Khu này đang xây dựng theo chủ đề bộ phim Frozen sẽ mở cửa vào năm 2020 nằm trong Vương quốc Arendelle trong cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng. Du khách sẽ đưiợc thưởng thức ngồi trên xe trượt tuyết theo hai đoạn đường: một đầy nắng ấm và một con đường bị màn đêm đen tăm tối che phủ và lạnh giá.
Giải trí và lễ kỷ niệm
Ngoài những khu vui chơi du khách còn có điều kiện giải trí và xem trình diễn các tiết mục theo mùa và theo lễ kỷ niệm của Hong Kong như Halloween, Giáng Sinh, tết Trung Hoa.
Cuộc diễu hành Dummo - chú voi biết bay-, với nhiều trò vui
Chương trình diễu hành với đoàn ca múa dành riêng cho trẻ em được khai trương năm 2016, và từ đó hàng ngày vào 14 giờ (giờ Hong Kong) đoàn diễu hành hoạt động trên phố Chính (Main Street) trong khoảng thời gian một giờ đồng hồ. Du khách đứng và ngồi hai bên đường xem các cô thành nữ trong trang phục đồng bộ vừa múa vừa nhẩy theo nhịp nhạc của dàn giao hưởng của đoàn. Điều thật đặc biệt, đoàn vũ công Hong Kong Disneyland hay ở Hàn Quốc Disneyland đều có khuôn mặt rất Âu châu và giống nhau như giọt nước, phải chăng các cháu tham gia biểu diễn bắt buộc phải làm phẫu thuật thẩm mỹ?
Đoàn tầu chở du khách vòng quanh Hong Kong Disneyland
Trong tương lai Hong Kong Disneyland còn mở rộng xây dựng thêm nhiều khu giải trí mới nhằm thu hút du khách trên thế giới với mục tiêu phát triển “nền công nghiệp không khói” với số du khách 10 triệu lượt/năm.
Ngày thứ 4: Hong Kong – Hà Nội
Sau bữa điểm tâm, chúng tôi trả phòng, lên xe, hướng dẫn viên đưa đi siêu thị và chợ trời mua sắm. Vợ chồng tôi hầu như không mua gì, trước khi lên máy bay, chúng tôi vào khu vực bán hàng miễn thuế (duty free) làm “khách ngó” siêu thị. Một chai rượu Mao Đài (Moutai) 500 ml trưng bầy trên kệ với giá bán 300 Mỹ kim, quá đắt so với London. Tại siêu thị Vĩnh Diệp Trung Quốc (Wing Dip Chinese Supermarket, Croydon) gần nhà tôi, một chai Mao Đài y chang có 133 bảng Anh (#200 US$). Nhưng một anh bạn (cựu) người Việt gốc Hoa ở London, có thâm niên làm nhà hàng sang trọng tại Soho, London hơn 20 năm, nói với tôi:
_Rượu Mao Đài có rất nhiều loại, có loại giá trên 1.500 tệ/chai 500ml (>20 triệu VNĐ), Loại 100 hay 200 bảng Anh là loại thường, giống như rượu whisky có nhiều loại và giá cả chênh lệch rất lớn. Giá cả tuỳ thuộc nơi sản xuất tại trấn Mao Đài hay nơi khác, tuổi rượu và thời gian hạ thổ phải trên 5 năm trở lên, giá một chai không dưới 500 bảng Anh/500 ml ngay tại Bắc Kinh hay Thượng Hải, Quảng Châu.
Anh Uông Vĩnh Thọ, phó cửa hàng siêu thị Trung Quốc Vĩnh Diệp ở Croydon, nói với tôi:
_Rượu Moutai bán ở Anh rẻ hơn ở Trung Quốc, rất nhiều người Hoa về Trung Quốc đến đây mua Moutai mang về. Vì muốn có ngoại tệ nên Moutai xuất sang Anh rẻ hơn bán trong nội địa.
Đối với người Trung Quốc, rượu Mao Đài là “Quốc gia chi bảo” hay còn gọi là “quốc tửu”, được sản xuất tại Mao Đài (Moutai), một thị trấn nhỏ nằm trong khe núi Dục Để bên bờ sông Xích Thủy (dân địa phương còn gọi là sông Mỹ Tửu), cách trung tâm huyện Nhân Hoài (tỉnh Quý Châu) 13 cây số về phía tây bắc. Do điều kiện địa lý đặc biệt nên thời tiết của thị trấn quanh năm oi ả, nhưng không bao giờ có gió thổi. Bất kỳ du khách nào tới đây cũng đều có cảm giác như thấy cả không gian được bao phủ đậm đặc mùi men rượu nồng nàn bốc ra từ những cái nồi lớn đang chưng cất rượu trong lò sản của thị trấn. Người dân trấn Mao Đài sẽ nói với du khách, “khí hậu kỳ lạ này” của trấn Mao Đài là “độc nhất vô nhị” trên đất nước Trung Hoa tạo nên loại cao lương đặc biệt để nấu rượu. Vì thế nếu ai đó rời khỏi thị trấn Mao Đài, dù mang đầy đủ dụng cụ và nguyên vật liệu cũng không bao giờ nấu được loại rượu Mao Đài đích thực như quê hương Mao Đài.
Nồng độ cồn của rượu Mao Đài rất cao (từ 53 độ đến 65 độ), nó có mùi vị đặc trưng, thơm như hoa hồng, mùi rượu nồng nàn tỏa sâu trong khoang miệng, khiến con người ngây ngất. Mỗi hộp đóng chai Moutai đều có 1 ly rất nhỏ, giúp khách hàng đong lượng rượu (# 10 ml) khi thưởng thức. Người uống phải cho thêm vài viên đá cho nồng độ cồn dịu xuống và tăng thêm mùi thơm khi thưởng thức, chứ uống “vo” như thế thì cháy cổ họng. Rượu Mao Đài đúng là “quốc tửu” của Trung Hoa khác xa “quốc lủi” của Việt Nam nhiều lắm lắm, chẳng khác gì bì phấn với vôi. Theo tác giả Nguyễn Tiến Cử, có một giai thoại về “quốc tửu” của Trung Hoa như sau:
Từ đời nhà Đường (618 - 907), Trung Quốc đã xuất hiện nhiều loại rượu ngon, trong đó có rượu Hạnh Hoa được làm ra từ thôn Hạnh Hoa (huyện Phần Dương, tỉnh Sơn Tây). Rượu Hạnh Hoa đã được Đỗ Mục, một thi nhân đương thời làm rạng danh Hạnh Hoa thôn trong hai câu thơ nổi tiếng:
“Tá vấn tửu gia hà xứ hữu
Mục đồng dao chỉ Hạnh Hoa thôn.”
(Hỏi thăm quán rượu nào ngon nhất
Mục đồng chỉ đến Hạnh Hoa thôn.)
Trong thôn Hạnh Hoa có một thương nhân họ Giả rất sành rượu và rất mê rượu Hạnh Hoa. Mỗi lần đi buôn xa, ông đều mang theo vài vò rượu Hạnh Hoa để uống, vì cho rằng không loại rượu nào có thể sánh được.
Một lần, họ Giả tới trấn Mao Đài gặp phải trời mưa kéo dài mấy ngày liền, khiến đường lầy lội, không về được, ngày ngày ông chỉ biết uống rượu tiêu sầu, chờ trời nắng ráo. Hôm ấy, mấy vò rượu Hạnh Hoa mang theo đã cạn, họ Giả đành phải tìm đến một tửu quán trong trấn uống rượu giải khuây. Người chủ quán đã mang ra nhiều loại rượu khác nhau, nhưng họ Giả chỉ nhấm qua rồi lắc đầu, đòi đổi loại khác.
Thấy ông khách là người vùng khác, nhưng lại tỏ ra rất sành rượu, phong cách nho nhã, sau một hồi đắn đo, chủ quán đem một bình rượu nhỏ tới, miệng bình trám kín và nói:
_Đây là loại rượu đặc biệt được nấu bằng thứ cao lương chỉ vùng này mới có. Khi nấu xong, được hạ thổ qua 4 mùa: xuân, hạ, thu, đông để điều hòa khí vận âm dương trong 5 năm, chỉ những người dân tại trấn này mới được dùng. Nay thấy quý khách từ phương xa tới, nhưng rất sành về rượu, nên tôi mạn phép tổ tiên, bách tính trong trấn mời quý khách nếm thử.
Họ Giả cám ơn, thận trọng rót một chén. Vừa đưa lên miệng chưa kịp uống đã thấy hương thơm ngào ngạt, hơi men nồng đượm thấm vào gan ruột. Thưởng thức vài chén, họ Giả không ngớt miệng khen ngon.
Lân la hỏi chuyện, được người chủ quán cho biết: Loại rượu này nấu rất tốn công, từ việc lựa chọn nguyên liệu, ủ men, chưng cất… nhất nhất đều phải tuân theo những quy định nghiêm ngặt. Vì vậy loại rượu này nấu rất ít, chỉ để dùng trong những dịp đặc biệt trong nhà, không bao giờ bán ra ngoài.
