép rồi. Có đúng vậy không hả, các con?” bà tôi nói.

“Chính xác rồi bà ơi. Vinka sẽ ở lại đây mãi mãi!”

“Đừng nói với ông rằng cái tên Goro súc vật đã cho phép tụi bây nhé!” Krato cải lão hoàn đồng nói với chúng tôi.

“Đúng vậy, và dượng ấy cũng rất hài lòng…”

“Nhưng không thể như thế được… Tên Terri đầu đất suy nghĩ vô cùng cứng nhắc. Cậu đã làm gì vậy, Ami, cậu đã thôi miên hắn ta à?”

“Ông có khùng không đấy? Cậu ấy đã không làm thế đâu.”

“À…Vậy là hắn ta đã bị biến thành người Swama…Đúng thế. Chuyện xảy ra là thế có đúng không?

Chúng tôi vẫn còn không tin nổi. Ông ấy vừa bổ cái búa vào đúng chóc cây đinh…

Ami nhìn ông rất ngạc nhiên.

“Đúng rồi, ông Krato, đây chính xác là những gì đã xảy ra với ông dượng ấy. Làm cách nào mà ông biết?”

Krato làm ra vẻ trịnh trọng:

“À…đâu phải chỉ mình đứa trẻ tâm thần này có sức mạnh đâu cơ chứ…”

“Nghiêm túc đấy ông Krato, làm sao mà ông biết được thế?” Vinka hỏi với đôi mắt vô cùng ngạc nhiên.

“Tốt thôi, đó là bởi vì ông đã từng là một tên Terri, đó là lý do tại sao ông biết rằng một người Terri chẳng bao giờ thay đổi suy nghĩ cả… trừ khi hắn ta biến thành một tên Swama…: Hohoho!”

Ami vẫn trầm ngâm.

“Mấy cậu biết không? Theo mình thấy thì có vẻ như ông Krato đã nói đúng. Mình không biết liệu Goro có cho phép hay không nếu ông ta đã không đang biến thành người Swama đấy.”

“Ông ấy đã biến đổi bởi vì bà đã cầu xin Chúa, thông qua Thánh Cirilo, rằng mọi thứ sẽ được giải quyết, và Thượng Đế đã lắng nghe bà. Các cháu có thấy không? Thiên Chúa tồn tại, mấy nhóc à, Ngài thực sự tồn tại.”

“Đây chính xác là những điều mà bà đã nói với anh Krato và cả với Pedro nữa.”

“Và bà đã đúng đấy.”

“Nhưng chúng ta cần ăn mừng việc này bằng một ly “gựu” thật ngon.”

“Đừng có mà mơi đi, ông già sống trên ngọn núi rượu ạ…”

“Đúng hơn là nếm thử. Ông là một quý ông uống rượu, một người sành ăn…Vậy Goro và Clorka đã nghĩ gì về thiên đường của ông? Chắc chắn họ đã quyết định ở lại đó mãi mãi. Đúng không, các chàng trai?”

Tôi bị đóng băng một lần nữa.

Ami bắt đầu cười và đơn giản nói:

“Ông lại nói trúng phóc rồi đấy, ông Krato ạ: họ đã rất sung sướng.”

Vinka ngày càng bối rối hơn “Cháu đang nghĩ rằng ông thực sự có siêu năng lực đấy ông Krato…”

“Và cháu cũng thấy nghi ngờ luôn có phải thế không? ...

Hohoho! Không đâu, cô bé gái xinh đẹp ạ. Tại sao ông lại phải lừa dối cháu cơ chứ. Việc chỉ đơn giản là hợp lý mà thôi. Họ không có nơi nào để đi, và có một túp lều cùng với một trang trại miễn phí, để đến và sinh sống, chứa đầy nước ép quả muflos và đám garabolos. Cả một món hời! Hohoho! Còn cậu trai tội nghiệp ... híc híc ... Trask nó sao rồi?”

“Nó cũng vui vẻ, ông Krato. Giờ có cả "bố" và "mẹ" lại còn vui hơn.

“À cái con Bugo phản chủ! Mấy đứa thấy chưa? Mấy con bugos cũng giống y như phụ nữ: Những kẻ ngoại đạo! Hohoho!... Thật sự thì ông rất là vui, mấy đứa à. Điều đó xoa dịu trái tim già nua của ông… À, không, đó là lúc trước. Bây giờ ông đã được trẻ lại rồi, nhờ đứa trẻ của các hành tinh. Mấy đứa có mang cho ông một ít garabolo không đấy?”

