Nền Văn Minh Trong Lòng Đất

Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
SHAMBALA

❊ ❊ ❊

Khi đã ổn định trên tàu, Ami nói với chúng tôi rằng NGÀI còn có điều gì đó muốn cho chúng tôi thấy trước khi trả chúng tôi về ngôi nhà bên bãi biển, và điều này sẽ còn quan trọng hơn tất cả những gì mà cậu ấy đã cho chúng tôi xem từ trước đến giờ trong suốt những chuyến đi. Tôi nghĩ rằng chúng tôi sẽ đến một thế giới khác, đó là lý do tại sao khi hành tinh xanh của tôi xuất hiện sau cửa sổ, tôi đã nói:

“Nhưng đây là Trái đất mà, Ami…”

“Chắc chắn rồi, đây là những gì mình muốn cho cậu thấy.”

“Hừn… Chà, vậy nó sẽ không có gì mới lạ… cậu đã nói về việc cho tụi mình xem một nền văn minh bên trong lòng biển…có phải là lần này không?”

“Không, nhưng khi chúng ta trở lại Kia để trao bản thảo của Vinka, chúng ta sẽ có thể đến thăm một trong số chúng. Và đây cũng không chính xác là ở Trái đất đâu, chúng ta đang đi xem một hành tinh nhân tạo, và nếu…”

“Tại sao họ lại xây dựng một hành tinh nhân tạo?” Vinka ngắt lời cậu.

“Vì Mặt Trời sắp "chết", nó sẽ phát nổ và phá hủy tất cả các hành tinh xung quanh nó. Nhưng trước khi điều đó xảy ra, những cư dân của hệ mặt trời này sẽ phải được sơ tán hàng loạt. Vì thế nên, họ đã xây dựng những hành tinh nhân tạo này, có thể được định hướng, như là một con tàu vũ trụ vậy, và dẫn nó đến để xoay quanh một mặt trời khác. Nhưng chúng ta sẽ xem chuyện đó sau, và nếu các cậu muốn, chúng ta có thể thử xem tài liệu về quá khứ, nhưng những gì các cậu sắp trông thấy quan trọng hơn cả.

Cậu ấy hạ thấp con tàu và chúng tôi bắt đầu tiến về phía dãy Himalayas, rồi sau đó lao thẳng về phía một trong những ngọn núi với tốc độ ấn tượng. Tôi hiểu rằng, như trường hợp của Shaya-Salim và Hexis, chúng tôi sẽ vượt qua vật chất rắn để đi vào bên trong, đó là lý do tại sao tôi không cảm thấy sợ hãi, nhưng Vinka thì vâng, vẫn như mọi khi, nhắm nghiền mắt lại khi cô ấy thấy rằng cú va chạm có vẻ như là không thể tránh khỏi.

Tôi đã không làm điều đó, bởi vì tôi đã biết rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra, và đặc biệt là vì tôi muốn biết cái gì sẽ xuất hiện sau cặp kính khi chúng tôi đâm xuyên qua tảng đá: hoàn toàn không có gì hết, một chút khói đen bốc lên một phần một giây và sau đó là một khung cảnh rõ ràng.

“Chúng ta lại ở đang lãnh địa văn minh rồi các cậu ạ.” Ami nói một cách rất vui vẻ.

Tôi đã hy vọng sẽ thấy thứ gì đó tương tự như Shaya-Salim hoặc là Hexis, nhưng không, nơi này hoàn toàn khác. Những nơi trước đây cho tôi ấn tượng là những thành phố hiện đại, trong khi ở đây tôi dường như đến một lãnh thổ của những nghi lễ hoặc một cái gì đó cho phong cách, bởi vì đằng sau những khung cửa sổ, một thành phố màu trắng xuất hiện, với những tòa nhà nhỏ, hầu hết là hình bán nguyệt, ngoại trừ một công trình lớn có dạng hình cầu và cũng có màu trắng, nổi bật và hùng vĩ ở trung tâm thành phố. Không có công trình xây dựng lớn nào khác.

Quả cầu rực rỡ đó được nâng đỡ bởi bốn "cánh tay" hoặc là những cái giá đỡ cong nhẹ, giữ cho nó nằm ở ngay trên trục như đường xích đạo vậy, và phần dưới của nó thì nằm trên mặt đất. Đó là tòa nhà quan trọng nhất của căn cứ ngầm. Bốn đại lộ lớn với đầy cây cối, đồng cỏ và hoa chạy hướng về về phía tòa nhà, và dừng lại ở phía trước mỗi cột đỡ.

Tôi quan sát thấy nhiều phi thuyền dịch chuyển và nhiều người ở bên dưới, mặc dù vậy, tôi cảm thấy rất hài hòa và yên bình.

“Căn cứ này được gọi là Shambala, mấy đứa ạ.”

“Shambala! Mình đã nghe qua cái tên này, Ami … Mình tin rằng đây là tên một bài hát.”

Image 37

“Có thể là như vậy, Pedro, bởi vì cái tên Shambala có mặt trong nhiều truyền thống cổ xưa. Cả Agadir hoặc Agarti, The Gilding, Shangri-La và các căn cứ khác của chúng mình mà chưa được nhiều người biết đến.”

“Những nơi ấy đều là căn cứ bí mật, vậy làm thế nào mà các truyền thống cổ xưa phát hiện ra sự tồn tại của chúng?”

“Nhiều truyền thống đã che đậy những sự thật có khả năng soi sáng những con người theo cũng như cách họ che đậy Tri Thức vậy, Pedro. Đôi khi, chúng mình đã cố tình để lại dấu vết, nhưng làm cho nó vừa có vẻ là một câu chuyện, vừa có vẻ như là hiện thực, cũng giống như những cuốn sách mà cậu đang viết vậy…”

Cậu ấy đã giải thích không thể nào rõ ràng hơn…

“Chúng ta sẽ hạ cánh xuống gần phòng thí nghiệm có dạng hình cầu đó nhé.”

“Phòng thí nghiệm à? Mình đã nghĩ rằng đây là một cái sân vận động…”

“Không, Pedro. Thay vào đó, có thể nói rằng nơi đó là một ngôi đền, bởi vì những công việc được thực hiện ở đây tương tự như những gì người ta làm trong các ngôi đền, nghĩa là tạo ra các mức năng lượng tâm linh cao hơn.”

Đối với tôi, dường như đó không phải mục đích của những ngôi đền cho lắm.