Vốn là người mê rượu và biết nấu rượu, cộng với đầu óc nhanh nhạy của một thương nhân, họ Giả lưu lại mấy ngày, đi thăm thú khắp nơi. Ngắm nhìn những mảnh ruộng cao lương xanh tốt, dòng sông Xích Thủy nước trong vắt chảy qua cánh rừng ngân hạnh, khí trời nồng ấm, không khí ngột ngạt nhưng không có ngọn gió thổi qua, thấy nơi đây đúng là “mỹ tửu chi địa”, có đầy đủ điều kiện để tạo ra loại rượu ngon, bèn quyết định mở lò nấu rượu ở đây.
Trở về Hạnh Hoa thôn, thương nhân họ Giả lựa chọn một nhóm người có tay nghề nấu rượu cao nhất vùng, đưa đến trấn Mao Đài, dựng nhà mở lò nấu rượu theo phương pháp cổ truyền của thôn Hạnh Hoa. Đồng thời họ Giả cũng tuyển một số người dân địa phương nắm được bí quyết trong quy trình chọn nguyên liệu, ủ men, chưng cất loại rượu của vùng Mao Đài.
Thế là một loại rượu quý kết hợp được cách nấu với số lượng lớn cũng như hỗn hợp được hương sắc của chất men rượu Hạnh Hoa thôn với cái tinh túy của nguyên liệu, phương pháp chưng cất, hạ thổ bí truyền của rượu trấn Mao Đài sản xuất ra loại rượu có một không hai và thương hiệu rượu Mao Đài đã ra đời.
Moutai “Quốc tửu chi bảo” chiêu đãi nguyên thủ quốc gia (>15 triệu VNĐ/bình).
Rượu Moutai xuất khẩu bán tại Vĩnh Diệp £133 Anh Kim
Năm năm sau kể từ khi mẻ rượu đầu tiên ra lò, những vò rượu Mao Đài hạ thổ được lấy lên mang ra chiêu đãi khách quý nhân ngày khai trương tửu quán bán rượu Mao Đài, đã làm hài lòng tất cả các vị khách trong trấn Mao Đài cũng như khách thập phương. Kể từ đó, rượu Mao Đài dần trở thành nổi tiếng cả nước, được vua chúa của các triều đại Trung Hoa sử dụng. Năm 1915, lần đầu tiên rượu Mao Đài tham gia Hội chợ rượu quốc tế ở Panama, đoạt Huy chương vàng, khiến cho danh tiếng của rượu Mao Đài được toàn thế giới biết đến.
Triệu Minh Quân, chủ một lò nấu rượu tại trấn Mao Đài có mấy chục năm kinh nghiệm, đã trả lời phóng viên của tờ Trung Quốc Tân Văn:
“Loại rượu Mao Đài phổ thông nhất cũng phải được lưu trữ ít nhất là 5 năm mới có thể bán ra. Không thể sản xuất rượu Mao Đài theo phương pháp cơ giới hoặc quy mô hóa theo dây chuyền sản xuất công nghiệp.”
Sự thần bí của rượu Mao Đài không những chỉ vì nó là loại rượu rất ngon, mà nó còn như một loại thuốc quý. Theo hồi ký của Thượng tướng Dương Thành Vũ (1914-2004), nguyên Tổng tham mưu trưởng Quân đội Trung Quốc, từng tham gia cuộc Vạn lý trường chinh, viết như sau:
_Vào trung tuần tháng 3/1935, trên đường trường chinh, Hồng quân đã đi qua trấn Mao Đài để vượt sông Xích Thủy. Khi đó tại trấn Mao Đài có nhiều lò sản xuất rượu, trong đó lò “Mao Đài lão tửu phường” là lò lớn và nổi tiếng nhất. Khi Hồng quân tới, nhiều người đã mang rượu Mao Đài ra úy lạo. Không những thế, họ còn dùng rượu Mao Đài để rửa các vết thương, nhất là các vết thương bị nhiễm trùng cho các thương binh. Với những chiến sĩ quá mỏi mệt do phải chiến đấu và hành quân liên tục được khuyên lấy rượu xoa bóp lên chân tay. Kết quả thật bất ngờ, các vết thương, ngay cả những vết thương bị nhiễm trùng nặng khỏi rất nhanh, còn sự mệt mỏi cũng được giải tỏa nhanh chóng.
Trong suốt thời nội chiến và trong cuộc kháng chiến chống Nhật, tuy rất khó khăn, nhưng trấn Mao Đài vẫn có 3 lò sản xuất rượu thủ công lớn nhất là “Thành Nghĩa thiêu phòng”, “Vinh Hòa thiêu phòng” và “Hằng Hưng thiêu phòng”. Bằng những tìm tòi công phu, đúc rút các kinh nghiệm dân gian, 3 lò này đã góp phần rất quan trọng để danh tiếng của rượu Mao Đài ngày một vang xa. Để ghi nhận công lao những người sáng lập ra 3 lò rượu này, dân trong trấn đã đúc tượng của 3 vị, và những bức tượng này đã được đặt ở vị trí rất trang trọng tại Nhà Bảo tàng rượu của trấn Mao Đài.
Sau khi nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập (1/10/1949), Ủy ban huyện Nhân Hoài đã mua lại lò “Thành Nghĩa thiêu phòng” với giá 13 nghìn tệ và hợp với 2 lò còn lại để tạo ra Xưởng rượu Mao Đài. Khi xưởng mới thành lập, mỗi năm chỉ sản xuất được chừng hơn 10 tấn. Sau đó quy mô xưởng ngày một phát triển, nhưng mỗi năm cũng chỉ cho ra được trên dưới 200 - 300 tấn.
Nhưng rồi tình thế đổi thay, nếu như năm 1957 xưởng sản xuất được 283 tấn thì đến năm 1958 bỗng nhiên tăng vọt lên đến 627 tấn, năm 1959 là 820 tấn, năm 1960 đã lên đến 912 tấn. Nói theo ngôn ngữ của người dân trấn Moutai thì “Mao Đài phóng vệ tinh”, hoặc: “Mao Đài đại nhẩy vọt”. Tại sao sản lượng rượu Mao Đài lại gia tăng “đại nhẩy vọt” như vậy, có phải do số liệu báo cáo thiếu chính xác?
Năm 1962, sau khi Bộ Công nghiệp nhẹ Trung Quốc thành lập tổ công tác trực tiếp về xưởng rượu Mao Đài kiểm tra và tình hình thay đổi. Sản lượng rượu từ 912 tấn năm 1960 đã giảm xuống còn 363 tấn năm 1962 và từ đó tiếp tục giảm. Phải chăng giai đoạn ấy tình hình chính trị ở Trung Quốc bất ổn do phong trào Đại Nhẩy Vọt, Cách mạng văn hoá, Hồng vệ binh, nhóm bốn người do Giang Thanh đứng đầu đã thao túng với ý đồ tạo phản. Vì thế nhiều công nhân có tay nghề của xưởng bị điều đi làm các công việc khác. Mãi đến năm 1978, sản lượng rượu mới lại đạt được 1.000 tấn.
Sau nhiều cố gắng mở rộng quy mô, năm 2003 sản lượng đạt 1 vạn tấn. Theo Ủy ban huyện Nhân Hoài, kế hoạch năm 2008 sẽ cố gắng đạt 2 vạn tấn (khoảng 20 triệu lít). Đối với một đất nước 1,3 tỉ dân, được coi là cường quốc kinh tế (chỉ sau Mỹ, Nhật), con số trên không thấm tháp gì, không đủ cung cấp cho thị trường trong nước, chưa kể đến yêu cầu xuất khẩu lấy ngoại tệ. Vì vậy, ngay tại Trung Quốc tìm mua được một chai rượu Mao Đài chính hiệu cũng không phải dễ.
✦ ✦ ✦
Cuộc vui bao giờ cũng đến lúc chia tay, sau khi lấy xong hành lý tại sân bay Nội Bài, hai bác Ngọc Thuỷ đưa cho tôi số điện thoại và địa chỉ gia đình. Tay cầm tay, bác Ngọc nói với chúng tôi:
_Nếu cô chú không chê, anh chị mời cô chú có thời gian đến thăm gia đình.
Thật cảm động với lời mời chân thành và nhiệt tình, tôi nói:
_Cám ơn hai bác có nhã ý, chúng em sẽ cố gắng đến thăm hai bác và các cháu trước khi về London.
Chúng tôi chụp chung với đại gia đình hai bác nhiều tấm ảnh làm kỷ niệm. Gia đình bác Ngọc có xe nhà đón về Quảng Ninh. Chúng tôi lên taxi trở về nhà cậu em. Cuộc du lịch Hong Kong tuy ngắn, nhưng đầy thù vị đáng đồng tiền bỏ ra, tuy vậy, hẹn ngày tái ngộ cũng không dám chắc, vì châu Á còn có nhiều địa điểm mà chúng tôi chưa được đến.