“Không, Krato. Tôi thích nhìn thấy con garabolo bay lượn hạnh phúc về phía bầu trời hơn là bị xé nát thành từng mảnh trong chảo của nhà ông…”

“À ... Tôi tin rằng cậu đã đúng đấy, đứa trẻ sinh học. Tôi hứa sẽ không làm điều gì đó có hại nữa…”

“Ông không định ăn thịt nữa sao, Krato?

“Tôi hứa sẽ không ăn garabolo nữa, hohoho! Chắc chắn là, tôi sẽ chẳng tìm ra con nào ở đây đâu…”

“Thật là duyên dáng…” Ami không cười nói.

Chẳng bao lâu, đứa trẻ da trắng quyết tâm:

“Nào, ta bắt đầu chuẩn bị một số chi tiết liên quan đến cuộc sống mới của ông trong thế giới này. Đầu tiên, chúng ta sẽ giải quyết vấn đề về sự xuất hiện của cô gái này, hãy giải quyết việc này ngay đã. Chúng ta lên tàu nào, Vinka.”

“VẠN TUẾ! ! !” cô bé vui mừng thốt lên.

“Mình cũng đi theo vì mình muốn chắc chắn rằng…”

“Không được, cậu ở lại đây, Pedro. Mình không muốn có một “ông cố vấn” luôn không hài lòng lúc mình đang làm việc. Đi ra đi nào. Và tôi cũng cần ông lên tàu, ông Krato ạ.”

Hãy chúng ta đi đi.

“Nhưng tôi đã đẹp trai rồi, đứa con của vũ trụ à…”

“Tôi phải chỉnh lại một chút cho ông để sống nơi thế giới này. Tôi chỉ còn rất ít thời gian, vì vậy hãy nhanh lên.”

Bọn họ lên tàu còn tôi tiếp tục trò chuyện với bà.

“Cháu không biết sẽ giải thích thế nào với Victor, khi anh ấy đến nhà về ông Krato và Vinka, bà ơi…”

“Chúng ta sẽ không thể nói cho thằng bé biết sự thật… bà thì không thích nói dối, Pedrito.”

“Ngoài ra, họ không nói tiếng Anh. Anh họ sẽ hỏi họ từ nước nào đến, họ sẽ nói với anh rằng họ đến từ một quốc gia nào đó, và lỡ mà anh biết một số từ của ngôn ngữ đó thì…”

“Thật là vậy, và trước mặt anh ấy, chúng ta sẽ không thể gọi tên họ được vì tên họ giống như trong sách…”

“Bà nói đúng đó bà…”

“Họ cũng không có giấy tờ gì…: Vinka đi học thế nào rồi?”

“Làm thế nào bà kết hôn với Krato được nhỉ?”

“BÀ ĐỊNH KẾT HÔN VỚI ÔNG GIÀ TRONG NÚI ĐÓ SAO””

Cô ấy nhìn tôi rất nghiêm khắc.

“À… Đúng vậy, tất nhiên là cháu rất sùng đạo…”

“Một vấn đề khác là ông Krato sẽ làm gì… công việc nào…”

“Được rồi, Chúa sẽ giúp chúng ta, qua Ami và Thánh Cirilo…”

Cùng lúc đó chúng tôi nghe thấy một giọng nói mạnh mẽ của một người đàn ông từ cửa ra vườn đang bước vào nhà:

“Có ai ở đây không?”

Giọng nói bằng tiếng Anh, và người đàn ông ấy không đơn độc vì chúng tôi cũng nghe thấy một giọng nữ:

“Họ sẽ không tin khi nhìn thấy chúng ta đâu…”

“Mấy người đó là ai vậy bà?”

“Bà không biết… bà không nhận ra những giọng nói đó… hy vọng rằng Ami không xuất hiện trong thời điểm này.”

“Chào bà, chúng cháu về rồi.”

Ami vừa mới bước vào cửa. Tôi hơi lo lắng vì nghĩ rằng cậu ấy chắc hẳn đã đụng mặt hai người lạ kia. Nhưng vừa lúc đó Krato cũng xuất hiện…

“Nói Tiếng Anh thiệt là thú vị. Hohoho!”

Tôi phải xanh mặt vì ngạc nhiên, vì Krato nói Tiếng Anh rất chuẩn.