“Tuy nhiên, đây là mục đích hàng đầu của nó, không theo quan điểm trần thế, và không xét đến hệ thống tôn giáo cụ thể nhé. Nó là một thứ giống như điện vậy, nếu như đang cần thắp một cái bóng đèn lên thì cậu không thật sự quan tâm lắm liệu nguồn điện đến từ nhà máy nhiệt điện, hạt nhân, gió, hay năng lượng mặt trời hoặc từ các con đập.”

“Chắc chắn rồi.”

“Mình muốn các cậu gặp một người bạn của mình. Hãy chuẩn bị tinh thần để hạ xuống nào.”

Tôi cảm thấy rõ ràng rằng thành phố này có một bầu không khí huyền bí.

“Chính xác đấy, Pedro. Cậu nhận thấy rằng năng lượng ở đây khác biệt, rung động cao hơn và mỏng hơn. Đó là vì chúng ta đang ở trung tâm linh đạo quan trọng của hành tinh Trái đất, và cũng vì cậu đang chú ý nhiều hơn đến các giác quan bên trong của mình.”

“Là như thế nào? Đây không phải là thành phố giống như Shaya-Salim à?”

“Không, Vinka. Trong thế giới không tiến hóa hoặc "không văn minh", có những cơ sở dành riêng cho một vài công việc và những cơ sở khác dành riêng cho những mục đích khác. Shaya-Salim là nơi giám sát tình hình tiến hóa của xã hội và nền chính trị của Kia, và tại những cơ sở khác cho để tập trung cho những tiến hóa trong khoa học hoặc công nghệ. Shambala là một trong những trung tâm dành riêng cho việc giám sát tinh thần của nhân loại trên hành tinh Trái đất.”

Ngôi đền được đặt ở trung tâm của một phiến đá khổng lồ hoặc là một cái hàng hiên bằng vật liệu tương tự như kim cương hoặc pha lê. Con tàu của chúng tôi đáp xuống bãi đậu tàu vũ trụ ở bên trên viên ngọc to lớn này.

“Đây là bệ thạch anh lớn nhất của hành tinh này đấy, các cậu. Nó là loại thạch anh mỏng nhất. Tinh thể này có đặc tính tập trung và khuếch đại các rung động tinh thần và vì ở đây, rất nhiều công tác được thực hiện để tạo ra các rung động tinh thần hoặc tâm linh cao hơn, những năng lượng này được truyền từ đây tới mọi vùng đất trên hành tinh.”

Chúng tôi đi qua "bể tắm", đi xuống mặt đất và đi về phía ngôi đền. Bốn cánh tay đang chống giữ cái bệ đá có hai cầu thang cuốn trông cứ như 2

hàng lông mi, cái bên phải hướng lên và cái bên trái hướng xuống. Cầu thang dành cho lối vào, nằm ở trên cùng, trong cái hình cầu xích đạo. Chúng tôi bước vào một cái cầu thang và bắt đầu đi lên, nhưng nó chẳng có cái thanh chắn nào cả, và bề rộng của các bậc thang thì không quá một mét.

Khi ngày lên cao đáng kể, tôi phải cố gắng lắm để không bị chóng mặt, tôi cũng bám sát vào tường hết mức có thể. Vinka đang ở ngay trước mặt tôi, cô ấy nhìn tôi với vẻ sợ hãi, muốn quỳ xuống. Tôi ôm cô ấy từ phía sau.

“Đừng nhìn xuống, Vinka, sẽ không có chuyện gì xảy ra với cậu đâu. Hãy nghĩ đến việc duy trì nội tâm cân bằng, cậu để trở nên an trú hơn.”

Ami nói với cô bé và rồi cô cảm thấy tốt hơn khi làm theo cách ấy.

Đối với tôi, dường như nơi đó rất nguy hiểm. Nếu lỡ mà cơn chóng mặt chiếm lấy bạn thì… vĩnh biệt nhé. Tôi nghĩ rằng thật là ngu ngốc và tàn bạo khi không đặt lan can ở đó.

“Nó có tác dụng nâng cao năng lượng tâm linh bên trong, các bạn ạ, năng lượng này có nâng cao được không phụ thuộc vào tình trạng của cơ thể và tâm trí của chúng ta có đang tốt không. Ai không có tinh thần hoặc cơ thể đủ tốt để nâng lên ngay cả khi chỉ đang ở trên chiếc thang này, người đó không xứng đáng bước vào nơi này, bởi vì người đó sẽ không thể lan tỏa linh lực nâng cao ấy.”

Tôi hiểu, nhưng tôi nghĩ về bà của mình, người phụ nữ đó dù cho rất tốt lành và tâm linh cũng sẽ không thể nâng mức năng lượng tinh thần lên ở nơi đây được, và với tôi bài khảo nghiệm này có vẻ hơi phân biệt đối xử.

Tất nhiên là Ami đã "nghe thấy" lời tôi.

“Bà ấy rất tốt và rất tâm linh, Pedro, nhưng những người làm việc ở đây mang một trách nhiệm lớn đối với con người trên thế giới này, họ phải ở trong trạng thái tinh thần và thể chất không thể đánh bại được để thực hiện tốt công việc này, và cầu thang này cho phép họ "tự đo lường” trước khi vào tận nơi. Nếu trong suốt quỹ đạo mà họ cảm thấy tồi tệ, họ sẽ quay về và đợi một ngày khác, cho đến khi họ cảm thấy khỏe một trăm phần trăm. Một trạng thái thể chất và tinh thần tốt đảm bảo một trạng thái tâm linh tốt, bởi vì cơ thể chúng ta là hình ảnh ba chiều phản ánh trạng thái linh hồn chúng ta.

Lần này thì tôi đã hiểu. Đó không phải là sự phân biệt đối xử, mà là mức độ “Tâm linh chuyên nghiệp.”

Chúng tôi đã đến phía trên, bên rìa vừa là phòng thí nghiệm vừa là đền thờ.

“Đi nhẹ bước kẽ và tôn trọng nhé các cậu.”

Chúng tôi đã làm theo như thế.

Từ lối vào hướng đến các hành lang tròn, hàng hiên trải đầy cây cỏ, hoa lá và cây bụi nhỏ, và đặc biệt là những chỗ ngồi, có lẽ là để chiêm nghiệm về những điều đã xảy ra nơi cái cầu thang bên dưới, ở phần thấp hơn ngay trung tâm, ta có thể nhìn thấy phiến thạch anh pha lê. Trên đó có một bàn thờ đẹp được chiếu sáng rất rực rỡ. Điều nổi bật nhất là bảy viên đá quý sáng chói, mỗi viên cao xấp xỉ hai mét, có hình tháp và những màu sắc khác nhau. Một nhóm những người đàn ông có mũ trùm đầu trong bộ quần áo màu trắng đã tạo thành một vòng tròn xung quanh một trong những viên đá có màu tím. Những viên đá quý khổng lồ được lắp trên đế hình tam giác của một viên pha lê, nó lấp lánh đến mức tôi trông nó giống như một viên kim cương vậy.