Du Lịch Hoành Bồ, Thành phố Hạ Long
Chúng tôi đặt tour du lịch Hàn-quốc 5 ngày 4 đêm 590 US$/người (không phải nộp lệ phí 30 US$ tiền visa) khởi hành ngày 22-4-2017. Trong khi chờ ngày đi tour Hàn Quốc, tôi mở camcorder xem lại những hoạt động tour du lịch Hong Kong, trong đó gia đình tôi và gia đình bác Ngọc - Thuỷ có những khoảng khắc vui vẻ bên nhau, đột nhiên tôi nhớ lời mời của hai bác, tôi lấy sổ tay tìm số điện thoại hỏi thăm sức khoẻ và tỏ ý muốn đến thăm gia đình. Thật bất ngờ hai bác tỏ ý rất vui và hẹn đón chúng tôi vào ngày hôm sau.
Chúng tôi đến Hạ Long vài lần, năm 2001 và 2010 thị xã Hạ Long rất nhỏ, mặc dù 2008 được nâng lên cấp thành phố nhưng ngoài khu Vườn Đào, thành phố tập trung xung quanh một trục đường chính một bên là dẫy núi đá, một bên là bờ biển. Nhưng những năm gần đây Hạ Long đã lấn biển, phá núi mở rộng thành phố và thành lập khu du lịch Tuần Châu nâng cấp Hạ Long thành một thành phố với bộ mặt mới, khang trang cùng với nhiều khu vui chơi, giải trí dành cho du khách trong và ngoài nước, chính vì lẽ đó vịnh Hạ Long không còn được xếp trong danh sách của UNESCO về kỳ quan thế giới vì đã vi phạm quy định bảo vệ di sản thiên nhiên.
Ra bến xe buýt Xuân Mai, đáng lẽ chúng tôi đi tuyến Xuân Mai - Mỹ Đình, nhưng không biết đi nhầm tuyến Xuân Mai – Yên Nghĩa, vì thế lộ trình của chúng tôi không được theo ý muốn. Bến xe Mỹ Đình rất nhiều xe đi các thị xã, thị trấn thuộc tỉnh Quảng Ninh như Hạ Long, Cẩm Phả, Hòn Gai… Bến xe Yên Nghĩa tuyến đường chủ yếu đi Móng Cái có qua bến xe Hạ Long vì thế cứ 2 giờ mới có một chuyến xe đò. Xe khởi hành 11 giờ trưa từ bến Yên Nghĩa mà mãi đến gần 4 giờ chiều mới đến bến xe Hạ Long vì tuyến đường Yên Nghĩa – Móng Cái nhà xe chạy “vòng vo Tam quốc” để lấy đủ khách dọc tuyến đường và theo luật bất thành văn: Xe tang, xe đua và phánh đột ngột y chang như những năm 2010 mà chúng tôi đã chứng kiến. Mặc dù nhà xe có nghỉ tại Hải Dương để hành khách ăn trưa, đi vệ sinh và mua hàng lưu niệm, nhưng đến bến xe Hạ Long chúng tôi vẫn cảm thấy mệt vì trời nắng nóng và ngồi gần 6 tiếng trên xe đò. Theo hẹn, cháu Toản, con trai thứ hai của hai bác Ngọc - Thuỷ đã đem xe 7 chỗ ngồi đợi sẵn đón chúng tôi. Từ bến xe Hạ Long đi đến phường Hoành Bồ nơi gia đình bác Ngọc - Thuỷ khoảng 20 phút xe nhà.
Tôi thật sự bất ngờ trước cơ ngơi của hai bác Ngọc - Thủy khang trang, hoành tráng của khu nhà vườn với tổng diện tích hơn hai mẫu đất, gồm vườn rau, ao cá, hàng chục chậu cảnh và hòn non bộ, có khu nuôi gà, hai chuồng nuôi chim câu và khu nuôi đàn chó làm vệ sĩ. Ngôi nhà hai tầng gạch đỏ au cùng với sân gạch rộng lớn cũng đỏ au, tạo nên một không gian thật thanh bình, di dưỡng tuổi già mà chúng tôi nằm mơ cũng không thấy.
Cổng vào khu nhà vườn
Khu cây cảnh bonsai, hòn non bộ, một trong 3 ao cá quần thể nhà vườn
Thấy tôi thật sự kinh ngạc về quần thể nhà vườn, cơ ngơi đáng giá vài triệu Mỹ kim, lại mang danh là cựu phó chủ tịch huyện kiêm giám đốc Lâm trường Hoành Bồ trước khi về hưu, sợ tôi hiểu nhầm khối tài sản này do tham nhũng mà có nên bác mời tôi tách cà phê Three in One made in Việt Nam lúc 4 giờ sáng, bác Ngọc cười:
_Chú tưởng anh tham ô phải không?
Bác Thủy gái cười:
_Thôi để tôi kể cho cô chú ấy nghe. Năm 1986 nhà nước có chính sách giàm biên chế, chị xin về hưu sau 24 năm công tác. Chị đưa bốn cháu từ quê lên đoàn tụ với anh. Hồi ấy khu này hoang vắng lắm, cây cối um tùm, đất đai rất rẻ, có mấy nhà thôi chứ đâu có đông vui như bây giờ. Mảnh đất này anh chị mua năm ấy có hơn trăm mét vuông vừa đủ làm nhà, vườn trồng rau và chuồng nuôi lợn, được anh chị em trong lâm trường giúp đỡ làm chiếc nhà tranh vách đất một gian hai trái. Tuy là giám đốc lâm trường, nhưng lương anh cộng với lương hưu của chị không đủ nuôi 6 miệng ăn, anh chị phải trồng rau, nuôi lợn, nuôi gà và chị chạy chợ, buôn từ mớ rau, con gà đến khi làm hàng sáo thì mới để giành được chút vốn. Sáng nào cũng vậy, anh chị dậy từ 3 giờ, chị sàng gạo cho kịp buổi chợ. Anh phụ giúp chị và chở gạo bằng xe đạp đưa ra chợ. Dậy sớm riết rồi quen nên bây giờ cứ 3 giờ sáng anh chị dậy rồi, tập thể dục xong, chị đun nước, chuẩn bị bữa sáng, anh quét sân, cho gà, cho cá và vệ sĩ ăn, bây giờ anh chị không nuôi lợn nữa.
Vợ chồng tôi vừa nhâm nhi ly cà-phê vừa lắng nghe anh chị tâm sự.
_Từ năm 2000, các nhà hàng khách sạn ở Hạ Long bắt đầu tìm mua cây cảnh, anh lại khéo tay vì làm kỹ sư lâm nghiệp hơn 40 năm nên mua xi-măng làm chậu cảnh, kiếm đá đắp hòn non bộ, uốn cây bon-sai bán cho khách sạn, nhà hàng và các đại gia. Khu đất này anh chị mua và từng bước mở rộng đến nay đã hơn 30 năm rồi đấy. Ban đầu hơn 100 mét vuông, mấy năm sau hàng xóm chuyển ra thị trấn bán lại. Năm 2010 anh chị mua lại mảnh đất của xưởng cưa để lấy chỗ làm cây cảnh. Có năm anh kiếm được vài trăm triệu từ cây cảnh đấy. Nhưng mấy năm nay phong trào chơi cây cảnh giảm cho nên cô chú thấy anh còn đến vài chục chậu cây cảnh bầy ở sân là do bán ế đấy.
Nói xong bác Ngọc cười đôn hậu, nâng ly cà phê, uống một ngụm, rồi tâm sự về cuộc đời 38 năm bể dâu của người kỹ sư lâm nghiệp làm việc trên các lâm trường vùng Quảng Ninh. Điều đặc biệt có lẽ ít người có lối sống sinh họat lạ kỳ như anh chị. Cứ 7 giờ rưỡi tối là anh chị đi ngủ, 3 giờ sáng hôm sau đã thức giấc, sớm hơn cả con gà trống trong chuồng. Hai ngày đầu tiên tôi nghĩ, chắc có chúng tôi nên anh chị dậy sớm, đun nước chuẩn bị pha cà-phê và bữa điểm tâm. Nhưng không, đó là tác phong sinh hoạt của anh chị nhiều năm kể từ khi chị về hưu lên Hoành Bồ đoàn tụ với anh từ năm 1986.
Xuất thân từ gia đình nông dân xã Thiện Phiến, huyện Tiên Lữ, tỉnh Hưng Yên, sau khi tốt nghiệp cấp 2 1959 (lớp 7, hệ 10 năm), bác Ngọc thi đỗ trường Trung cấp Nông Lâm Nghiệp ở Chèm, Cổ Nhuế, Hà Nội. Cựu tổng bí thư Nông Đức Mạnh học cùng trường, nhưng trước một khóa (khoá 5, 1958 – 1960), bác Ngọc học khoá 6 (1959-1961). Ra trường được phân công làm việc tại lâm trường Hà Cối, Quảng Ninh, năm 1964 về phòng kỹ thuật lâm nghiệp phụ trách bộ phận trồng, khai thác và chế biến lâm thổ sản. Năm 1982 học đại học lâm nghiệp tại chức. Năm 1999 về hưu với chức vụ phó chủ tịch huyện kiêm giám đốc Lâm trường Hoành Bồ sau 38 năm làm việc. Bác Thuỷ là giáo viên cấp 1 tại quê Hưng Yên, cho đến năm 1986 mới đưa đàn con lên Hoành Bồ đoàn tụ sau khi nghỉ hưu.
