Dịch giả: Nguyễn Thị Bích Nga

Thần dược của George

Lượt đọc: 85 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÀ NGOẠI, UỐNG THUỐC

❊ ❊ ❊

Bà ngoại ngồi trên ghế bên cạnh cửa sổ. Lưng bà còng xuống. Cặp mắt nhỏ tinh quái theo dõi George thật kỹ khi nó băng ngang phòng tiến về phía bà. Bà cáu kỉnh:

- Cháu chậm trễ quá.

- Cháu nghĩ là không trễ đâu bà ạ.

Bà hét lớn:

- Đừng ngắt lời khi bà đang nói chứ.

- Nhưng bà đã nói hết câu rồi.

- Lại nữa. Luôn luôn ngắt lời và tranh cãi. Cháu là đứa bé thật đáng chán. Mấy giờ rồi?

- Đúng mười một giờ ạ.

- Lại cái tật dối trá. Đừng nói nữa. Đưa thuốc đây. Trước hết phải lắc chai cho kỹ, rồi sau đó rót ra muỗng. Nhớ rót cho đầy.

- Bà sẽ nuốt ực một lần hay bà hớp từng hớp một?

Bà uống như thế nào mắc mớ gì tới cháu hả? Rót ra muỗng đi. George mở nút chai, từ từ rót vào muỗng chất thuốc mầu nâu. Nó không thể nào không nghĩ tới tất cả những thứ kỳ quặc, điên rồ được dùng để điều chế. Kem cạo râu, thuốc tẩy lông, thuốc trị gàu, xà bông cho máy giặt tự động, thuốc trị bọ chét chó, xi đánh giầy, tiêu, nước sốt củ cải và tất cả những thứ còn lại. Chưa tính các loại thuốc gia súc... và son mầu nâu.

George nói:

- Bà há to miệng để cháu đút vào.

Bà ngoại há cái miệng nhăn nhúm nhỏ bé, nhe hàm răng xám xịt gớm ghiếc ra.

- Đây, bà nuốt đi!

George thọc muỗng vào miệng bà, dốc cho thuốc chảy trôi xuống họng bà. Xong nó bước lui ra chờ kết quả.

Ồ. Thật đáng để xem.

- Ọe!

Bà ọe lên một tiếng thật to, sau đó cả người bà bắn tung lên không. Như có ai đó gắn dây điện qua mặt ghế và nối điện vào. Bà bắn lên như hình nộm từ trong hộp đồ chơi... bà không rơi xuống... bà ở nguyên một chỗ... lơ lửng trong không trung... cách mặt đất khoảng sáu tấc... vẫn trong tư thế ngồi... nhưng cứng ngắc... đông cứng... run rẩy... mắt lồi ra... tóc dựng đứng.

George lễ phép hỏi:

- Có chuyện gì vậy bà? Bà có sao không?

Lơ lửng trên không, bà ngoại không nói được lời nào.

Tác dụng của thần dược hẳn thật kinh khủng.

Theo cách bà phóng ra khỏi ghế như vậy, ta phải nghĩ rằng bà nuốt nhằm que cời sắt nóng đỏ. Rồi bà rơi bịch xuống ghế. Đột nhiên bà thét lên:

- Gọi cứu hỏa! Bụng bà đang bốc cháy!

George nói:

- Thuốc của bà đó. Nó mạnh và hay quá!

Bà lão hét to:

- Cháy! Cháy tầng hầm! Lấy xô nước! Vòi nước! Nhanh lên!

- George xoa dịu: Bình tĩnh đi bà.

Nhưng George hơi hốt hoảng khi thấy khói bốc ra từ miệng và mũi bà. Những đám khói đen bay tràn ngập căn phòng. Nó nói:

- Trời ơi! Bà đang cháy.

- Dĩ nhiên bà đang cháy. Bà sẽ bị cháy giòn rụm, bị chiên thành bánh xèo, bị luộc chín như củ cải đó.

George chạy vào bếp rồi trở lại với ca nước. Nó kêu lên:

- Bà há miệng ra.

Khói cuồn cuộn làm nó khó thấy rõ miệng bà, nhưng rồi cũng đổ vào cuống họng bà được nửa ca nước. Từ bụng bà vang ra tiếng xèo xèo như ta để chảo đang sôi vào vòi nước lạnh. Bà há hốc miệng thở hổn hển, sau đó có tiếng ồng ộc, nước trào ra miệng và khói tan. George nói với vẻ tự hào:

- Lửa tắt rồi. Bà sẽ thấy khỏe ngay.

Bà hét lên the thé:

- Khỏe hả? Ai khỏe? Trong bao tử bà như có ai đang nhảy, trong bụng dưới có cái gì đang bò ngoằn ngoèo, còn dưới đít có gì đang đập liên hồi.

Bà bắt đầu nhảy chồm chồm lên trên ghế, rõ là không dễ chịu. George nói:

- Bà sẽ thấy thứ thuốc đó thật là tốt.

Bà hét lên:

- Tốt hả? Tốt cho bà hả? Không đâu. Nó đang giết bà.

Bà bắt đầu phình lên, phồng to ra, như thể ai đang thổi vào.

Bà sẽ nổ chứ?

Mặt bà đổi từ đỏ sang xanh.