“Xin chào, tình yêu của mình Pedrito.” Một cô gái nhỏ nhắn quyến rũ với mái tóc rất đen, hơi gợn sóng với đôi mắt đen to tròn xinh đẹp nói. Cô ấy mặc một bộ trang phục đi biển ôm lấy cơ thể tuyệt đẹp của mình. Cô ấy cũng nói bằng ngôn ngữ của tôi. Một giây sau tôi hiểu ra: đó chính là Vinka!

Vẻ ngoài của cô ấy trông rất khác, mặc dù rất xinh… Mmm… nhưng khuôn mặt của cô ấy vẫn như cũ. Ngoài ra, bây giờ cô ấy cao ngang tôi thôi…”

Ami làm rõ tình huống trước khi nó khiến chúng tôi bị nhồi máu:

“Đôi mắt tím và mái tóc hồng có thể làm cho Victor nghi ngờ, bây giờ đây là một cô gái người Trái Đất hoàn toàn bình thường. Ngoài ra mình xén chiều cao của cô ấy một chút. Và bây giờ cô ấy có thể nói tiếng Anh, mình

Image 41

có một thiết bị trên tàu cho phép học hỏi bất kỳ ngôn ngữ nào trong vài giây…”

“Hohoho! Cái này thật là tuyệt vời, đầu ông bây giờ chứa toàn bộ ngữ pháp tiếng Anh, toàn bộ từ vựng, mười tám nghìn bài thơ, năm trăm năm mươi cuốn tiểu thuyết, bản tóm tắt lịch sử trái đất, tổng hợp tất cả kiến thức của nhân loại và những khởi đầu quan trọng nhất và cả những bí ẩn Vũ Trụ nữa. Thật là tuyệt quá đi! Hohoho!”

Cách phát âm của Krato gần như hoàn hảo.

“Mình cũng biết hết như vậy đấy!” Vinka vui mừng thốt lên.”

Khi tôi đã hoàn hồn sau khi hiểu ra sự việc, tôi muốn xem ngay đôi tai của cô ấy. Cô bé vén tóc lên.

“Mmm… tai bình thường, đẹp, nhưng bình thường. Dù sao thì… Cậu trông rất xinh đẹp, Vinka…Bây giờ trông cậu có gì đó khác khác, nhưng cảm giác bên trong của mình về cậu vẫn là như thế. Và mình không cần phải ngẩng đầu lên để nhìn cậu nữa…”

Rồi chúng tôi gỡ tai nghe phiên dịch ra. Chúng không còn cần thiết nữa.

“Ngoài ra, Ami đã vỗ béo cho đôi chân của mình rồi này!”

“Đúng vậy, nhưng là vì chúng yếu hơn so với mức bình thường Trái đất, chứ mình đã không vì để làm hài lòng sự phù phiếm của cậu ấy đâu.”

“Phù phiếm à, phù phiếm. Mọi thứ đều là chuyện phù phiếm cả thôi.”

Vinka nói.

“Cậu đang nói gì vậy, Vinka?”

“Không có gì, mình chỉ nhớ ra một đoạn Eclesiastes trong Kinh thánh.”

“Eclesiastés là về cái gì cơ?” Tôi hỏi.

“Một quyển trong bộ Kinh thánh.” Cô ấy trả lời, cười nhạo sự ngu dốt của tôi.

Tôi bắt đầu thấy không vui rồi đây…

Krato rất hài lòng và bắt đầu ngâm một bài thơ với các động tác tay, giống như đang bắt chước một diễn viên người Anh vậy, nhưng diễn hơi lố kiểu để chọc cười vậy:

“Có một đoạn nào đó trên con đường trưởng thành nội tâm của mỗi chúng sinh, họ hiểu ra rằng ghen tị là ngu dốt, cố bắt chước kẻ khác là tự sát, rằng anh ta phải chấp nhận cả cái tốt và cái xấu của bản thân mình như đã sinh ra như thế. Hohoho! Ralph Waldo Emerson, nhà thơ Bắc Mỹ sinh ra ở Boston, Massachusetts, năm 1803. Hohoho!”

Vinka tiếp lời một cách hài lòng:

“Rằng, mặc dù Vũ trụ khôn ngoan này luôn chứa đầy những điều tốt đẹp, một người sẽ không thể thu hoạch được gì nếu như anh ta không bỏ công gieo trồng trên phần ruộng mà anh đã được giao để canh tác.” Cô đọc tiếp bài thơ đó, chứng tỏ rằng cô ấy giờ cũng hiểu biết giống như ông Krato.