Câu chuyện bác Ngọc kể, tôi tin là thật. Vì ngày nay số người giàu học lối sống “trưởng giả học làm sang” dám bỏ hàng trăm triệu đồng mua một cây cảnh thuộc hàng độc, lấy le với thiên hạ, chẳng phải vì am hiểu nghệ thuật hay là tao nhân mặc khách biết thưởng thức thú vui nho nhã mà chỉ vì cái danh “đại gia” thì phải “ăn và chơi”. Cứ mỗi dịp tết Nguyên đán, rất nhiều đại gia dám đốt tiền vào những chuyện kỳ cục như: mua bưởi ép trong khung hình vuông và có chữ Tài Lộc với giá vài triệu đồng một cặp, gốc đào già với hình thù kỳ dị, không những thế dám bỏ ra 10 đến 15 triệu đồng để có đôi gà Đông Tảo lấy le với thiên hạ! Gà Đông Tảo xuất xứ từ xã Đông Tảo, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên, với đôi chân to xấu xí và con to nhất có thể nặng từ 3 đến 6 kg, được coi như loại gà quý hiếm, nhưng thật ra giá trị của nó không thể đến >7 triệu đồng/con, nhưng nếu dùng “tiền chùa” số tiền ấy chưa là “cái đinh” gì. Ngoài ra một số đại gia hợm của khoe giàu, dại dột đốt tiền tìm mua những thứ hàng độc. Không những thế biển số xe ô-tô, số SIM điện thoại đẹp như có 6 số 8 hay 6 số 9, đại gia dám bỏ vài trăm triệu (vài chục ngàn Mỹ kim) để có là chuyện “thường ngày của nhóm người thừa tiền, lắm của chơi ngông” ở Việt Nam ngày nay.
Gà trống Đông Tảo
Theo kế hoạch, bác Ngọc sẽ đưa chúng tôi tham quan thành phố Hạ Long, các khu giải trí mới xây dựng như cáp treo Nữ Hoàng, Vòng quanh mặt trời (Hon Gai Eye), khu du lịch Tuần Châu, thăm động Thiên Cung, Vườn Đào và chợ Hoành Bồ.
Cầu Hạ Long nối thành phố Hạ Long và thị xã Hòn Gai (ảnh chụp từ cáp treo)
Thị xã Hòn Gai cách Hạ Long một eo biển hẹp, ngày xưa từ Hạ Long muốn sang Hòn Gai phải đi phà. Năm 2001, từ Hạ Long chúng tôi qua phà sang Hòn Gai giá vé có 500 VNĐ/người/lượt. Năm 2008 cầu Hạ Long đã đi vào sử dụng nối liền thành phố Hạ Long với thị xã Hòn Gai. Giờ đây du khách muốn thăm thị xã Hòn gai ngoài cầu Hạ Long còn có thể bằng cáp treo đến khu du lịch và ngồi trên ca-bin của Vòng Quanh Mặt Trời (Hon Gai Eye) ngắm toàn bộ thị xã Hòn Gai.
Cáp treo Nữ Hoàng nằm trong quần thể giải trí của Hạ Long và Hòn Gai
Một góc của thị xã Hòn Gai ngày nay
Vịnh Hạ Long không còn trong danh sách “kỳ quan thiên nhiên” của UNESCO vì phá núi, lấn biển phá vỡ phong cảnh nguyên sơ của nó, nhưng cũng vì sự vi phạm này mà thành phố Hạ Long được cơi nới, mở rộng, xây dựng nhiều khu phố, đường xá, khu du lịch và giải trí cho nhân dân và trẻ em vùng Quảnh Ninh và toàn quốc.
Khu giải trí Hạ Long mở rộng đang trong thời kỳ lấp biển.
Một góc vịnh Hạ Long ảnh chụp tháng 4-2017
Năm 2001 khu Vườn Đào nhỏ bé, vẹn vẹn một con phố nay mở rộng nối liền với những con đường thoáng rộng với dải ngăn cách được trồng hoa. Từ Vườn Đào đến khu du lịch Tuần Châu khoảng 13 cây số, nơi đây từng dẫy hotel, nhà hàng mọc lên san sát xung quanh vịnh, nơi hàng trăm thuyền chở khách du lịch thăm quan vịnh. Chúng tôi mua vé thăm quan Động Thiên Cung, hang Sửng Sốt và vịnh Hạ Long, giá vé 300 ngàn/người với thời gian 2 giờ đồng hồ.
Phải nói, hệ thống tổ chức du lịch của Bộ Văn hóa Thông Tin và Du lịch Việt Nam còn rất nhiều bất cập, chưa đồng bộ, chưa mang tính chuyên nghiệp. Theo chương trình quảng cáo trong lịch trình, thuyền đưa du khách thăm quan Động Thiên Cung và hang Sửng Sốt, đồng thời tham quan một số hòn đảo nổi tiếng trong thời gian là 2 giờ đồng hồ. Nhưng nhà thuyền đã “ăn bớt” một nửa thời gian thăm quan của du khách. Chúng tôi được nhân viên ban tổ chức đưa đến thuyền Phượng Hồng số 28 lúc 12 giờ kém 15 phút, theo chương trình thuyền sẽ rời bến 12 giờ trưa. Lên thuyền, nhân viên nhà thuyền sắp sếp chỗ ngồi, thông báo nội quy của nhà thuyền. Đến 12 giờ trưa thuyền không rời bến, chủ thuyền lại thông báo nôi quy, mời khách mua hành lưu niệm của nhà thuyền, cứ thế lặp đi lặp lại nhiều lần cho đến 13 giờ thuyền mới rời bến.
Thuyền Phương Hồng đã gian lận ½ thời gian của du khách
Thăm quan Động Thiên Cung xong nhà thuyền đưa chúng tôi vào cửa hàng bán đồ lưu niệm, rồi tuyên bố xanh rờn:
_Thuyền chúng ta không đủ thời gian thăm quan hang Sửng Sốt, mời bà con lên thuyền chiêm ngưỡng một số đảo.
Thuyền Phượng Hồng đưa chúng tôi ngắm một số đảo trong vịnh và quay đầu về bến sau 15 phút trên biển. Thuyền cập bến vào 14 giờ đúng theo giờ ghi trong chương trình tham qua. Kiểu làm ăn thiếu lương thiện gian lận ½ thời gian quy định gây bức xúc, chính vì lẽ đó vì sao khách ra đi không bao giờ trở lại là chuyện thật dễ hiểu.
Một góc chợ Hoành Bồ
Sáng hôm sau bác Thuỷ đưa chúng tôi lên xe buýt đi chợ Hoành Bồ. Chợ ven biển có khác, rất nhiều hải sản tươi sống và đủ các quầy bán đồ khô, quần áo, giầy dép vẫn mang đậm nét chợ quê ở miền Bắc. Phường Hoành Bồ mới được thành lập, trước kia là huyện
Những ngày ở Hoành Bồ, con cháu hai bác đến thăm chúng tôi và chúng tôi cũng đến nhà đáp lễ. Chuyến du lịch Hoành Bồ ấn tượng ường Hoành Bồ nhất là cách cư xử thật chân tình của hai bác Ngọc - Thuỷ và đại gia đình đối với chúng tôi như người thân lâu ngày mới gặp lại. Vui nhất là những buổi chiều được ngồi câu cá tại ao của gia đình, thú vui và niềm đam mê của tôi mà hơn 40 năm bây giờ mới được lặp lại.
Câu cá tại ao nhà bác Ngọc
Du Lịch Hàn quốc
Đóng tiền đi tour Hàn Quốc được hơn một tuần, tình hình chính trị bán đảo Triều Tiên trở lên căng như dây đàn. Anh chàng Kim Jong Un (Kim Chính Ân), Bắc Triều, hung hăng tuyên bố sẽ phóng thử tên lửa đạn đạo lần thứ 6. Lập tức Tổng thống Trump hùng hồn tuyên bố “có thể giải quyết khủng hoảng Bắc Triều bằng nhiều biện pháp kể cả quân sự”. Tổng thống Nam Hàn, Park Geum Hye (Phác Cận Huệ) bị tạm giam vì bê bối trong quan hệ với bạn thân, bà Choi Soon-sil và tội tham nhũng. Tình hình bán đảo Triều Tiên nói chung và Hàn Quốc nói riêng đang trong tình trạng nước sôi lửa bỏng, tốt nhất tránh xa, không nên đến “quanh miệng núi lửa.” Chỉ còn ba ngày nữa đi tour, các con tôi từ London gọi điện khuyên bố mẹ hủy tour, dù mất hơn một ngàn Mỹ kim còn hơn là mất mạng. Tôi phôn cho cháu Đan Phượng hỏi về tình hình, cháu “trấn an”:
_Hai bác đừng lo, hai tour Hàn Quốc vừa mới về, mọi chuyện không có gì đáng ngại đâu. Hai bác cứ tin cháu đi, đừng bỏ tour phí lắm.
