Thần dược của George
Dịch giả: Nguyễn Thị Bích Nga

Thần dược của George

Lượt đọc: 85 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÀ NGOẠI
Nguyên tác: George's Marvellous Medicine

❊ ❊ ❊

Cảnh báo tới người đọc:Đừng tự mình thử nghiệm làm Thần dược của George tại nhà. Nó có thể rất nguy hiểm.

***

BÀ NGOẠI

Một buổi sáng thứ Bảy, mẹ George là bà .. Kranky bảo nó:

- Mẹ vào làng mua sắm. Con ở nhà ngoan, đừng bầy trò tinh nghịch nhé.

Thật là ngốc nghếch khi nói những câu như thế với một cậu bé. George chợt thắc mắc không hiểu nó sẽ bầy trò nghịch ngợm nào. Trước khi đóng sầm cửa lại, bà Kranky còn nhắc: - Đừng quên lấy thuốc cho bà uống lúc mười một giờ. Đang ngủ gà ngủ gật trên ghế bành, bà ngoại hé một con mắt tinh quái bé nhỏ, nói với nó: - Cháu nghe mẹ cháu nói rồi đấy, George. Đừng quên thuốc của bà. George đáp: - Vâng, thưa bà. - Và, cố xử sự cho đàng hoàng, dù chỉ một lần khi mẹ vắng nhà. Vâng, thưa bà. George buồn muốn khóc. Nó không có anh chị em nào cả. Cha nó là một nông dân, và nông trại mà gia đình nó đang sống lại ở một nơi rất hẻo lánh. Vì thế quanh đây chẳng có đứa trẻ nào để cùng nó chơi đùa. Ngắm mãi những con heo, con gà, con cừu cũng chán ngắt. Nhất là nó phải sống chung nhà với một bà ngoại già nua hay cằn nhằn. Suốt buổi sáng thứ Bảy phải trông nom bà một mình thì chẳng có gì thú vị.

Chợt bà ngoại lên tiếng: - Bây giờ cháu hãy pha cho bà một tách trà thật ngon. Điều đó sẽ giúp cháu không bày trò nghịch ngợm trong ít phút.

George nói:

- Vâng, thưa bà.

George không thể ưa bà ngoại được. Bà là một bà già ích kỷ, hay càu nhầu. Bà có hàm răng xám xịt và một cái miệng quắt queo nhăn nhúm rất xấu xí. Nó bèn hỏi:

- Hôm nay bà dùng bao nhiêu đường cho tách trà?

- Một muỗng đầy. Và không sữa đấy.

Hầu hết các bà ngoại đều rất dễ mến, hiền từ, hay giúp đỡ mọi người. Còn bà ngoại này thì không. Cả ngày bà ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ, hết ca cẩm cái này lại than phiền cái nọ. Ngay cả những ngày bà khỏe nhất, George cũng chưa bao giờ nhận được một nụ cười hay một lời nói của bà như: "Sáng nay cháu khỏe chứ, George?" hay là: "Cháu và bà cùng chơi trò Rắn Leo Thang nhé?", hoặc "Hôm nay cháu đi học thế nào?". Dường như bà chẳng quan tâm đến ai khác ngoài bản thân. Đúng là một bà già khó chịu.

George đi vào bếp, bỏ một túi trà vào tách nước sôi. Nó múc vào tách một muỗng đường, khuấy đều rồi mang ra phòng khách.

Hớp một ngụm trà, bà nói:

- Trà chưa được ngọt. Cháu bỏ thêm đường vào.

George đem tách trà quay vào bếp và cho thêm một muỗng đường. Sau khi khuấy kỹ đường, nó cẩn thận mang tách trà ra cho bà.

- Đĩa đâu? Không có đĩa lót trà, bà không uống đâu.

George vào bếp tìm đĩa mang ra cho bà.

- Làm ơn lấy cho bà cái muỗng.

- Cháu khuấy rồi, thưa bà. Cháu khuấy kỹ lắm.

- Cám ơn, nhưng bà sẽ tự khuấy. Đi lấy muỗng đi.

George vào bếp lấy muỗng ra cho bà.

Khi có cha mẹ George ở nhà, bà không bao giờ ra lệnh cho nó những câu như vậy. Chỉ khi nào người lớn đi vắng hết, thì bà mới đối xử tệ hại với nó.

Qua vành tách, bà chăm chăm nhìn nó bằng cặp mắt nhỏ, rực sáng, đầy vẻ tinh quái, rồi cất tiếng:

- Cháu có biết vấn đề của cháu là gì không? Cháu lớn nhanh quá. Đứa con trai nào lớn nhanh quá sẽ ngốc nghếch và lười biếng.

George nói:

- Nhưng cháu không thể ngăn cản việc cháu lớn nhanh được.

Bà cáu kỉnh:

- Dĩ nhiên là được. Lớn nhanh là một thói xấu đấy.

Nhưng cháu phải lớn. Nếu không thì làm sao cháu thành người lớn được.

- Vớ vẩn. Nhìn bà đi. Bà có lớn không? Tất nhiên là không.

- Nhưng bà đã từng lớn.

Bà ngoại trả lời:

Lớn rất ít. Bà không lớn lên nữa khi bà hãy còn nhỏ xíu. Bà chấm dứt những thói xấu như lười biếng, không vâng lời, tham lam, luộm thuộm, ngốc nghếch. Cháu vẫn còn những thói xấu đó phải không?