“Nó là một viên kim cương tinh khiết đấy, Pedro, nó giúp truyền dẫn những rung động tinh thần của những người đội mũ trùm đầu đó tốt hơn từ những viên đá quý này đến cái bệ lớn nơi tinh thể thạch anh, rồi từ đó những rung động này truyền đến những linh hồn của thế giới này.”

Có rất nhiều người, hầu hết thuộc chủng tộc da màu đồng. Họ có kích thước lớn hơn nhiều so với kích thước của chúng tôi, nhưng không quá cao lớn như người dân Ofir, những người có chiều cao tới tận ba mét. Những người này cao khoảng hai mét. Họ có hộp sọ lớn hơn chúng ta, thân hình mảnh mai nhưng lực lưỡng. Họ mặc quần áo rộng và không có cổ. Đàn ông không có râu, còn phụ nữ thì không cong như một số người trái đất, dáng người rất gầy và phong cách. Khuôn mặt của họ dường như kéo dài về phía sau, như thể họ đã được thực hiện nâng cơ mặt vậy, da không có nếp nhăn nào cả. Họ có đôi mắt rất to và thanh thoát với những màu sắc có thể thấy ở người trên Trái đất màu đen, nâu, xám, xanh lục và xanh lam, với những sắc độ hòa lẫn của chúng. Họ có làn da rất rám nắng, tóc loăng xoăn có màu giữa cây hạt dẻ và vàng kim. Cả nam và nữ đều để tóc rất ngắn. Tôi không thấy một người trái đất nào.

Ami mỉm cười và nói với tôi bằng giọng trầm:

“Có rất nhiều người trái đất ở đây đấy…”

Tôi không thấy ai cả, trừ khi ai đó đang ẩn dưới lớp trùm đầu. Những người ấy đang khoanh tay và hát, cầu nguyện hoặc tôi không biết là gì nữa, nhưng họ đang thể hiện những nốt nhạc kéo dài bằng giọng nói của họ. Bầu không khí và âm thanh rất đẹp, đến nỗi Vinka bắt đầu phấn khích, ngắm nhìn quang cảnh ấy với đôi mắt sáng rực và ướt đẫm. Tôi thì nổi da gà vì những rung động kỳ lạ của nơi này.

“Đừng quá phấn khích nhé các cậu, chúng ta phải đến phía dưới đó.”

Chúng tôi tiếp tục đi xuống cho đến khi chúng tôi đứng lên trên phiến thạch anh, gần với vòng người quây quanh viên đá màu tím. Ami dẫn chúng tôi đến một cánh cửa phụ. Chúng tôi đi vào và thấy một cầu thang vẫn đang tiếp tục đi xuống tới một cái ống. Chúng tôi đi xuống và đến một hành lang được thắp sáng, đi bộ dọc hành lang và đi vào một phòng khách bên trái. Một người đàn ông rất cao đang đứng bên bàn hội nghị. Anh ta không phải là người trái đất, mà thuộc chủng tộc phổ biến ở nơi này. Anh ấy nhìn chúng tôi với vẻ hòa nhã, dịu dàng thì đúng hơn, và chào đón chúng tôi, mở rộng lòng bàn tay phải về phía chúng tôi, đưa nó vào trái tim, giống như cách mà những người Terri ở thành phố Shaya-Salim đã làm.

“Chào mừng các em đã đến với Shambala. Tên tôi là Shiruk, và chính tôi là người điều phối các hoạt động được thực hiện trong phòng thí nghiệm này. Làm ơn ngồi đi.”

Tất cả chúng tôi ngồi xuống. Anh ấy làm tôi hơi nhớ đến Vị Chỉ Huy mà chúng tôi đã nói chuyện trong cuộc họp trước, cũng là người đứng đầu toàn bộ “kế hoạch giúp đỡ” cho hành tinh của tôi. Nhưng không, người đàn ông này ít gây ấn tượng hơn nhiều, anh ấy hóa ra lại giống con người hơn, gần gũi hơn với chúng tôi.”

“Anh ấy thuộc cùng chủng tộc từ hành tinh của Vị Chỉ Huy.” - Ami nói rõ.

“Đúng rồi. Đó là lý do tại sao anh ấy khiến tôi nhớ đến ngài chỉ huy rất nhiều.”

Shiruk nhặc đến Vị Chỉ huy với một giọng điệu xúc động và kính nể:

“Nhưng ông ấy, thật phúc thay, là một trong những linh hồn tràn đầy Ánh Sáng của chủng tộc tôi. Rồi giờ các em có muốn hỏi về điều gì không?” Anh mỉm cười nói với chúng tôi, với giọng điệu mời gọi chúng tôi trò chuyện.

Đầu tôi chẳng xuất hiện câu hỏi nào cả, nhưng Vinka thì có:

“Anh đến từ hành tinh nào?”

Ami và Shiruk bật cười. Tôi hỏi tại sao họ lại cười. Bởi vì Vinka hỏi thẳng và Shiruk không thích nói năng lòng vòng. Thẳng thắn và vô trọng tâm.

Và câu trả lời sẽ khiến bạn bất ngờ. Vinka còn không tin nổi nữa là…

“Đừng nghĩ rằng chúng em sẽ ngạc nhiên, bởi vì chúng em đã quen với việc biết những người ngoài hành tinh sinh ra ở nhiều nơi xa xôi.”

“Tôi không phải là người ngoài trái đất, mà là người ở tinh cầu này.” -

Shiruk nói, rất nghiêm túc.”

“Sao cơ? ! !”

Đứa trẻ mặc đồ trắng cười chúng tôi và nói “Chuyến đi đầu tiên là "lớp A” vỡ lòng cho các cậu về đề tài "Cuộc sống Vũ Trụ", và cũng là dành cho độc giả của các cậu nữa. Chuyến đi thứ hai là "Lớp B". Và giờ là "Lớp C". Càng lúc lại càng hiểu sâu hơn về đề tài này. Bây giờ các cậu hãy chuẩn bị nhé, vì thứ sắp đến bây giờ là “thuốc nổ thuần khiết” đấy nhé.

“Đây chính là thế giới của tôi.” - người đàn ông Shambala nói tiếp –

“tôi được sinh ra ở đây, tổ tiên của tôi đã được sinh ra ở đây. Tôi và tất cả những người anh em của tôi nữa, những người giống như tôi, tất cả chúng tôi đều là người trái đất… Những sinh mệnh tiến hóa cao … người trái đất! Đã sống trong thế giới của chúng ta từ nhiều thế hệ! ...”