Chuyện căng thẳng giữa Bắc Triều với Mỹ, với Nam Hàn xảy ra từ nhiều năm nay, có thời kỳ tưởng như chiến sự bùng nổ, nhưng rồi đâu lại vào đấy, chẳng khác gì trò “mèo vờn chuột” như phim hoạt hình Tom anh Jerry. Tôi “trấn an” đàn con, “chuyện bán đảo Triều Tiên chỉ là game của các cường quốc để bán vũ khí, chứ Kim Chính Ân đâu có ngu dám khai chiến với Mỹ và Mỹ cũng chỉ hù dọa, chứ Nga và Trung Quốc đâu muốn Mỹ “gác chân lên cửa sổ” nhà nó. Không có chuyện xảy ra chiến tranh Nam - Bắc trong giai đoạn này đâu, yên tâm, đừng quá lo cho bố mẹ.”
Chương trình tour Hàn Quốc 05 ngày 04 đêm như sau:
1-Ngày thứ nhất: Hà Nội - Seoul
Máy bay khởi hành hồi 01.15 sáng, đến Seoul lúc 07.25 cùng ngày.
2-Ngày thứ 2: Seoul – đảo Nami – Tháp truyền hình Seoul
3-Ngày thứ 3: Seoul – Công viên Everyland – Mua sắm
4-Ngày thứ 4: Thăm thủ đô Seoul
5-Ngày thứ 5: Thăm quan Công viên Bầu trời, Công viên Hoà Bình, Công viên Hoàng Hôn, Công viên suối Namji… Đáp chuyến bay từ Seoul hồi 21-10 đêm đến Nội Bài 23.45 đêm cùng ngày.
Hướng dẫn viên Nguyễn Trường Giang
Ngày thứ Nhất
Tour Hàn Quốc khởi hành 01.15 sáng ngày 23-4 vì thế chúng tôi phải có mặt trước 10 giờ đêm ngày 22-4 làm thủ tục xuất cảnh. Chuyến bay chở chúng tôi do hãng Hàng không Tế Châu của Hàn quốc (JeJu Airlines) thời gian gần 6 giờ bay. Tôi thật bất ngờ, trong thời gian bay tiếp viên chỉ phục vụ nước lọc, ngoài ra muốn ăn hay uống bất cứ thứ gì đều phải mua. Tôi đi tour du lịch cũng vài lần, kể cả sang Singapore hay Thái Lan thời gian chỉ hơn 2 giờ bay nhưng đều được phục vụ bữa ăn và beer, rượu miễn phí, ai ngờ chuyến bay sang Nam Hàn tiêu chuẩn chỉ có nước lọc phục vụ hành khách, hoá ra Công ty du lịch Zentour đã mua vé hãng hàng không giá rẻ nên mọi thứ phải tự túc. Không những thế, hàng ký gửi chỉ được 15 kg hàng hoá, nhưng xách tay được đem theo 12 kg, một quy định tôi chưa từng gặp, mặc dù đã từng sử dụng nhiều hãng hàng không khác nhau trên thế giới. Thêm một chuyện nữa, từ Nội Bài bay sang Seoul, chúng tôi ngủ trên máy bay nhưng Công ty du lịch Zentour “tính thành một ngày của tour du lịch”. Cách tính này quá lợi hại, du khách thật bất ngờ và cũng là bài học cần rút ra mỗi khi đăng ký tour du lịch mới.
Ngày thứ hai
Người hướng dẫn viên du lịch là anh Nguyễn Trường Giang, trên 30 tuổi, nhanh nhẹn, năng nổ, nhiệt tình, chúng tôi rất mến mộ anh. Nhưng tour kỳ này quá đông, gần 40 du khách, đoàn phải lên hai chuyến bay khác giờ xuất phát. Máy bay tôi hạ cánh xuống phi trường Seoul trước, Giang giúp chúng tôi làm thủ tục nhập cảnh, sau đó dẫn ra bến tầu điện ngầm ngồi chờ. Giang quay lại sân bay đón đoàn thứ hai đến sau.
Nam Hàn hiện nay trong thời kỳ chia cắt đôi bờ, việc kiểm soát du khách nước ngoài nhập cảnh thật chặt chẽ, kể cã phi hành đoàn của các nước. Vào khu vực nhập cảnh, sau khi đưa passport, bản khai nhập xuất cảnh, chúng tôi phải đứng trước máy ảnh để sĩ quan hải quan chụp ảnh con ngươi mắt, sau đó họ mới đóng dấu nhập cảnh. Đầu tiên tôi nghĩ chắc họ chỉ kiểm tra du khách, nhưng không, buồng kế bên, tôi nhìn thấy 12 tiếp viên mặc đồng phục và phi công của hãng hàng không ngoại quốc đang xếp hàng chờ nhập cảnh cũng bắt buộc phải chụp ảnh con ngươi mắt khi làm thủ tục. Lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến sự kiểm tra gắt gao này kể cả cách đây gần 40 năm, chúng tôi nhập cảnh bất hợp pháp vào Hong Kong cũng chỉ chụp hình chứ không chụp con ngươi mắt.
Gần 9 giờ sáng, Giang mới đưa nhóm thứ hai đến ga tầu điện ngầm. Chúng tôi lên tầu điện ngầm đến địa điểm xe coach đón. Hướng dẫn viên mới có hai người, Nguyễn Thu Huyền người Việt định cư ở Hàn quốc và một cô gái Hàn không biết nói tiếng Việt. Hướng dẫn viên Huyền rất trẻ, tuổi chừng 25 rất xinh, nhưng có lẽ đã làm phẫu thuật thẩm mỹ vì nhìn kỹ vùng sống mũi vẫn rõ dấu hiệu băng dính. Đầu tiên, Huyền giới thiệu với chúng tôi một vài câu hội thoại đơn giản bằng tiếng Hàn. Đây là điều rất đáng hoan nghênh và học tập. Đến du lịch một nước du khách cũng muốn học một số câu đơn giản để làm quen với người địa phương hoặc khi cần thiết. Chiếc xe coach chuyển bánh trên đướng về khách sạn, Huyền đứng hàng ghế đầu, tay cầm micro giới thiệu về bản thân và cô bạn đồng nghiệp người Hàn. Huyền vui vẻ chỉ dẫn chúng tôi một số câu hội thoại đơn giản bằng tiếng Hàn. Huyền nói:
_Cháu xin hướng dẫn các bác, các cô các chú một số câu đơn giản bằng tiếng Hàn, hy vọng chúng ta tiếp thu được. Câu đầu tiên là chào hỏi. Khi ta gặp bất cứ người Hàn nào các bác nói “Ăn nho nhổ ra ngô” (안녕하세요 Anh nhung ha se dô) có nghĩa là “xin chào.”
Hướng dẫn viên Kim, Nguyễn thị Thu Huyền và chúng tôi
Chúng tôi cười vang vì thấy thật ngộ nghĩnh, thực ra phát âm không hoàn toàn như vậy nhưng âm lơ lớ nên khi chúng ta nói “ăn nho nhổ ra ngô” người Hàn hiểu được chúng ta chào họ.
Huyền cười, nói tiếp:
_Các bà, bác gái cần thuộc lòng câu “Hoa trang sinh?” (화장실 어디 있니?) là “nhà vệ sinh ở đâu?”
Không khí trong xe vui nhộn hẳn lên, cháu Huyền còn dạy những câu về mua bán như “bao nhiêu?” là “ôi má ngô” (oi ma dô 얼마나? ), “đắt quá” “bí quá ngô“ (bi sa dô 너무 비싸다). Đối với vợ chồng tôi, nếu cần thì “xí xố xì xồ dăm câu tiếng Anh” chắc người Hàn quốc hiểu được nên không ngại chuyện bất đồng ngôn ngữ. Cuộc làm quen giữa du khách và hướng dẫn viên Huyền thật thú vị, chẳng mấy lúc đoàn chúng tôi đến khách sạn Benhur. Hotel Benhur có 22 tầng, tầng 2 dùng làm nhà hàng và khu vực điểm tâm mỗi tầng 30 phòng, tổng số có 62 phòng. Chúng tôi lên thang máy nhận phòng gặp một đoàn người Việt đang chuẩn bị trả phòng. Hỏi thăm, hiện khách sạn này đang có 5 đoàn du khách Việt Nam nghỉ tại đây, như vậy một đoàn đi thì đoàn chúng tôi tới, liên tục hầu như ít có phòng trống.
Cuối tháng 4 dương lịch, nhưng thời tiết Hàn Quốc vẫn lạnh, nhiệt độ khoảng 10 đến 13 độ C, với chúng tôi không sao, vì đem theo đủ quần áo ấm từ London. Tôi nghỉ ở hotel cũng nhiều, nhưng riêng Benhur hotel của Hàn quốc sàn lát ván giỗ, có hệ thống sưởi sàn (ondol). Tôi hỏi cháu Huyền, cháu xác nhận tất cả các hotel sàn nhà đều có hệ thống sưởi ấm. Xem phim Hàn quốc, thấy họ giải đệm xuống sàn nhà để ngủ, tôi thắc mắc, nay mới được trả lời. Hàn quốc mùa đông lạnh và kéo dài, vì thế sàn nhà có hệ thống sưởi ấm cùng với hệ thống điều hoà để đảm bảo sức khoẻ. Còn ở Hong Kong, trong bản nội quy sử dụng, hotel yêu cầu khách hàng không được tắt điều hòa nhất là sau khi tắm.
