Bà ngoại từ trên cao nhìn xuống thấy rõ mọi chuyện diễn ra bên dưới và không hài lòng chút nào. Bà muốn mình là trung tâm chú ý của mọi người nhưng không ai mảy may để ý đến. George và ông Kranky đang chạy tung tăng cùng lũ gia súc béo mập to tướng. Họ tỏ ra rất phấn khích. Bà Kranky đang rửa chén trong bếp. Chỉ mình bà đơn độc trên mái nhà. Bà hét to:
- Ê! George! Đồ súc vật nhỏ bé lười biếng! Lấy cho bà tách trà!
Ông Kranky nói:
- Đừng nghe lời bà. bà mắc kẹt ở đó mà lại tốt hơn.
George nói:
Nhưng chúng ta không thể để bà ở đó được. Lỡ trời mưa thì sao? Từ trên mái nhà vọng xuống tiếng hét:
- Chúng ta phải đưa bà ra. Nếu không sẽ khó yên thân với bà.
Bà Kranky trong bếp bước ra, đồng tình với George:
- Đúng đấy. Mẹ của em mà anh.
Ông Kranky nói:
- Bà ngoại thật khó chịu.
Bà Kranky khăng khàng:
Em không cần biết! Em không muốn mẹ em mắc kẹt trên mái nhà như thế suốt đời. Cuối cùng, ông Kranky phải gọi điện thoại cho Dịch vụ Cần cẩu yêu cầu họ đưa tới ngay một chiếc xe cẩu lớn nhất.
Một giờ sau xe cẩu đến. Nó nằm trên những bánh xe và có hai người đàn ông ở trong đó. Các công nhân phải leo lên nóc nhà dùng dây thừng cột vào tay bà. Sau đó bà được nhấc bổng lên...

Thần dược cũng có mặt tốt nào đó. Mặc dù nó không chữa cho bà hết chứng càu nhầu cáu kỉnh, nhưng hình như bà không còn đau nhức mình mẩy nữa. Giờ đây bà nhanh nhẹn như sóc. Ngay khi cần cẩu hạ xuống, bà chạy tới chỗ con ngựa Jack Frost khổng lồ của George và nhảy lên lưng nó.
Bà ngoại cổ quái giờ này cao bằng ngôi nhà, đang phi ngựa băng qua các bụi cây, miệng hét vang:
- Tránh ra! Lui ra hết! Hỡi đám người tí hon khốn khổ kia! Không ta giẫm chết bẹp bây giờ!
Giờ đây bà quá cao nên không thể vào nhà được. Tối hôm đó, bà phải ngủ trong kho chứa cỏ khô cùng với lũ chuột.