“Ami đã đúng: điều đó khiến chúng tôi kinh ngạc.”

“Nhưng ở đây cũng có một số anh em chúng ta từ quá khứ, và những người đến từ thế giới xa xôi mà chúng ta đã bỏ lại từ rất nhiều thiên niên kỷ trước.”

Shiruk tiếp tục nói không ngừng, nhưng tôi sẽ tóm tắt những gì anh ấy nói. Tôi có thể đảm bảo rằng, nếu biết rằng anh ấy là người trần thế, chúng tôi đã rất ngạc nhiên, điều đó không thể so sánh được với sự ngạc nhiên vô hạn trong chúng tôi khi nghe những điều tiếp theo mà anh ấy đã nói.

Tôi sẽ bắt đầu với một ví dụ:

“Trong những thế giới như của các em, mấy nhóc à, có những người đi đến những nơi hoang vắng, không hiếu khách hoặc rất hoang vu và định cư ở đó cùng với gia đình. Họ tạo ra các phương pháp tưới tiêu, họ gieo giống, chăn nuôi, họ có thêm con cái, bằng công lao và thời gian, họ cố gắng thiết lập một nơi có thể sinh sống được. Sau đó, những người khác đến từ phương xa và định cư xung quanh gần đó cùng với gia đình của họ, nơi đó phát triển dần và cuối cùng hình thành nên một ngôi làng, một ngôi làng thành một thành phố, và nơi mà trước đó hoang vắng, bọn họ dựng nên một nơi tràn đầy sức sống. Đây là những người tiên phong hay là những người định cư đầu tiên.”

“Khi các quốc gia đang hình thành và có các lãnh thổ lớn không có người ở, các Chính Phủ thường thúc đẩy các hoạt động thuộc địa, tài trợ và hỗ trợ những người tiên phong, bởi vì khi một quốc gia mở rộng hơn nó sẽ mạnh mẽ hơn. Đây là một xu hướng cơ bản của sự sống: phân tán, mở rộng, bao gồm nhiều hơn, hoàn thiện hơn và tồn tại trong điều kiện tốt hơn mọi lúc, và sau đó trao khả năng cho người khác, cho con cháu của họ để chúng sống ngày một tốt hơn nữa.”

Liên Minh Các Thế Giới Tiến Hóa đã gieo mầm sự sống cho các vì sao trong suốt hàng triệu năm theo chỉ đạo của các cấp bậc cao hơn, tất cả đều nằm trong Kế hoạch Thần thánh”.

Tôi nghĩ rằng Ami chưa bao giờ nói với chúng tôi trước đây rằng Liên Minh chịu trách nhiệm tạo ra sự sống cho thiên hà. Tôi đã tin rằng sự sống là tự nó phát sinh… Nhưng cậu ấy đã bắt được suy nghĩ của tôi và nói:

“Cậu quên Calibur rồi à? ...”

“Đó là sự thật! Trong chuyến đi trước, cậu ấy đã đưa chúng tôi đến Calibur, một hành tinh của Syria, và cậu ấy đã nói rằng đó là một trạm tạo ra các loài thực vật và chỉ có các kỹ sư di truyền sống. Nhưng tôi đã quên mất sự thật rằng chính xác là ở đó tôi và Vinka đã nhận ra rằng chúng tôi là linh hồn tri kỉ của nhau, và tại vì thế nên những ký ức của tôi về Calibur chỉ gắn liền với Tình yêu của chúng tôi mà thôi.”

Shiruk tiếp tục:

"Liên Minh Huynh Đệ bao gồm các nền văn minh của nhiều chủng loài sinh vật thông minh, một số đã có mặt trong Liên Minh từ rất xa xưa, một số khác thì gần đây mới gia nhập và khi họ đã tiến hóa đủ cao, đã gần hoàn tất sự tồn tại của mình, họ yêu cầu cho các nền văn minh khác được xem xét ở mức "tiến hóa” hay ít nhất là được chấp nhận trở thành “thành viên”

của Liên Minh.

Những điều kiện này Ami đã đề cập với tôi trong chuyến đi đầu tiên.

Cậu ấy nói rằng để xứng đáng được gia nhập vào Liên Minh Huynh Đệ, các thế giới phải thôi bị chia cắt thành các quốc gia và biên giới, họ phải đạt đến giai đoạn mà tất cả các quốc gia và dân tộc cùng nỗ lực để được xem như là một thể, có nghĩa là, chuyển đổi thành một ngôi làng do Chính Phủ Thế Giới chỉ đạo. Nhưng một chế độ độc tài hành tinh cũng có thể được coi là một Chính Phủ Thế Giới, và đây không phải là điều mà Liên Minh mong muốn. Ami giải thích rằng thế giới phải tuân thủ Luật Căn Bản của Vũ trụ, nghĩa là Tình Yêu, Tình Yêu Tất Cả Vũ Trụ, và nếu đạt được thế, thì sẽ chẳng còn bất công hay đau khổ nữa, và chỉ khi đó nền văn minh này mới được chấp nhận là thành viên của Liên Minh Huynh Đệ.

“Tất cả những nền văn minh được công nhận sau một thời gian phát triển và tiến bộ, với sự hỗ trợ từ Liên Minh, sẽ đạt đến giai đoạn mà nó có nhiệm vụ bắt đầu giúp cải thiện cuộc sống trong một thế giới không có sự sống thông minh”.

Vấn đề ngày càng trở nên thú vị hơn.

“Các nhà chức trách thiên hà giao phó một hành tinh trẻ cho những người gieo hạt mới, một thế giới có kích thước và trọng lực mà giống loài của những người này có thể thích nghi, bởi vì họ phải xây dựng cơ sở làm việc và sinh sống nơi hành tinh đó trong suốt hàng thiên niên kỷ. Độ dài thời gian theo cách các em đo lường thì khác với chúng tôi.”

“Chủng tộc của tôi đã đến thế giới này hàng triệu năm trước. Trước hết chúng tôi định cư trong các căn cứ quỹ đạo và xây dựng các thành lũy dưới lòng đất. Sau đó, chúng tôi chuyển đến sống ở các hành tinh này và kể từ đó chúng tôi bắt tay vào việc vào cải thiện hệ sinh thái với một mục tiêu rất cụ thể. Công việc này bao gồm việc sửa đổi một số loài đã tồn tại hoặc tạo ra những loài khác trong phòng thí nghiệm di truyền của chúng tôi. Không thì chúng tôi sẽ đưa một chủng sinh vật nào đó từ thế giới khác đến, điều chỉnh để chúng phù hợp với những điều kiện trên hành tinh này. Ngoài ra, chúng tôi cũng tác động đến khí hậu và các đặc tính của đại dương.”