Ngày thứ 3: Seoul – Đảo Nami – Tháp truyền hình Seoul
Đảo Nami là hòn đảo nhỏ hình bán nguyệt, diện tích 462.809 m2, thuộc tỉnh Chuncheon, cách thủ đô Seoul 63 km về phía nam. Nhìn từ trên cao, đảo Nami như chiếc thuyền lá khổng lồ nằm trên sông Cheongpyung thơ mộng. Hòn đảo xinh đẹp này được đặt tên của vị tướng Nami, người có công dẹp loạn ở thế kỷ 13, ngôi mộ của ông hình mái vòm cũng nằm trên hòn đảo này. Hòn đảo này thu hút du khách Á châu nhờ sự thành công của bộ phim Bản Tình Ca Mùa Đông.
Đảo Nami theo WikipediA
Chúng tôi chờ phà sang đảo
Chúng tôi đến đảo vào cuối đông đầu xuân, cây đâm trồi nẩy lộc, hòn đảo tuy nhỏ nhưng có nhiều khu giải trí dành cho trẻ em. Theo như hướng dẫn viên, phong cảnh đảo đẹp nhất vào mùa thu thời tiết se lạnh, khi hàng cây ngân hạnh chuyển sang màu vàng rực rỡ. Đi dưới các tán lá vàng du khách tuổi trẻ cảm thấy thật thơ mộng và lãng mạn.
Tháp truyền hình Seoul (N. Seoul Tower) khởi công xây dựng năm 1969, hoàn thành ngày 03-12-1971. Chiều cao của tháp 236,7 mét, tháp đặt trên đỉnh núi Namsan cao 243 mét, nâng tổng số chiều cao của tháp so với mặt biển là 479,7 mét. Đây là điểm cao nhất của thủ đô Seoul Hàn Quốc.
Tháp truyền hình Seoul (Namsan Seoul Tower)
Ngày thứ 4: Seoul – Công viên Everland – mua sắm
Công viên Everland cấu trúc y chang Desneyland của Hong Kong nhưng nhỏ hơn rất nhiều. Vẫn Main Street, Toy Story, đoàn tầu hỏa đưa du khách thăm xung quanh công viên và 14.00 chiều có cuộc diễu hành ca vũ nhạc dành cho trẻ em ở Main Street.
Một góc Công viên Everland
Buổi tối chúng tôi đi siêu thị. Hàng hoá ở Hàn Quốc khá đắt đỏ, theo hối đoái, 1 Mỹ kim =1,100 Won (Tệ), tất cả mặt hàng đều trên 1000 won, chỉ trừ mỳ ăn liền 700 won/gói. Riêng hàng mỹ phẩm của Hàn Quốc được phụ nữ Việt Nam rất ưa chuộng vì chất lượng của nó.
Ngày thứ tư: Nhà Xanh – Gyeongbolgung Palace (Cảnh Phúc Cung)
Bán đảo Triều Tiên bị Nhật đô hộ từ năm 1910 chấm dứt tháng 8 năm 1945 sau khi Nhật Hoàng đầu hàng vô điều kiện phe đồng minh. Miền Bắc bán đảo Triều Tiên do Liên Xô chiến đóng đến vĩ tuyến 38. Từ vĩ truyến 38 trở xuống do Mỹ chiếm đóng. Cả Liên Xô lẫn Mỹ không đồng thuận việc Đồng Uỷ Trị bán đảo Triều Tiên. Tháng 11-1947, Liên Hiệp Quốc đưa ra giải pháp tiến hành bầu cử thống nhất hai miền, nhưng Liên Xô khước từ giải pháp trên. Sau đó Liên Hiệp Quốc đưa ra giải pháp khác, tiến hành bầu cử địa phương. Ngày 10-5-1948 cuộc bầu cử tiến hành ở vĩ tuyến 38 trở xuống. Điều này đưa đến bán đảo Triều Tiên thành lập hai nhà nước lấy vĩ tuyến 38 làm giới tuyến. Miền bắc thành lập Cộng Hòa Dân Chủ Triều Tiên, miền nam thành lập Đại Hàn Dân Quốc gọi tắt là Hàn Quốc.
Cổng phủ tổng thống (Nhà Xanh)
Nhà Xanh còn gọi là Phủ tổng thống, nơi chứng kiến biết bao chuyện phong trần của chính phủ Hàn Quốc. Theo WikipediA, Năm 1948, ông Syngman Rhee (Lý Thừa Vãn) thắng lợi trong cuộc bầu cử phiá nam trở thành vị tổng thống đầu tiên của Hàn Quốc. Lý Thừa Vãn thực thi chế độ độc tài, đàn áp thẳng tay phe cánh tả, đồng thời giết hại rất nhiều người bất đồng chính kiến. Chính phủ Lý Thừa Vãn không những độc tài mà còn tham nhũng, vì thế đã kìm hãm sự phát triển kinh tế của Hàn Quốc. Năm 1960, đối mặt với làn sóng biểu tình phản đối, Lý Thừa Vãn phải lên máy bay chạy sang Honolulu (Mỹ) sống cuộc đời lưu vong cho đến khi tạ thế. Tổng thống kế nhiệm là ông Chang Myon (Thường Miễn) nhưng chẳng được bao lâu, ngày 16-5-1961 bị tướng Park Chung-Hee (Phác Chính Hy) đảo chính. Năm 1963 Phác Chính Hy trở thành tổng thống và cũng là vị tổng thống độc tài thứ hai của Hàn Quốc, ông giải tán quốc hội, thẳng tay đàn áp các đảng đối lập và những người bất đồng chính kiến. Ngày 26-10-1979 Kim Jae-kyu (Kim Tể Cơ) đã ám sát Phác Chính Hy. Năm 1980 Chung Doo-hwan (Đồng Đấu Huân) lên làm tổng thống, để chống lại sự phản đối của nhân dân vùng Gwangjiu (Quang Châu), Chung Doo-hwan điều động quân đội tàn sát trên 1000 thường dân. Năm 1988 Chung Doo Hwan (Đồng Đấu Huân) bị kết án tử hình sau được giảm xuống án chung thân do tham nhũng, nhận hối lộ. Tổng thống Roh Tee-won (Lưu Cầu Nguyên) (1987) cũng bị phế truất về tội tham nhũng. Tổng thống tiếp theo Roh Moo-Hyun (Lưu Vũ Tuấn) cũng bị cáo buộc tham nhũng và ông tự sát ngày 23-5-2009. Tổng thống Park Geun-hye (Phác Cận Huệ) con gái của cựu tổng thống Phác Chính Hy cũng bị cáo buộc tiết lộ bí mật quốc gia, nhận hối lộ, tham những, đầu năm 2017 bị phế truất và đang đối mặt với bản án chung thân. Cựu tổng thống Lee Myung-bak (Lý Minh Bác) hiện đang bị toà án Hàn quốc truy cứu và luận tội tham nhũng. Đương kim tổng thống Moon Jae-in (Nguyệt Tể Tại) coi vấn đề chống tham nhũng là ưu tiên hàng đầu trong chương trình nghị sự hiện nay, nhưng căn bệnh cố hữu này của chính trường Hàn Quốc chỉ có thể giải quyết được triệt để nếu như được sự ủng hộ của toàn xã hội.
Chính vì nhiều đời tổng thống Hàn Quốc vướng vòng lao lý, vì thế người dân Hàn Quốc coi Nhà Xanh (phủ Tống Thống) là chuồng gà chọi, có người coi đó là chuồng ngựa, chuyên đấu đá lật đổ nhau. Khi đoàn xe đưa chúng tôi đến Nhà Xanh, đứng trước khuôn viên của Phủ tổng thống, hướng dẫn viên Kim chỉ vào phủ tổng thống nói với chúng tôi: “Đây là chuồng gà chọi của nhân dân Hàn Quốc”. Thật chua sót, khi phủ tổng thống được nhân dân trong nước coi như là một chuồng gà chọi, một loại gà đấu đá chuyên nghiệp của loài gia cầm. Và cũng chính vì thế, khi chúng tôi đến Hàn Quốc tình hình bán đảo Triều Tiên theo giới truyền thông rất căng thẳng, tưởng chừng chiến tranh sẽ xảy ra, nhưng người dân Seoul rất bình tĩnh, cuộc sống vẫn bình yên không hề có sự xáo trộn. Hỏi, họ bảo: “Yên tâm đi, không có chuyện chiến tranh xảy ra”. Vì họ hiểu nội bộ chính quyền Hàn Quốc không đoàn kết, không đủ sức mạnh và người dân Hàn Quốc không muốn cảnh nồi da xáo thịt như hai miền Nam Bắc Việt Nam, họ muốn chung sống hòa bình và thống nhất đất nước bằng con đường hòa bình.