Sau đó, tôi lo lắng hiểu ra rằng kể từ giờ trở đi cô ấy và tôi sẽ có một khoảng cách lớn về hiểu biết văn hóa. Tôi phản đối:

“Ôi không! Bây giờ cậu ấy đã trở thành một cô bé thông minh… Mình sẽ là một đứa ngốc ở bên cạnh cậu ấy…Thật quá oan uổng, Ami!”

Không ai để ý đến tôi.

“Cậu có thích đôi chân nhỏ nhắn mới của mình không, Pedro?” Cô ấy hỏi tôi một cách bẽn lẽn, vén lên chiếc váy ngắn đi biển mà cô ấy đang mặc lên một chút.

“HUM!” Tôi bực bội nói rồi bỏ ra vườn.

Thật ra, sự thay đổi ngoại hình của cô ấy không hề làm tôi bận tâm mà là việc cô ấy bây giờ biết rất nhiều thứ còn tôi thì không.

Ami đi theo tôi.

“Cậu đang bực mình đúng không, Pedro…”

“Xin chân thành cảm ơn sự “ưu ái” này nhé…”

Cậu ta bắt đầu cười và tiếp tục nói:

“Một đôi vợ chồng mà trình độ văn hóa hoặc tinh thần quá chênh lệch thì sẽ không phù hợp đâu, vì sẽ có hại rất nhiều cho việc giao tiếp và cảm giác là một đôi của họ. Vì vậy nên giờ cậu và cả bà cũng sẽ lên tàu nhé. Mình sẽ nạp cho hai người những kiến thức giống như Krato và Vinka.”

Tôi cảm thấy như cuộc sống rực rỡ trở lại.

“Hmmm… Nghiêm túc chứ?”

“Tất nhiên rồi. Ta đi thôi, theo mình nào. Bà Lily làm ơn đi cùng cháu một chút nhé!”

Bà bước đến và Ami giải thích tình hình cho bà. Bà không quan tâm đến vấn đề này nhưng bà vẫn đi cùng chúng tôi.

Khi đã ở trên tàu, Ami lấy ra một cái mũ bảo hiểm từ một khoang tàu, điều chỉnh nó cho phù hợp với hình dáng đầu của tôi rồi đội nó lên, sau đó cậu nhập nội dung gì đó vào bàn phím. Tôi cảm thấy não hoạt động nhanh lên với cảm giác khá là dễ chịu. Vài giây sau, Ami nói rằng quá trình đã xong rồi bỏ mũ bảo hiểm ra. Cậu ấy cũng làm như thế cho bà.

Nhưng tôi không cảm thấy gì khác biệt cả nên nói:

“Mình chẳng thấy khác gì cả, vẫn y như trước thôi…”

“Vậy sao? Cậu nói cho mình biết số điện thoại của Robert Jonson, ở Washington đi nào.”

“Được thôi, tên Robert Jonsons thì nhiều lắm, cậu cũng nên cho mình địa chỉ chứ… cái gì thế này? ! Làm sao mà mình lại biết được vậy nè? ! !

Nhưng mà mình biết luôn! ... Bây giờ bộ nhớ của mình đã chưa tất cả số điện thoại trên thế giới này!”

“Với cả địa chỉ của tất cả các trang web có trên Internet nữa.” Ngoại tôi vui vẻ nói thêm…

“Bà nói nghiêm túc đấy chứ? :

“Tất nhiên rồi cháu!”

Ami hỏi ngoại:

“Bà nói cho cháu địa chỉ trang web của Sở thú điện tử đi.”

“Ok luôn, netvet.wustl.edu/e-zoo.htm” Bà đáp mà chẳng cần phải suy nghĩ gì còn tôi thì biết rằng đây là địa chỉ chính xác của trang web.

Sau đó, Ami hỏi chúng tôi về một loạt các ngày diễn ra các trận chiến, mốc khám phá, sự ra đời của những người quan trọng, các bộ phận của nguyên tử, nội dung của những cuốn tiểu thuyết nổi tiếng, độ dày của hành tinh chúng ta và trọng lượng của nó, những yếu tố cần thiết cho cuộc sống vũ trụ, những bí mật hữu ích…, v.v… Tôi và bà tôi đã biết mọi thứ: tất cả mọi thứ!

Tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng, nhất là khi tôi phát hiện ra rằng từ giờ trở đi tôi sẽ không cần nhờ ông anh họ Victor để viết sách nữa, bởi vì giờ đây tôi đã trở thành một chuyên gia về ngữ pháp…Chà, có lẽ không phải là một con xì dách, nhưng cũng cỡ con già hoặc con đầm gì đó…Nhưng chắc chắn là không hề kém hơn!