“Chủng tộc của chúng tôi đến từ Vũ trụ, nhưng tôi và hầu hết những người anh em đang ở đây đều thuộc về một dòng dõi đã sinh sống trên Trái Đất qua nhiều thế hệ, nơi mà chúng tôi yêu quý, cũng giống như một người nông dân yêu quý cái nông trang mà anh ta đã gầy dựng nên và cũng là nơi anh ta sinh sống.”

“Ngoài ra, thế giới tươi đẹp này là ngôi nhà của tổ tiên chúng tôi và con cháu của họ, tức là chúng tôi đây. Vì vậy mà chúng tôi coi mình là người Trái Đất, và chúng tôi cũng đến từ nơi nay. Chúng tôi chỉ là đã sinh sống ở đây lâu hơn các em rất nhiều."

Sau đó tôi hiểu rằng đó là lý do tại sao họ cảm thấy được ủy quyền để theo dõi chúng ta. Rõ ràng chúng ta mới là “những kẻ xâm lược” chứ không phải họ…

Tôi sẽ làm dấu ngoặc đơn ở đây để kể lại một chuyện đã xảy ra sau đó, trong ngôi nhà của tôi bên bờ biển.

Như tôi đã đề cập rằng mình sẽ kể lại sau về chuyện mà Ami đã "giúp đỡ chút đỉnh", tôi đã có thể tìm hiểu về Thuyết Darwin, thuyết về sự tiến hóa của loài. Và sau đó tôi nhớ lại những lời của Shiruk và tôi muốn cậu bạn nói thêm về điều này.

“Ami, khi chúng ta ở Shambala, Shiruk nói rằng họ đã can thiệp vào sự tiến hóa của sự sống trên hành tinh này. Nhưng…còn lý thuyết Darwin thì sao?” Tôi hỏi cậu ấy trước khi chia tay.

“Tiến hóa tự nhiên là thật đấy” cậu trả lời, “nhưng nó có thể được dẫn dắt với định hướng rõ ràng để tạo ra kết quả mong đợi. Hiện nay trong các trung tâm điều tra di truyền của các cậu người ta cũng đang làm điều tương tự. Nếu cậu muốn tạo ra một quả táo hoặc một con thỏ có những đặc điểm nhất định, cậu không thể chờ đợi tự nhiên và quá trình tiến hóa sẽ tạo ra chúng, bởi vì có thể chúng sẽ không bao giờ có những đặc điểm đó…”

Shiruk tiếp tục:

“Theo cách này, chúng tôi giúp cho các giống loài simians, hay còn gọi là loài khỉ tiến hóa lên, vì chúng sẽ trở thành tiền thân cho loài người: nguồn động lực đã thúc đẩy tất cả sự sáng tạo này. Con người hiện tại là sản phẩm của sự lai giống, được thực hiện trong các phòng thí nghiệm của chúng tôi, giữa gen của một loài linh trưởng trên mặt đất và gen của chúng tôi, bộ gen có nguồn gốc từ các vì sao.”

Cảm giác ớn lạnh bao trùm lấy tôi khi tôi nghe lời này. Chính họ đã tạo ra chúng ta! ...

Và bằng bộ gen di truyền của chính họ! ...

Image 38

“Và để làm giảm gánh nặng và đảm bảo sự sống còn của loài người, thực tế là chúng tôi đã giúp tạo ra các loài động vật hữu ích như ngựa, lạc đà, voi, gà mái và chó và cải thiện chúng. Chúng tôi cũng đã tạo ra lương thực như lúa mì, ngô, một số loại trái cây, khoai tây và gạo”.

Vinka và tôi say sưa lắng nghe những lời giải thích của Shiruk.

Ami nói với chúng tôi rằng ít nhiều những điều tương tự đã xảy ra ở Kia, nhưng do một chủng loài từ vì sao khác, chính là chủng tộc chủ yếu ở Shaya-Salim, những người bạn đội lối người Terris thuộc về chủng tộc này.

Người đàn ông Shambala tiếp tục:

“Vì vậy mà nói rằng loài người hiện tại là đứa con của bầu trời và mặt đất, đó là lý do tại sao đôi khi họ giống như thú và đôi khi lại siêu phàm. Họ có bản chất từ động vật và bản chất từ các vì sao”.

Điều đó đã giải tỏa nhiều nỗi ngờ vực…

Sau đó, Shiruk tóm tắt:

“Mục đích của việc tạo ra loài người trên mặt đất là giúp xuất hiện một loài mới, sau khi loài người tiến hóa lên đến cấp độ cho phép họ hòa nhập vào Liên Minh Huynh Đệ, họ có khả năng hợp tác với Liên Minh. Mục đích không phải là để liên thủ trong “cuộc chiến giữa các thiên hà” như các em nghĩ đâu, mà là trong vô số công tác văn minh hóa và hoàn thiện sự sống của thiên hà.”

“Sau khi họ được gia nhập, Liên Minh sẽ giúp sức phát triển từ khoa học công nghệ đến tinh thần để họ có thể vĩnh viễn bỏ lại phía sau những nỗi đau, sự bất công, bất an và cái chết”.

Vào lúc đó, như thể chiếc khăn bịt mắt tôi đã rơi xuống. Tôi đã hiểu ra mọi chuyện, lý do đằng sau chuyến thăm của Ami, quyển sách của tôi, “Kế Hoạch Giúp Đỡ” , ý thức tôn giáo siêu việt, v.v.

Sau lời chia tay của Ami và nhờ "sự giúp đỡ nhỏ" của cậu ấy, tôi cũng đã có thể tìm hiểu về người Inca cổ đại. Sau đó thì đối với tôi, dường như tất cả những gì người đàn ông ở Shambala chia sẻ khi so sánh với những gì người dân ở Inca đã làm thì hoàn toàn tương đồng. Ngôi làng nhỏ ấy tiên tiến hơn nhiều so với những người bản địa khác đã cùng sinh sống trong khu vực Nam Mỹ. Họ có một cách nhìn khác về cuộc sống, góc nhìn cao hơn, sâu sắc và thông thái, hợp với tự nhiên và những quy luật Vũ Trụ. Và vì thế nên họ không hề hành động giống như những kẻ xâm lược. Thay vì dùng vũ lực và bóc lột nô lệ để thống trị và đàn áp những người ít tiến bộ hơn chắn đường, người Incas đề nghị bảo vệ và dạy dỗ. Đổi lại, họ yêu cầu các đế chế lớn tình nguyện hợp tác với họ trong hòa bình. Và như thế, ngôi làng này đã phát triển trên một khu vực rộng lớn của Nam Mỹ, nơi sự bất công không hề tồn tại, chẳng có sự thống trị độc tài hay bạo chúa nào.