Theo WikipediA, Cảnh Phúc Cung (Gyeongbokgung Palace 景福宫, 경복궁 ) được xây dựng từ năm 1395, nơi hoạt động chính thức của triều đại Joseon (조선 왕조, 朝鲜王朝, Vương triều Triều Tiên) từ năm 1392 đến 1910. Cung Cảnh Phúc này bị tàn phá nhiều lần do Nhật xâm lược và đô hộ. Đến 1990 cung điện này mới được khôi phục và hoàn thiện dần cho đến ngày nay.
Cảnh Phúc Cung (Gyeongbokgung Palace)
Quy hoạch của cung Cảnh Phúc bao gồm các khu vực hoạt động triều chính, khu sinh hoạt, nghỉ ngơi. Dọc theo trục chính của cung điện lấy cổng Gwanhwamun (Quảng Hoà Môn) làm trung tâm là Cần Chính Điện, nơi đặt ngai vàng của nhà vua và cũng là nơi thiết triều, nơi ờ của vua và hoàng hậu. Các khu vực khác được xây dựng đối xứng tạo nên sự hài hòa thống nhất và phân cấp rõ ràng.
Rất nhiều phim cổ trang của Hàn Quốc đều lấy Cung Cảnh Phúc làm phim trường như phim Thần Y Hứa Tuấn, Cuộc chiến Hoàng cung, Bi kịch Vương triều…. thật bất ngờ những cảnh trong các phim ấy hôm nay tôi được đặt chân lên những con đường lát đá hoa cương, tận mắt ngắm những cung phòng của các bậc đế vương của triều đại Jeonson một thời vang bong, kéo dài gần 600 năm của bán đảo Triều Tiên.
Cần Chính Điện
Cần Chính Điện là điện lớn nhất, cao nhất trong quần thể của cung điện Cảnh Phúc, nơi thiết triều, hoạt động chính thức của triều đình và cũng là nơi đón tiếp các sứ thần ngoại bang. Sân lát đá hoa cương nhưng không bằng phẳng, mấp mô, người đi phải lưu ý dễ vấp ngã. Theo hướng dẫn viên Kim, bắt buộc người đi vào Cần Chính Điện phải cúi đầu lưu ý bước chân, không ngửng mặt nhìn hoàng đế.
Khánh Hội Lâu toạ lạc trên một đầm sen, bên cạnh là hòn giả sơn Mansesan. Đây là nơi đẹp nhất trong cung điện, thường diễn ra những buổi yến tiệc đãi sứ thần ngoại bang.
Khánh Hội Lâu trong cung Cảnh Phúc
Lầu Khánh Hội có hai tầng, tầng một được dựng lên bằng 48 cột đá trang trí hoa văn hình rồng và hoa. Nơi đây dành cho các quan phẩm hàm thấp dự tiệc, vua và các đại thần ở tầng 2. Lầu Khánh Hội nằm phía bên trái Cảnh Phúc Cung theo hướng nhìn từ Quảng Hòa Môn.
Quảng Hoà Môn
Quảng Hoà Môn là cổng chính của cung điện Cảnh Phúc ở phía nam, có 2 tầng mái và ba cửa hình vòm, cửa chính giữa to và cao nhất dành cho nhà vua, cửa hai bên dành cho các quan. Trên mái có treo chuông để điểm thời gian trong ngày. Phía ngoài cổng là Lục Bộ Lộ biểu tượng cho 6 cơ quan trong cơ cấu của triều đại Joseon, nay là đại lộ Sejong (đại lộ Thế Hoàn).
Khang Ninh Điện
Khang Ninh Điện chính là tư dinh của nhà vua, gồm 9 gian, gian chính điện rất lớn nằm chính giữa, các gian nhỏ có hệ thống sưởi sàn (ondol) ở hai bên, sàn lát ván gỗ, trước mặt là bậc đá xếp cao. Nhà vua nghỉ ngơi tại gian chính điện.
Giao Thái Điện
Giao Thái Điện là tư dinh của hoàng hậu. Theo tiếng Hán, “giao thái” có nghĩa “sinh sôi, nẩy nở”, phiá sau Giao Thái điện có vườn Amisan (Nga Mi Sơn) xinh xắn, rất đẹp với những cột hình lục giác trang trí bằng hình lân phưọng, chim muông và hoa lá. Tương truyền đất để nung xây những cột đá này lấy từ hồ sen của Khánh Hội Lâu.
Bảo tàng cố cung quốc gia đây là nơi lưu trữ và tôn vinh nét văn hoá của triều đại Joseon (Triều Tiên), chia làm 5 khu chính: Bản ghi và biểu tượng Hoàng cung; Hoạt động tôn giáo; Kiến trúc Hoàng cung; Khoa học thời Joseon và Cuộc sống Hoàng cung.
Bảo tàng cố cung Quốc gia
Xây dựng năm 1945, Bảo tàng Dân gian Quốc gia trong khuôn viên Cảnh Phúc Cung là nơi bảo tồn văn hoá truyền thống của dân tộc.lưu trữ hơn 400 hiện vật lịch sử và tái hiện lại cuộc sống thường ngày, sinh hoạt, tín ngưỡng của người dân Hàn Quốc từ xưa đến nay.
Nghi lễ đổi gác của Cảnh Phúc Cung: nghi lễ này được tái thực hiện từ năm 1996. Lễ đổi gác bắt đầu từ 10 giờ sáng hàng ngày, diễn ra 15 phút và một tiếng đổi gác một lần, lần cuối cùng trong ngày là 3 giờ chiều. Trong nghi lễ, lính canh hoàng gia trong trang phục triều đại Joseon, khi thực hiện nghi lễ, du khách có thể chụp ảnh miễn phí. Mùa đông, tùy theo thời tiết, nghi lễ đổi gác có thể thay đổi.
Thăm Cảnh Phúc Cung chúng tôi được trải nghiệm mặc trang phục triều đại Joseon, được làm vua không ngai trong thời gian mươi mười lăm phút miễn phí.
Chiều tối chúng tôi được hướng dẫn viên đưa đi chợ trời và siêu thị. Chợ trời có nhiều khu vực bán đủ mọi mặt hàng, kể cả món ăn nhanh, hải sản nướng tại chỗ. Du khách đi chơi chợ chủ yếu là khách du lịch, trong đó rất nhiều người nói tiếng Việt.
Một góc chợ trời (không nhớ tên)
Ngày thứ 5 ; Seoul – Hà Nội
Đoàn được đi thăm công viên World Cup, Công viên Bầu Trời, công viên Hoà Bình, công viên Hoàng Hôn, đồng thời được đi các siêu thị miễn thuế. Đây là phần không thể nào thiếu được. Nói đến Nam Hàn, người ta nghĩ đến Sâm, sâm tươi, sâm khô, hồng sâm, tua hồng sâm… nhiều và rẻ như khoai lang ở Việt Nam, nhưng hướng dẫn viên chỉ đưa du khách đến địa điểm mà công ty du lịch đã chọn với giá cắt cổ.
Không những thế, chúng tôi được thăm quan cơ sở bào chế và bán đông dược. Người tiếp thị mời du khách kiểm tra sức khỏe bằng “bác sĩ máy” theo chỉ dẫn như sau: cô tiếp thị xoa vào 5 đầu ngón tay trái du khách một chất dầu nhờn, 5 đầu ngón tay du khách để vào 1 lam kính, dưới lam kinh là một dụng cụ vi tính (computer) phát tia sáng xanh, đồng thời nối với nối với màn hình lớn treo trên tường. Cuộc khám bệnh “hiện đại” bằng máy vi tính trong thời gian rất ngắn không quá 2 phút. Nếu hình 5 đầu ngón tay hiện đầy đủ và đứng thẳng = sức khỏe OK; hình 5 đầu ngón tay trên màn hình không rõ nét, đổ nghiêng là sức khỏe “có vấn đề” về tim mạch và có nguy cơ đột qụy. Vợ chồng tôi chả tin cái trò bịp bợp này. Muốn chẩn đoán về bệnh tim mạch, về hệ thống tuần hoàn não đâu có đơn giản như thế, nhưng khi được nhân viên tiếp thị yêu cầu tôi cũng vui vẻ tham gia. Đoàn tôi gần 40 người, tất cả đều có “vấn đề tim mạch và nguy cơ đột qụy”, chỉ có vợ chồng tôi được “máy khám bệnh” chẩn đoán tim và não “tốt”. Tất cả người có bệnh được giới thiệu mua “viên bổ não” với giá trên trời, liều sử dụng phải đủ 90 ngày, mỗi ngày 1 viên. Đoàn du lịch chúng tôi hầu hết là người cao tuổi, có tiền và ham sống, sợ chết nên móc hầu bao. Mua xong, nhân viên tiếp thị yêu cầu đêm nay trước khi ngủ uống 1 viên, những ngày sau uống tiếp tục cho đến khi hết. Ai nếu muốn mua thêm thông qua hướng dẫn viên Giang và Huyền sẽ có thuốc gửi qua bưu điện đến tận nhà.