Ông Krato háo hức dùng máy tính của tối để truy cập Internet. Còn Vinka đã đi thăm thú trung tâm của ngôi làng. Ông già hạ sơn ấy còn nói thêm rằng người bạn tâm giao của tôi muốn tìm một cái gì đó trong thế giới của tôi khi cô ấy đã có một ngoại hình mới và khả năng nói tiếng Anh thành thạo.

“Làm thế nào mà ông có thể vào Internet hả, ông Krato? Cháu đâu có nói cho ông biết mật khẩu của cháu đâu…”

“Cái nào cơ, "LoveToVinka" à? Ái chà, thật độc đáo… Ông biết một thủ thuật tài tình cho phép ông biết mật khẩu của bất kỳ hệ thống máy tính nào, Pedro.”

Lần này thì ông ấy cuối cùng cũng phát âm đúng tên tôi.

Tôi hơi đỏ mặt, không biết vì giận hay vì ngại khi ông ấy đã can thiệp vào chuyện của tôi, nhưng khi tôi thấy ông ấy đang lướt qua các trang web của hãng túi xách New Cork, sự tò mò đã chiếm lấy và tôi hỏi ông.

“Ông xem trang của hãng túi xách New Cork làm gì thế, Krato?”

“Ông đang mua cà phê Colombia, bây giờ giá còn rẻ, nhưng con mưa xối xả vào tuần sau sẽ tàn phá các đồn điền ở Colombia, và rồi giá sẽ đẩy lên mây. Hohoho!”

Một lần nữa tôi lại bối rối.

“Làm thế nào mà ông biết rằng sắp có mưa lớn ở Colombia cơ chứ?”

“Cảm ơn khối kiến thức rộng lớn của ông về khí tượng học. Hohoho!”

Lúc đó tôi bắt đầu ngẫm nghĩ về vấn đề này và bằng cách nào đó tôi hiểu những gì mà ông ấy đang nói là chính xác, và rằng điều kiện thời tiết sẽ mang đến những cơn bão lớn ở Colombia trong vòng một tuần. Tôi cũng ngộ ra rằng nhờ vào lượng thông tin khổng lồ về thế giới mà Ami đã cung cấp cho chúng tôi, bộ não của chúng tôi có thể dự đoán chuẩn xác điều kiện khí hậu trong tương lai gần.”

“Và những khu vực bị ảnh hưởng nhiều nhất sẽ chính xác là những cà phê đang được gieo trồng.” Bà tôi tiếp lời. Ngoại cũng biết rõ luôn như thế.

“Cháu tin rằng chúng ta đã giải quyết dứt điểm các lo lắng về vấn đề kinh tế gia đình rồi, bà ơi.”

“Nhưng ông đâu có giấy tờ tùy thân gì, cũng không có một cái tên hợp pháp trên thế giới này, ông Krato. Ông cũng đâu có tiền. Làm thế nào mà ông có thể giao dịch được?”

“Ông không có thứ nào trong mấy cái đó, nhưng cháu thì có. Ông đang giai dịch bằng tiền của cháu với tên cháu. Bây giờ ông là người chịu trách nhiệm về những thứ của cháu vì cháu chưa đủ tuổi, giống như ông Goro giám hộ cho Vinka. Đúng không, Ami?”

“Ông nói đúng, Krato. Theo quan điểm của các Nhà chức trách Thiên hà, ông có lý.”

“Nhưng cháu không có tiền, làm gì có quỹ nào đâu chứ…”

“Có, cháu có. Số tài khoản 432837-1 tại Ngân hàng Quốc gia. Cháu không biết à?”

“Không hề…Cháu tin rằng ông đã nhầm rồi, ông Krato.”

“Cháu nhầm rồi, Pedro. Nhờ vào "hệ thống trong mình" ông có thể truy cập vào dịch vụ thuế của đất nước này. Ông tập trung chú ý vào danh sách các ngân hàng tìm họ của cháu và thấy tên cháu có ở trong danh sách. Nhờ vậy mà ông đã tìm ra thông tin tài khoản của cháu. Sau đó ông đã kết nối tài khoản ngân hàng của cháu vào Internet, giờ thì cháu cũng đã hình dung ra cách ông làm và ngay bây giờ thì ông đang chuyển tiền tới New Cork.”

