rong bếp, George đặt nồi lên bếp ga, vặn lửa ở mức cao nhất. Một giọng nói gớm ghiếc từ phòng bên cạnh vang lên:
- George! Đến giờ bà uống thuốc rồi!
George đáp:
- Chưa đâu bà. Còn những hai mươi phút nữa mới tới mười một giờ.
- Cháu đang bày trò nghịch ngợm gì trong đó vậy? Bà nghe có tiếng động.
George nghĩ cách tốt nhất là không trả lời. Nó tìm thấy một cái muỗng gỗ thật dài trong ngăn tủ, bèn dùng để khuấy mạnh. Nồi thuốc bắt đầu ngày càng nóng.
Chẳng mấy chốc, hỗn hợp bắt đầu sôi và nổi bọt, bốc lên trần làn khói có mầu xanh của lông công, tràn ngập nhà bếp một mùi dễ sợ làm cho George ngột ngạt phải thở phì phò. Chưa bao giờ nó ngửi thấy mùi như vậy. Mùi nồng kinh khiếp, dữ dội, điên cuồng, có vẻ ma thuật và kỳ quái sao đó. Khi khói tràn ngập mũi, nó cảm thấy đầu mình như có pháo nổ bên trong, rồi có luồng điện chạy đau buốt bắp chân. Nhưng nó thấy thật tuyệt diệu khi được chính tay mình thực hiện việc này. Nó dám thề rằng nó đã thấy những tia lửa sáng bắn ra từ đám bọt quay tít trong nồi.
Và bỗng nhiên George nhận thấy mình đang nhảy nhót quanh cái nồi đang bốc khói, miệng hát những lời lẽ kỳ lạ tự dưng hiện ra ở trong đầu:

Nước súp nóng bỏng,
Mẻ thuốc của phù thủy
Sôi sùng sục bọt, tỏa khói xanh biếc
Cả khói lẫn bọt, bắn tung tóe
Nồi thuốc to đang sủi bọt, hoan hô
Hãy nhìn nó chảy òng ọc tung tóe
Hãy nghe nó sôi rin rít trong nồi
Hãy nghe tiếng bà cầu nguyện.