Màn bán thuốc đột qụy chấm dứt, nhân viên tiếp thị giới thiệu “tinh dầu thông đỏ” chuyện trị dạ dày, gan. thận. Tinh dầu là dung dịch có độ cồn rất cao, thường chỉ để xoa ngoài da hoặc dùng như một dung dịch tẩy mùi hôi, không bao giờ được uống. Vì thế tôi yêu cầu cho tôi thử 1 giọt tinh dầu thông đỏ vào lòng bàn tay. Mùi tinh dầu rất hắc, xoa vào mu bàn tay rất nóng, vậy viên tinh dầu này uống vào dạ dày nếu có bệnh viên loét hay có khối ung thư thì… chắc hắn về gặp tổ tiên sớm. Phải nói nhân viên tiếp thị biết cách “móc hầu bao du khách”, hơn ½ người trong đoàn tôi đã mua viên tinh dầu thông đỏ về làm quà biếu bạn bè mắc bệnh dạ dày, gan, thận.
Sau đó hướng dẫn viện đưa chúng tôi đến trung tâm bán sâm. Người tiếp thị giới thiệu cách trồng sâm, thu hoạch, bảo quản và chế biến. Chúng tôi được đưa sang khu tiếp thị, đủ các loại sâm, sâm tươi còn cả đất bám vào rễ, hồng sâm, trà sâm, kẹo sâm, sữa tắm sâm, kem dưỡng da sâm… nghe quảng cáo mà choáng, trông hàng bầy mẫu mà hoa cả mắt với giá bán trên trời. Một hộp sâm tươi còn có cả đất dính vào rễ khoảng 500 gram với giá 1000 Mỹ kim. Vợ chồng tôi không mua vì mấy đêm trước chúng tôi “đi chơi lẻ” mua ở cửa hàng “bình dân” nên giá cả cũng “rất bình dân.”
Mô hình trồng và thu hoạch sâm
Hướng dẫn viên đưa các bà đến siêu thị phục vụ sắc đẹp. Nơi đây đủ các loại phấn son, kem dưỡng da và được nhân viên tiếp thị nói ngọt như mật. Các bà móc hầu bao mua đồ dưỡng da, giữ dáng, giữ eo để giữ ông chồng.
Cảm thấy hầu bao du khách đã nhẹ, bây giờ hướng dẫn viên đưa chúng tôi đến siêu thị bình dân mua mỳ gói Hàn Quốc, loại thực phẩm khô, đồ gia dụng với giá bình dân. Khi thấy giá trà sâm, hồng sâm ở siêu thị này chỉ bằng ¼ so với trung tâm sản xuất, chế biến sâm các bà thở dài ngao ngán. Mỳ gói Hàn Quốc ở Việt Nam ưa chuộng, các bà mua từng thùng. Chúng tôi ít ăn mỳ ăn liền nên không mua. Sau gần 1 giờ ở hàng siêu thị bình dân, hướng dẫn viên đưa chúng tôi đến nhà hàng ăn bữa tối và chuẩn bị ra sân bay về Hà Nội.
Đồng tiền sử dụng ở Hàn Quốc là won, mệnh giá thường dùng là 1000 won, theo tỷ gía hối đoái 1 Mỹ kim = 1,100 won. Hàng hoá bán ở các siêu thị, chợ trời… giá tối thiểu trên 1000 won, có nghĩa là 1 Mỹ kim trở lên, mặt hàng duy nhất dưới 1000 won là mỳ gói. Một gói mỳ ăn liền loại rẻ nhất là 700 won, có nghĩa là còn đắt hơn ở London. Không biết lương của người công nhân không có tay nghề và nông dân Hàn Quốc thu nhập là bao nhiêu, trong khi hàng hoá còn đắt hơn ở London chắc tỷ lệ người nghèo ở vùng nông thôn, thị trấn còn cao lắm.
Trước khi đi, cháu Đan Phượng nói:
_Hai bác nên mang theo nước mắm, ruốc thịt vì món ăn Hàn Quốc không hợp khẩu vị với người Việt.
_Cám ơn cháu đã gợi ý.
Nói vậy thôi, đã đi du lịch đến nước người, du khách nên trải nghiệm món ăn của người bản xứ, nếu món ăn nào không thích hợp, chỉ thưởng thức gọi là vì thời gian du lịch dưới 7 ngày. Ấy thế trong đoàn chúng tôi có tới 7 gia đình đem theo lọ ruốc thịt, hướng dẫn viên Giang đem theo 2 chai nước mắm và túi ớt tươi. Bữa ăn vui hẳn lên vì có nước mắm, có ớt đậm đà hương vị quê hương.
Phải nói món ăn kim chi tại Hàn Quốc rất độc đáo và ngon. Độ cay của kim chi từ cay ít đến thật cay, từ chua ít đến thật chua. Hầu như các loại rau củ đều được chế biến thành món kim chi. Chúng tôi rất thích món rong biển. Rong biển được người dân Hàn Quốc chế biến thành những món ăn ngon, lạ miệng. Vợ tôi mua nhiều sản phẩm khô làm từ rong biển, về đến London tìm trong siêu thị Tàu mặt hàng này rất nhiều và còn rẻ hơn ở Seoul. Đúng là chở củi về rừng!
Trên chuyến bay trở về Nội Bài, ngồi cạnh tôi là chàng trai người Việt làm việc tại Seoul, tranh thủ về thăm gia đình nhân ngày 30-4. Tôi nó chuyện về giá cả sâm ở siêu thị dành cho du khách. Cậu ta cởi mở:
_Hồi mới sang du học, cháu làm thêm ở khu vực trồng và thu hoạch sâm nên biết rất rõ về cách thu hoạch, chế biến và giá các thành phẩm sâm. Thưa bác, sâm bán trong siêu thị dành cho du khách dù chất lượng có cao và tốt so với bên ngoài nhưng giá không thể trên trời như thế được. Công ty du lịch họ kiếm lời ở những khu vực bán hàng lưu niệm, chứ thu nhập từ giá tour họ lỗ vốn to.
Phải, thật chí lý, chí tình! Công ty du lịch nước nào chả làm ăn như vậy, có thế mới gọi là “ngành công nghiệp không khói” chứ.
Năm ngày bốn đêm du lịch Hàn quốc để lại trong tôi nhiều kỷ niệm đẹp, trong đó có bữa ăn trưa mà chúng tôi cảm thấy ngon miệng và lạ là món gà tần sâm tươi cũng như ba bữa Dim Sum (điểm tâm) ở nhà hàng Hong Kong đã ăn sâu trong nếp nghĩ của tôi. Với tôi, beer made in South Koeria có vị lạ, nhậu với mực khô đóng túi cũng Made in Koeria thật tuyệt vời trong những buổi tối ở khách sạn Benhur, nhưng rượu mua ở corner shop không ngon, không có mùi thơm của rượu, nồng độ cồn quá thấp. Món ăn của người Hàn Quốc tôi cảm thấy ngon, nhất là các món kim chi, nhưng tôi rất sợ món tươi sống kể cả nem chua, gỏi cá của Việt Nam nên món hải sản tươi sống như bạch tuộc, mực, cá còn ngọ nguậy ở Hàn Quốc tôi xin kiếu. Vì thế chúng tôi không dám đi theo hướng dẫn viên Giang thưởng thức hải sản tươi sống ơ chợ đêm hải sản.
Cuộc vui nào cũng đến lúc chia tay. Đoàn chúng tôi đến Nội Bài vào 1 giờ sáng. Theo hẹn, cháu Duy, taxi Phương Hoàng đến đón chúng tôi về Xuân Mai.
*
* *
Du lịch Việt Nam lần này chúng tôi ở lại lâu nhất, - đúng 3 tháng – đi du lịch được 3 nước, nhưng chưa được viếng thăm Nhật Bản, nơi động đất thường xuyên, Đài Loan mảnh đất đang bị Tập Cận Bình đe dọa xâm lăng một ngày không xa và Lào, đất nước vạn tượng có Cánh đồng chum sát Lai Châu với điệu múa Chăm Pa của các cô gái Lào nổi tiếng. Hy vọng một ngày không xa chúng tôi được nện gót giầy trên phố phường kinh đô Tokyo, Đài Bắc và kinh thành Viên Chăn.
Kinh thành London mùa Xuân 2018.
Lâm Hoàng Mạnh.
Cùng một tác giả
Lâm Hoàng Mạnh
1-Buồn Vui Đời Thuyền Nhân
Hồi ký, NXB Tiếng Quê Hương 2011
2-Thành ngữ Anh-Việt, Việt – Anh,
Nhà xuất bản Nhân Ảnh 2012
3-Đời Tư Mao Trạch Đông của Lý Chí Thỏa
Dịch với Nguyễn Học, NXB Nhân Ảnh 2013
4-Hồ Chí Minh – Chân Dung Một Cuộc Đời
William J. Duiker
Dịch với Nguyễn Học, NXB Nhân Ảnh 2014
5-Những Lựa Chọn Khó Khăn. Hillary Rodham Clinton
Nhà xuất bản Nhân Ảnh 2016