Bà tôi can thiệp:

“Krato nói thật đấy, Pedrito. Victor đã mở một tài khoản cho cháu, nó gửi mười phần trăm số tiền nó kiếm được từ sách của cháu… à, vào những tài khoản mà chỉ mỗi nó biết…”

“Còn cháu thì không biết gì cả…”

“Đường nhiên rồi, bà và Victor không nói cho cháu biết lỡ mà cháu lại ham tiền rồi lại tự làm cho mình phát cuồng, bà biết cháu mê trò chơi điện tử mà… Nhưng giờ thì chắc cháu đã đã tích cóp đủ tiền để mua được nhà và xe luôn rồi đấy.”

“Tất nhiên, là không phải loại nhà xe xa xỉ gì đâu.” Ông Krato nói.

“Nhưng số tiền này sẽ được đầu tư vào cà phê, và tuần tới sẽ tăng giá gấp đôi. Hohoho!”

Ami có vẻ không hài lòng lắm.

“Tiền của Pedrito là tiền sạch Krato. Đổi lấy cho món quà cậu ấy mang đến với nhiều người. Nhưng tiền kiếm được bằng cách đầu cơ không phải là tiền kiếm được bằng cách tốt, nó không tạo ra sản phẩm nào, không mang lại gì cả. Đó là một hành vi trộm cắp đối với cộng đồng. Và ông đã biết về luật nhân quả, luật boomerang rồi đấy…”

“Nhưng việc này hoàn toàn hợp pháp, đứa con của các tiểu hành tinh à…”

“Hợp pháp xét theo luật lệ của thế gian này, nghĩa là phù hợp với các hệ thống trao đổi tài nguyên bất công, nhưng lại không hợp pháp theo luật Vũ trụ, và lại càng ít hợp pháp hơn xét “cái lỗi” là ông biết nhiều hơn người khác ... Vì vậy, tốt hơn hết là ông nên hoàn tác giao dịch này đi, Krato.”

“Hừ! ... cái kiểu tính toán mất vui của vũ trụ đến ngay trước khi tôi bấm vào cái nút "chấp nhận" ... Không sao, không sao.

Ông đặt con trỏ vào nút "hủy bỏ" rồi hủy giao dịch. Click.

Vinka đã về.

“Thật tuyệt làm sao. Mình cảm thấy như thể mình là một người khác vậy.” cô ấy nói, và ôm lấy tôi. Một lần nữa, chúng tôi bước vào không gian vượt thời gian này.

“E hèm…”

“Ồ, xin lỗi.”

“Sao cháu lại xen vào thế, Ami? Hai đứa nó đang rất là hạnh phúc cơ mà…”

“Cháu còn ít thời gian nữa thôi bà ạ.”

Tôi không thể hiểu bằng cách nào mà ông Krato lại làm được nhiều việc nhanh như vậy, trong vòng chưa đầy một giờ thế nên tôi sẵn hỏi ông ấy luôn.

“Ông làm sao biết? À…Ông biết mọi thứ, từ tất cả số điện thoại, hệ thống tổ chức mọi thứ trên thế giới này. Ông đã là nhà vô địch về khoa học máy tính rồi nhé, chẳng cần phải hỏi ai cả, và nếu như ông cần biết điều gì đó, ông cũng hoàn toàn biết phải lấy thông tin từ đâu. Dễ mà. Ông tin rằng ông sẽ rất khoái khi sống trong thế giới này đấy…Vậy thì kinh doanh có phải là “một tội lỗi” không, Ami?”

“Tùy vào việc ông giao dịch cái gì. Nếu ông kinh doanh gì mấy gây ra bất cứ tổn hại nào cho người khác thì đúng vậy, vì nó đi ngược lại Luật Yêu Thương. Nhưng nếu như ông tạo ra những thứ tốt đẹp ở nơi mà trước đó không có, và nếu có những người cần những thứ này, và ông không đầu cơ giá cả, thì ông đang làm điều tốt, việc đó sẽ không mang hậu quả xấu theo luật boomerang.”

“Tôi có thể kiếm được những thứ tốt đẹp không, Ami?

“Có chứ, sẽ thu được lợi nhuận, chỉ vậy thôi.”

“Tuyệt đấy, bời vì là ông đã phát hiện ra rằng ở Bordeaux người ta đang cung cấp một loại “wina” … RƯỢU VANG chất lượng cao, phù hợp với phân loại quốc tế, ở một mức giá hời. Ông cũng biết thêm rằng ở Úc, có một công ty nhập khẩu đang quan tâm đến một loại rượu có những phẩm chất này. Công việc kinh doanh không quá hấp dẫn như cà phê, nhưng ông có thể làm nguồn vốn của chúng ta tăng lên 7,5% chỉ trong một lần giao dịch. Hohoho! Chúng ta sẽ tự giải trí cho mình và còn kiếm được nhiều tiền nữa, các chàng trai ạ, ông chịu trách nhiệm việc này nhé.”