Nhưng khoan. Bà bị một lỗ xì ở đâu đó. Nó nghe tiếng hơi thoát ra. Bà không còn phình lên nữa. Bà xẹp dần, bà teo tóp lại, héo quắt lại trở thành chính bản thân mình. George hỏi:

- Bà thấy thế nào?

Không có tiếng trả lời.

Rồi một chuyện kỳ cục xảy ra. Thân hình bà vặn vẹo, co giật, bật ra khỏi ghế và đứng bằng hai chân ngay ngắn trên tấm thảm. George kêu lên:

- Tuyệt quá! Lâu lắm rồi bà mới đứng được như vậy. Bà nhìn xem! Bà tự đứng dậy một mình, thậm chí không cần chống gậy!

Bà không nghe nó nói. Mắt bà trở lại trạng thái lồi ra, bất động cứ như đang lưu lạc thế giới xa xôi nào vậy.

George tự nhủ, thần dược đấy. Nó cảm thấy thích thú được theo dõi mọi diễn biến đang xảy ra với bà. Nó không đoán được tiếp theo sẽ là gì.

Chẳng mấy chốc nó biết ngay.

Bà đột nhiên bắt đầu lớn dần lên. Lúc đầu còn khá chậm, chỉ cao lên từng chút một... lên, lên nữa... từng phân... ngày càng cao hơn.

Nhưng khi bà vượt qua mức một mét sáu lăm và nhích dần lên mức một mét tám mươi, George nhảy dựng lên hét lớn:

- Bà ơi! Bà đang lớn! Bà còn lớn thêm nữa! Khoan đã! Dừng lại đi bà ơi! Nếu không, bà sẽ đụng trần nhà!

Nhưng bà vẫn không dừng ở đó.

Cảnh tượng thật kỳ diệu. Bà ngoại gầy giơ xương ngày càng cao lên, dài thêm, mỏng đi cứ như bà là một cục cao su bị bàn tay vô hình kéo dài ra mãi.

Khi đầu bà chạm trần, George tưởng bà sẽ dừng lại. Nhưng không phải. Có tiếng răng rắc và những mảnh vôi, xi măng rơi xuống lả tả. George nói:

- Bà nên dừng lại đi chứ. Cha mới cho người quét vôi toàn bộ căn phòng mà.

Tuy nhiên không gì có thể ngăn bà lại. Đầu và vai bà xuyên qua trần rồi biến mất, vậy mà bà vẫn cứ tiếp tục cao thêm.

George chạy lên phòng ngủ trên lầu. Nó thấy cái đầu bà nhô lên khỏi sàn như cái nấm rơm. Rốt cuộc, bà cũng nói được. Bà la to:

- Ái chà! Ta tới đây rồi. Chúa ơi!

George nói:

- Dừng lại đi bà.

Bà hét vang, vẻ hào hứng:

- Chúng ta không ngừng lớn. Xem bà lớn lên đây này.

George nói:

- Đây là phòng ngủ của cháu. Bà gây ra cảnh bừa bãi trong phòng cháu.

Bà vẫn phấn khích:

- Thuốc tuyệt vời quá. Cho bà thêm chút nữa.

George nghĩ rằng bà thật quái gở. Bà hối thúc:

- Cho bà thêm thuốc đi. Lấy ra mau! Bà sắp hết lớn rồi!

George vẫn còn cầm chai thuốc và muỗng trong tay. Nó thấy không có gì trở ngại, bèn rót liều thuốc thứ hai trút vào miệng bà.

- Oái!

Bà thét lên, thân người tiếp tục vươn cao. Chân vẫn còn trên sàn phòng khách lầu dưới, nhưng đầu đã nhô lên tới trần phòng ngủ của George. Từ trên cao, bà gọi xuống:

- Nhìn đây, bà đang cao lên nữa.

George nói to:

- Trên đó là tầng gác áp mái nhà, đầy gián, nhện. Bà đừng lên đó.

Tách! Đầu bà ngoại chui qua trần cứ như chui qua tảng bơ.

George đứng trong phòng ngủ của mình, nhìn mớ hỗn độn quanh phòng. Dưới sàn và trên trần là hai lỗ to tướng, thân bà xuyên qua đó như một cây cột. Hai chân ở tít phòng dưới còn đầu ở tận phòng áp mái.

Tiếng bà rít lên the thé từ phòng trên vọng xuống:

- Bà vẫn còn đang lớn. Cho bà thêm một liều thuốc nữa và bà sẽ xuyên qua mái nhà luôn.

George cố hét to cho bà nghe:

- Không được! Bà sẽ làm đổ nhà bây giờ!

Bà ngoại la lối:

- Dẹp cái nhà quái quỷ này đi. Bà cần không khí trong lành! Hai mươi mấy năm nay bà chưa được ra ngoài!

George chắp hai tay vào nhau rên ri:

- Trời ơi! Bà sẽ xuyên qua mái nhà mất.

George lao xuống lầu, ra cửa sau, chạy ào ra sân. Nếu bà trổ thủng mái nhà thì thật kinh khiếp. Cha nó sẽ nổi giận. Bản thân nó sẽ chịu trách nhiệm. Chính nó đã chế ra thuốc và đã cho bà uống quá nhiều. Nó thầm thì nguyện cầu: "Bà ơi, xin bà đừng trổ thủng mái nhà."

NXB: KIM ĐỒNG
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.