Mỗi người dân đều được Đế Chế bảo hộ ở nhiều mặt đến nối các nhà sử gia tin rằng hệ thống an sinh xã hội của Châu Âu trong cùng thời kì chẳng khác nào còn đang quấn tã khi đem đặt trên cùng bàn cân với hệ thống vượt trội ở xã hội người Incas. Nhưng họ đã không thể đưa những ngôi làng khác cùng hòa vào hệ thống này, ví dụ như những ngôi làng đang sống trong rừng Amazon, bởi vì những ngôi làng này vẫn còn ở mức độ quá nguyên thủy.

Loài người của chúng ta hiện tại cũng giống như những người Amazon bản địa này vậy, chúng ta còn quá tự cao tự đại để được tích hợp vào một hệ thống quá đỗi tiến hóa mà trong đó mọi thứ đều được chia sẻ như giữa những người anh em.

Nếu như chúng ta không tự tiêu diệt mình quá sớm, sớm muộn gì rồi chúng ta cũng sẽ trở thành một trong các Thế giới Tiến hóa của Liên Minh Huynh Đệ, đúng với mục đích mà chúng ta đã được tạo ra.

Shiruk cũng nói rằng mỗi người trong chúng ta đều có phần trăm trách nhiệm riêng đối với quá trình tiến hóa của toàn bộ giống loài, bởi vì mỗi người đều cần phải đấu tranh để vượt qua phần bên trong của mình. Anh cũng nhấn mạnh rằng đây là phần việc mỗi cá nhân phải tự làm, bởi vì toàn bộ loài người chỉ có thể phát triển trong quá trình tiến hóa khi mỗi cá nhân nỗ lực phát triển nội tâm của mình.

Anh cũng nói rằng chúng ta đang ở trong một giai đoạn phát triển rất đặc biệt, một giai đoạn mà nếu như bản tính động vật vẫn tiếp tục trội hơn so với bản chất linh hồn của chúng ta giống y như những gì đã xảy ra từ thuở khai thiên lập địa của loài người đến nay thì nền văn minh loài người khó mà tránh khỏi việc sụp đổ hoàn toàn và nó đã đang sắp sửa xảy ra rồi.

Bởi vì tất cả các quốc gia đều phụ thuộc lẫn nhau và bởi vì chỉ vào thời đại này thì nhân loài mới sở hữu một trình độ công nghệ đủ khả năng tạo ra những thảm họa lớn đối với sự sống trên hành tinh.

Anh nói rằng nếu chúng ta sử dụng các tiến bộ công nghệ mà chúng ta đã có cho việc bảo vệ và cải thiện sự sống trên hành tinh và nền văn minh của mình như là điều mà một loài thông minh nên làm, thì trong thời gian rất ngắn, chúng ta có thể xây dựng một thế giới mới và hạnh phúc cho tất cả.

Sau đó, anh ấy bổ sung thêm một điều hao hao giống như những gì Ami đã nói trong chuyến đi đầu tiên của chúng tôi, rằng trong trường hợp xảy ra có thể lấy đi sinh mạng của hàng nghìn triệu con người thì họ sẽ chịu trách nhiệm cứu hộ và bảo vệ những cá nhân có trình độ tiến hóa đủ cao để chuyển hóa thành những người khởi xướng cho một nhân loại mới.

Anh nói điều anh mong muốn là những trận đại hồng thủy này sẽ không xảy ra, và đó là lý do tại sao tất cả những ai đã nhận thức được những điều này phải cố gắng nhiều để khuếch tán Ánh Sáng, chiếu sáng bản thân họ cũng như những gì xung quanh họ.

Ông đặc biệt nhấn mạnh rằng chúng ta không biến mình thành “những nhà tiên tri của Ngày tận thế” hay “những sứ giả của cái chết” , theo cách mà nhiều người nghĩ rằng họ đang phục vụ cho sự tiến hóa của con người, trong khi thực tế những gì họ đang làm là gieo rắc nỗi sợ hãi, kinh hoàng và tuyệt vọng khi tiết lộ " những thông điệp" khiến cho người ta lo sợ, điều này chỉ làm không gian tâm linh của nhân loại yếu đi, dẫn tới hy vọng về một sự cứu rỗi toàn cầu giảm đi.

Khi Shiruk nói: "hiện đã không còn thời gian nữa” tôi cảm thấy sợ hãi, sau đó tôi nghĩ rằng anh ấy đã hơi bị mâu thuẫn, bởi vì khi nói những lời đó, anh ấy cũng giống như một “sứ giả của thần chết”. Nhưng anh ấy nói rõ với tôi rằng điều đó có nghĩa là không còn thời gian để mất, rằng chúng ta được phép sống mà không cần nỗ lực một cách nghiêm túc để thay đổi từ bên trong đến bên ngoài chỉ cho đến lúc này mà thôi. Và rằng từ bây giờ, mọi người phải biến thành một sứ giả của Tình yêu, và cuộc sống của họ cũng là tấm gương phản chiếu cho Tình yêu thương.

Lúc nghe thế tôi cảm thấy tồi tệ, bởi vì, mặc dù đã biết nhiều điều cao siêu, nhưng sâu thẳm bên trong tôi là một cậu bé bình thường, và, mặc dù tôi không phải là một kẻ vô lại, tôi cũng chưa hành xử theo cách một sứ giả nên làm, nghĩa là luôn sống trong tình yêu. Tôi không thể làm điều đó vì ba lý do.

Thứ nhất, vì tôi không đủ năng lực. “Các chỉ số” của tôi không đạt…

Thứ hai, mặc dù chúng đã đạt, nhưng tôi không thể hành động khác biệt với những cậu bé khác cùng trường và với môi trường sống của mình. Lỡ tôi mà có cư xử khác đi, thì họ sẽ lấy tôi ra làm bia cho những lời chế giễu, những cái bẫy và những trò đùa dai của họ… Không, xin cảm ơn. Đó là lý do tại sao, tôi ít nhiều đã hành động giống như cả thế giới, và điều đó khác xa với hành vi của một sứ giả của Tình yêu…

Thứ ba, bà tôi đã đề cập đến những hạn chế khi biết về những con người siêu việt, một mặt nó sẽ làm hại tôi bởi vì tôi có khả năng phát hiện ra ngay những khuyết điểm nào đó của người khác còn nhanh hơn cả chính họ, vì tôi không thể tránh khỏi việc so sánh họ với Ami và với người dân Ofir.