“Sẽ không sao đâu.” Ami mỉm cười nói. “Rất nhanh thôi ông ấy sẽ nhớ ra rằng mình sinh ra vì một mục đích khác hơn là “lợi nhuận” , và rồi mọi người sẽ có thể làm những công việc hữu ích nhất cho sự phát triển của thế giới này, nhờ vào lượng kiến thức quý báu khổng lồ mà mọi người đang sở hữu.”

Trải qua bài học hữu dụng này tôi đã đọc phần còn lại trong bài thơ của Emerson:

“Sức mạnh tồn tại trong bản chất tươi mới của mỗi con người nhưng không ai ngoài anh ta có thể biết được anh ta có thể làm gì cho đến khi anh ta đã thử làm việc ấy.”

Bà tôi rất hài lòng.

“Vậy điều duy nhất còn lại là Vinka và Krato cần có một danh tính mới.”

“Mình sẽ liên lạc với những người của Liên Minh đang làm việc ở cơ quan Đăng Ký Quốc Gia rồi cung cấp dấu vân tay và ảnh của hai người cho họ, vài ngày nữa chứng từ sẽ đến tay. Từ bây giờ ông và cậu muốn được gọi như thế nào?”

“James Bond!” Ông Krato rất hăng hái nói.

“Đừng kì cục thế. Hãy tìm tên nào đó nghe có vẻ giống như người ở Đông Âu, bởi vì giọng nói nhỏ nhẹ của ông nghe giống như người bản xứ của vùng đó.”

Krato lục tìm các tài liệu nằm trong trí nhớ kì diệu của mình, ông tìm ra và nói:

“Vậy ông sẽ là Petre Popescu. Đến từ đất nước Rumani, thành phố Bucharest. Ông là một fan hâm mộ của đội Bucharest Nhanh Nhảu! ...

Hohoho!”

Tất cả chúng tôi đều cười, và Ami nghĩ rằng ông Krato đã chọn một cái tên hay.

“Hãy cố gắng học thêm một chút tiếng Rumani, vì còn nhiều nghi ngờ đấy…”

“Và tên mình sẽ là Nadia Popescu, và mình là con gái của Petre Popescu. Cậu có thích tên đó không, Ami?”

“Hoàn hảo đấy, Nadia!”

“Nhưng bạn bè gọi mình là Nady…” cô ấy nói một cách vui vẻ, và chúng tôi bắt đầu cười.

Mọi thứ đã được giải quyết, nhưng đột nhiên bà tôi nhớ về trường đại học…

“Ami, ở trường đại học những đứa trẻ này sẽ chán như những con hàu, bởi vì chúng đã biết tất cả mọi thứ mà họ sẽ dạy chúng ở đó… và hàng triệu thứ nữa…”

“Đúng rồi! Các giáo viên sẽ thành ra rất ngớ ngẩn đối với tụi mình…”

Ami đồng ý:

“Vâng, để họ đến trường đi học thì đúng là ngốc thì một khi mà bọn họ đã không còn giống như những đứa trẻ khác, nhưng họ có thể tham gia những kì kiểm tra cá nhân, và nhờ vậy hai cậu ấy cũng sẽ có nhiều thời gian hơn để viết sách và làm những việc quan trọng khác cho sự tiến hóa của thế giới này.”

“Tuyệt quá!”

(Không phải ai ai cũng được giải thoát khỏi trường học một cách dễ dàng như vậy mà không phải cãi vã, không bị coi là bất hạnh, hay vô trách nhiệm, là kẻ nhàn rỗi hay là đáng xấu hổ… chà, mà cũng đâu có ai đi đến một thế giới khác rồi tìm thấy người bạn đời tri kỉ của mình và còn may mắn có được một người bạn như tôi đâu chứ…)

Đêm đã về, và thời khắc phải nói lời tạm biệt cũng đã đến.

Đôi mắt của tất cả chúng tôi đều ướt đẫm khi nghĩ đến việc phải tạm biệt Ami.

“Không… cậu không thể… hít… hãy ở lại với tụi mình… Ami?” Tôi buồn bã nói với cậu ấy. Cậu nhìn chúng tôi với vẻ trìu mến rồi đến gần, ôm lấy chúng tôi và nói:

“Vẻ mộc mạc rồi này sẽ thay đổi theo thời gian, nhưng nếu cậu nhìn vào bên trong nội tâm mình, cậu sẽ thấy rằng mình ở đó… mình luôn ở đó.”

Chúng tôi tiếp tục nhìn cậu ấy với vẻ mặt buồn bã, cậu ấy thốt lên:

“Hãy sốc lại tinh thần nào các cậu! Trong vòng chưa đầy một năm nữa, mình sẽ đến xem hai đứa cậu đã viết những gì, và mình sẽ dẫn cậu về Kia nhé Vinka.”

Lời nói đó đã khích lệ trái tim của chúng tôi.

Một lát sau chúng tôi có thể thấy con tàu đang đi xa dần, nó không bay lên cao mà là về phía đường chân trời, mỗi lúc một mờ đi.

Cảm xúc kích động cổ họng chúng tôi, nhưng mặt khác, chúng tôi rất mãn nguyện, bởi vì đối với chúng tôi, bốn người đã bắt đầu một cuộc sống đầy hứa hẹn trong hạnh phúc.

Bầu trời đêm trong vắt, rải đầy những vì sao. Sau đó tôi nhìn thấy một tia sáng hồng đang vươn lên từ đường chân trời lên cao rồi từ đó lan ra thành một chùm trái tim nhiều màu sắc, giống như pháo hoa, rồi từ từ tan biến.

Trước khi chúng tôi trở nên u sầu, Krato đã nói lớn: “GUAK!”

“Có chuyện gì vậy ông?”

“ÔNG ĐÃ BIẾT VÌ SAO ÔNG SINH RA ĐỜI! Ông đã biết mình phải làm gì, nói đúng hơn là ông phải làm gì.”

“Chúng ta hãy chuẩn bị một dự án để giúp thiết lập cơ sở để cho các hành tinh có thể chung sống với nhau dựa trên các quy tắc của Vũ Trụ trong tương lai. Khi đã sẵn sàng, chúng ta sẽ trình kế hoạch lên Liên hợp quốc.” Rồi ông bắt đầu cười và nói thêm: “và họ sẽ nhìn chúng ta như những kẻ điên loạn tâm thần. Hohoho! Nhưng chúng ta sẽ chiến đấu: đúng không nào?”

“Đúng vậy!” Chúng tôi đồng thanh thốt lên với niềm tin lớn lao. Rồi bà tôi nói:

“Và rồi sau đó, chúng ta sẽ chuẩn bị cho một dự án khác để giúp mọi người chú ý nhiều hơn đến sự phát triển nội tâm bên trong con người, cũng như là nội tâm của cả nhân loại.”

Tất cả chúng tôi đều cười vì biết rằng trong thế giới này những tư tưởng như thế bị xem là những trò điên, nhưng chúng tôi cũng biết rằng chúng tôi đang chạm vào điều cần thiết để thế giới trở nên thống nhất.

“Tiếp sau đó, chúng ta sẽ trình bày một kế hoạch gì đó khác để tạo điều kiện cho các nền văn minh không gian gặp gỡ nhau.” Vinka rất hăng hái thể hiện, và tất cả chúng tôi lại bật cười khi tưởng tượng ra mấy khuôn mặt của các quan chức Liên hợp Quốc khi họ lắng nghe chúng tôi trình bày về dự án này…

Và cuối cùng, một người không đến nỗi "mê sảng" là tôi nói: “Chúng ta sẽ lập một kế hoạch khuyến khích nông nghiệp ở những nơi còn nhiều đất trống trên toàn thế giới và bằng cách này, chúng ta có thể sẽ chấm dứt nạn đói và thiếu ăn.”

“Đúng vậy!” cả ba cùng thốt lên vì đã tìm thấy thông tin trong bộ nhớ họ.

“Tốt lắm, cả nhà. Bắt đầu đi nào!” Chúng tôi có thể nghe rõ giọng nói của đứa trẻ của các vì sao gần bên chúng tôi. Cậu ấy sử dụng micrô định hướng lần cuối cùng.

Bây giờ, cả bốn người đều có một hiểu biết chung về Trái Đất và cả về Vũ Trụ, chúng tôi biết rằng mình còn một nhiệm vụ mỹ lệ ở phía trước, chúng tôi cùng bắt tay vào việc trong hăng say và niềm hạnh phúc.

Dịch giả: Vivy Lê Vivy7117
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.