Điều đó khiến tôi đôi khi đóng cửa trái tim với họ. Và theo cách này, thay vì biến bản thân thành một người đáng mến hơn…còn tệ hơn nữa là … Ami đã khiến tôi thấy rõ rằng tôi không có cái năng khiếu để tự phát hiện ra những khiếm khuyết của bản thân mình nhanh như thế…

Những lời mà Shiruk nói sau đó đã an ủi tôi:

“Những lỗi lầm em đã phạm phải trong quá khứ và cả hiện tại cần phải được khắc phục từng chút một, ngày này qua ngày khác. Để làm được thì ngay từ đầu em cần xác định rõ mục tiêu chính của cuộc đời mình, đó là mục tiêu phụng sự và làm sao cho lòng yêu trong em ngày càng trưởng thành, trước hết là trong chính nội tâm của em, và tiếp theo em sẽ phải điều chỉnh hành vi và hành động của mình theo ý định chủ đạo này mà không bao giờ được quên nó, nó giống như là một ý tưởng thâm căn cố đế trong tâm trí và một cảm giác sống động trong trái tim rằng: cho đến khi em đã chuyển hóa thành một người tốt hơn, có trách nhiệm hơn và có ý thức, tình cảm hơn và sẵn sàng chia sẻ, mọi lúc. Nhưng, tôi nhắc lại, đây là một công việc cần phải chậm rãi, từng chút một, bắt đầu với một khuyết điểm và tiếp tục với những khuyết điểm khác.”

Sau đó, anh ấy nói với chúng tôi rằng khả năng để toàn hành tinh này thay đổi mà không cần có bất kỳ thương vong hoặc khổ đau khủng khiếp nào vẫn tồn tại, nhưng cần phải luôn hiểu rõ rằng “hiện đã không còn thời gian nữa” có nghĩa là, từ bây giờ trở đi chúng ta sẽ không thể tiếp tục lãng phí thời gian thêm nữa.

Lúc sau anh cũng bộc lộ rằng, hạnh phúc ngày càng trở nên không thể thiếu, một tâm trạng tốt lành mạnh, lạc quan, giàu hy vọng, dũng cảm, tâm hồn trong sáng, thủy chung, nhân hậu, có trách nhiệm, giúp đỡ đồng loại và yêu thương đích thực, bởi vì đây là những năng lượng mà mỗi con người lẫn cả nhân loại đều cần để vươn tới một cấp độ tồn tại khác.

Anh cũng nói thêm rằng chúng ta cần phải tránh gieo rắc nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và suy thoái vốn đã ở bên trong hoặc bên ngoài chúng ta. Anh ấy nói rằng chúng ta phải cắt đứt với những khuynh hướng hèn kém, và nghiêm túc trong việc lựa chọn bạn bè hoặc người dẫn dắt cho mình.

Sau cùng, anh ấy đề cập đến những khiếm khuyết mà chúng ta phải tránh bằng mọi giá ở bản thân mình, bởi vì nếu như chúng quá lớn, chúng sẽ ngăn cản không cho chúng ta trở thành một phần của thế giới mới.

Đó là: Đố kỵ - Chủ nghĩa vị kỷ - Bạo lực - Chủ nghĩa duy vật - Mong muốn điều xấu xảy đến cho người lân cận – Quá thiên về trí tuệ, hay tình cảm, vật chất và tình dục vô trách nhiệm – Thái độ vô ơn - Tâm trạng tồi tệ - và tất cả những sự kì thị phân biệt tôn giáo.

Tôi chú ý thay rằng sự đố kỵ và chủ nghĩa vị kỷ đã được nhắc tới ngay đầu danh sách, bởi vì đối với chúng ta, đây là nhưng điều sống cùng chúng ta mỗi ngày.

“Nhưng bây giờ, chúng ta cần đặt cơ sở cho một thế giới mới, những điều xấu này sẽ không phù hợp ở nơi đó, vì chúng có xu hướng gây chia rẽ trong gia đình loài người, còn thế giới mới thì ngược lại, cần tất cả nhân loại thống nhất.” Ami giải thích với tôi.

Shiruk đã mở toang những ô cửa sổ dẫn tới tri thức chúng tôi. Chúng tôi đã có thể trò chuyện với anh ấy theo cách thoải mái hơn, và đặt ra cho anh ấy những câu hỏi của mình:

“Vậy các anh là người đã sáng tạo ra chúng loài người chúng em…”

“Nó là như vậy đấy. Nhưng chúng tôi coi loài người như con cái mình.”

“Mặc dù loài người chỉ có một nửa bộ gen của chủng tộc các anh ư?”

“Mỗi đứa con chỉ mang một nửa bộ gen của mẹ nó hoặc là của cha nó, đó là lý do tại sao chúng tôi coi các loài người là con của mình.”

“À, đúng thật là như vậy, em hiểu rồi. Và có phải tất cả các chủng tộc trên thế giới này đều có nguồn gốc từ các anh?”

“Chắc chắn rồi.”

“Vậy tại sao lại có quá nhiều khác biệt giữa các chủng tộc với nhau?”

“Đó là một câu hỏi về những khác biệt của vẻ ngoài, trẻ em, màu da và những thứ về phong cách. Nó được tạo ra bởi vì, lúc đầu, các nhóm người sống rất tách biệt với nhau và rồi sau đó họ có liên hệ với những nhóm người khác. Theo thời gian, điều kiện môi trường, các quy luật di truyền đã mang lại cho con người những đặc điểm bên ngoài cùng với những đặc điểm tâm lý cụ thể. Thế nhưng, sâu thẳm bên trong, tất cả con người trên Trái Đất đều có chung một nguồn gốc và tất cả bọn họ hình thành nên cùng một gia đình loài người.”

“Vậy tại sao các anh lại cao hơn con người, và thấp hơn những người dân của hành tinh Ofir, những người cũng là con cháu của các anh?”

“Cũng tương tự như vậy, những khác biệt này không quan trọng. Không có mối quan hệ nào giữa kích thước và trình độ tiến hóa. Nếu mà nói như thế thì loài khủng long chắc hắn sẽ thông minh hơn nhiều, nhưng không phải là như vậy đâu. Những khác biệt về chiều cao cũng liên quan đến điều kiện môi trường. Năng lượng của hành tinh Ofir hỗ trợ loài người phát triển hơn là ở hành tinh trẻ này. Thêm vào đó, những điều kiện ở nơi các em sinh sống ít ưu ái cho sự phát triển chiều cao hơn so với các điều kiện ở nơi này của chúng tôi, vì những căn cứ này hình thành các hệ sinh thái khác với nơi các em ở. Ngoài ra, ở bên trong đây không ai cạnh tranh với bất kỳ ai cả.”

Anh ấy cười nói. “Đúng hơn thì, ở đây vấn đề là hợp tác chứ không phải cạnh tranh và điều đó làm cho cuộc sống của chúng tôi đáng sống hơn cuộc sống của các em. Không ai ở đây chết vì nhồi máu cơ tim, không ai chịu áp lực khủng khiếp để mà tồn tại.”

“Còn một điều nữa mà em không hiểu.” Vinka nói.

“Em nói đi.”

“Tại sao, thay vì tạo ra một loài người mới, các anh không dành hết tâm sức của mình để tự sinh sôi chủng tộc mình ở Trái Đất hay ở Kía? Như thế không phải dễ dàng hơn sao?”

Shiruk cười và nói:

“Một khu vườn sẽ trở nên rất đơn điệu nếu nó chỉ có hoa và cây cỏ của chỉ một loài…”

“Ah… vâng… rõ ràng là vậy.”

“Tình yêu là sáng tạo, nó là niềm đam mê, nó tạo ra, hoàn thiện, tô điểm và chia sẻ với bất kỳ ai nó có thể.”

“Với lại, có con cái cũng rất dễ thương mà… Không phải sao?” Ami nói thêm.

“À...”

“Chúng tôi rất tự hào về những đứa con của mình.” Shiruk mỉm cười dịu dàng nói.

“Gì cơ, tự hào về loài người ấy à? ! ... Nhưng con người là những kẻ man rợ!”

“Không phải vậy đâu bé con. Đừng quên rằng loài người đã tiến bộ biết bao nhiêu kể từ khi họ còn sống trong hang động, hãy nhớ về những tác phẩm nghệ thuật hay kiến thức khoa học và công nghệ. Đúng là họ chưa quan tâm nhiều đến nội tâm bên trong hay là linh đạo, nhưng có một khía cạnh khác rất nổi bật: Con người đã đưa những con tàu khám phá hệ mặt trời, họ thâm nhập vào công nghệ gen. Hãy nhớ đã có bao nhiêu vị lãnh tụ tinh thần đã sinh ra giống nòi này, biết bao nhiêu nhà khoa học đã hy sinh quên mình, biết bao nhiêu vẻ đẹp đã được tạo ra bởi biết bao nghệ sĩ, biết bao nhiêu người đã chiến đấu cho cái thiện, cho tự do, cho hoà bình… đừng quên tất cả những gì đã làm để cho cuộc sống của các em trở nên tốt đẹp hơn. Nó vẫn chưa hoàn hảo, thiếu nhiều chi tiết mà còn là những chi tiết rất quan trọng, nhưng loài người đã sẵn sàng để gia nhập vào Liên Minh Huynh Đệ…”

“Nhân Loại này ư? ! ...”

“Về mặt tiềm năng, ý tôi là vậy, mặc dù nhân loại vẫn chưa thể gia nhập khối Liên Mình bởi vì con người vẫn chưa xem xét các giá trị cho phép họ được tổ chức như đáng lí phải là như thế, chỉ đơn giản là vì vậy. Những gì còn thiếu nhân loại rất nhan chóng có thể học nó và áp dụng vào thực tế. Chủng tộc của các em có khả năng đạt được những thành tích tập thể to lớn hướng tới hạnh phúc chung. Có rất nhiều lòng tốt chưa được sử dụng. Có rất nhiều người anh hùng ẩn danh trong rất nhiều người, rất nhiều việc làm vô vị kỷ, rất nhiều sự giúp đỡ dành cho kẻ khác. Và còn rất nhiều người muốn giúp đỡ, nhưng không biết làm thế nào để làm được như thế.”

“Vậy nhân loại còn thiếu điều gì?

“Điều duy nhất cản trở bước nhảy vọt toàn cầu của nhân loại sang một cấp độ sống vượt trội hơn nằm ở chỗ tầm nhìn chung của tập thể vẫn chưa thay đổi. Nền văn minh nhân loại đang đi theo vật chất hay chính là việc luôn hướng ra bên ngoài, nó cần phải được thay thế bằng một góc nhìn định hướng nhiều hơn vào việc cải thiện nội tâm của con người.”

Trong khoảnh khắc đó tôi dường như đã hoàn toàn thông suốt.

“Đúng là như vậy, thưa ông Shiruk…Và tại sao điều đó vẫn chưa diễn ra?”

“Bởi vì bánh lái của thế giới đang nằm trong tay các nhóm nhỏ không xem trọng hạnh phúc của nhóm mà là của riêng họ, và vì họ có rất nhiều quyền lực, họ lôi kéo toàn bộ nhân loại vào những tình huống mà họ "tin tưởng" rằng có lợi cho họ.”

“Bọn họ sẽ phải nhận lại cái boomerang!” Vinka rất tức giận nói.

“Nhưng nhu cầu cấp thiết trên hành tinh cộng với việc lương tâm ở đại đa số con người đang tăng trưởng rất nhanh chóng, hoàn cảnh này sẽ sớm thay đổi, và đó lúc cần đến sự giúp đỡ của các em để cho bước nhảy vọt từ giai đoạn này sang giai đoạn khác được thực hiện một cách hài hòa nhất có thể, để không có những thảm họa lớn xảy đến vì nhân loại chống đối những thay đổi, và điều đó chỉ có thể đạt được thông qua việc nâng cao mức lương tâm chung hiện có của con người. Và đó là sản phẩm của Tình yêu, của trí tuệ hướng tới Tình yêu. Đó là lý do tại sao không có gì quan trọng hơn là giúp cho Tình yêu lớn mạnh hơn trên Trái đất này.”

Chúng tôi chào tạm biệt Shiruk với nhiều cảm xúc, lòng yêu mến và biết ơn, và tôi nghĩ chúng ta cũng nên gửi một lời chào biết ơn từ nơi này đến Shambala.

Sau đó chúng tôi quay trở lại tàu và khởi hành hướng về ngôi nhà của tôi trên bãi biển.

Tôi và Vinka rời đi vẫn còn cực kì ấn tượng và vui mừng với tất cả những gì chúng tôi học được, và đặc biệt là bởi vì giờ đây chúng tôi biết rằng thế giới của chúng tôi không quá tệ, và cũng bởi vì sự thay đổi lớn không còn quá xa xôi.

“Nhưng nếu chúng ta muốn thế giới là một nơi đẹp đẽ chứ không phải đáng sợ, hãy luôn hoàn thiện và làm việc cùng với nó.”

Image 39

Dịch giả: Vivy Lê Vivy7117
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.