- Bà ơi, cháu vẫn còn là một đứa bé mà.

Bà khịt mũi, nói:

- Cháu đã tám tuổi, đủ lớn để biết tốt xấu rồi. Nếu cháu vẫn cứ lớn nữa thì sẽ quá trễ.

- Quá trễ cho cái gì hả bà?

Bà tiếp tục khịt mũi:

- Thật lố bịch khi cháu cao gần bằng bà.

George nhìn kỹ bà ngoại. Chắc chắn bà là một người rất nhỏ. Chân bà ngắn đến nỗi phải kê ghế đẩu cho bà để chân. Và đầu bà chỉ tới khoảng nửa lưng ghế bành. George nói:

- Cha cháu nói, đàn ông cao lớn thì tốt.

Bà ngoại "xì" một tiếng:

- Đừng nghe cha cháu. Hãy nghe lời bà.

George hỏi:

- Nhưng làm sao cháu tự ngăn mình đừng lớn nữa?

Bà trả lời:

- Bớt ăn sôcôla. Sôcôla làm cho cháu lớn à?

Bà cáu kỉnh:

- Nó làm cháu lớn không đúng cách. Nó làm cháu cao lên thay vì phải thấp xuống.

Bà ngoại hớp chút trà nhưng mắt không rời thằng cháu đang đứng trước mặt. Bà nói tiếp:

- Đừng bao giờ cao lên. Phải thấp xuống.

- Vâng, thưa bà.

- Đừng ăn sôcôla. Ăn bắp cải thay vào.

George kêu lên:

- Bắp cải? Ôi, không, cháu không thích bắp cải.

Bà gắt:

- Vấn đề không phải là cháu thích hay không thích. Vấn đề là nó tốt cho cháu. Từ giờ trở đi, cháu phải ăn bắp cải ngày ba lần, ăn thật nhiều. Nếu trong bắp cải có sâu róm thì tốt hơn nữa.

- Ối!

Bà giải thích:

- Sâu róm bổ cho óc.

George nói:

- Mẹ rửa sạch bắp cải và dội hết sâu xuống cống.

Bà ngoại bĩu môi:

- Mẹ cháu cũng ngốc như cháu. Súp bắp cải không có mùi vị gì nếu thiếu vài con sâu róm. Cả sên nữa.

George hét lên:

Không đâu. Cháu không thể ăn sên được!

Bà nói:

- Hễ thấy sên bò trong rau diếp, là bà đớp thật nhanh trước khi nó kịp bò đi mất. Chao ôi, ngon lắm.

Bà ngoại bặm chặt cặp môi khiến cái miệng của bà giống như một cái lỗ nhỏ nhăn nheo. Bà nhắc lại:

- Ngon quá. Sâu róm, sên và các con bọ cánh cứng. Cháu không biết thứ nào đặc biệt tốt cho cháu đâu.

- Bà nói đùa rồi.

- Bà không bao giờ nói đùa. Bọ cánh cứng có lẽ là tuyệt nhất. Nhai chúng cứ rau ráu trong miệng.

- Bà ơi, gớm quá!

Bà ngoại nhe những cái răng xám xịt ra cười:

- Thỉnh thoảng, nếu may mắn, cháu sẽ kiếm được một con bọ cánh cứng sống trong thân cọng cần tây. Bà mê nó lắm.

- Bà ơi, sao bà có thể ăn được chúng?

Bà ngoại vẫn tiếp tục nói:

- Cháu có thể tìm được đủ thứ ngon miệng trong thân cọng cần tây. Có khi là đám sâu tai.

George sợ quá hét lên:

- Cháu không muốn nghe nữa.

Bà liếm môi, vẻ thèm thuồng:

- Một con sâu to mập thì rất ngon ngọt. Nhưng khi cháu đã cho vào miệng rồi thì cháu phải nhai thật nhanh. Trên lưng nó có cặp càng nhọn hoắt. Cháu mà bị nó dùng càng kẹp vào lưỡi thì không đời nào gỡ nó ra được. Do đó cháu phải nhai nó rốp, rốp, rốp trước khi nó cắn cháu.

George bắt đầu lùi dần ra cửa. Nó muốn tránh người bà ghê sợ này càng xa càng tốt.

Chỉ ngón tay thẳng vào mặt George, bà kêu lên:

- Cháu tính chạy trốn bà phải không? Đúng vậy không?

George đứng bên cửa nhìn bà ngoại đang ngồi trên ghế. Bà trừng trừng nhìn lại nó. George thầm hỏi liệu bà ngoại có phải là phù thủy không. Nó luôn nghĩ rằng phù thủy chỉ có trong truyện cổ tích, nhưng bây giờ nó không chắc nữa.

Bà ngoại giơ ngón tay xương xẩu ra hiệu cho nó, bà nói:

- Cháu cưng, lại gần đây. Gần bà nữa đi, bà sẽ kể cho cháu nghe những bí mật.

George không nhúc nhích. Bà ngoại cũng không động đậy.

Bỗng nhiên bà nhếch miệng cười. Một nụ cười lạnh như đá, khiến người ta rùng mình, như con rắn vờn trước khi phóng tới cắn.

- Bà biết nhiều bí mật hay lắm. Xích lại gần đây, bà sẽ nói nhỏ cho cháu nghe.

George bước lui tới gần cửa hơn nữa.

Bà mở rộng nụ cười lạnh lẽo hơn nước đá:

- Cháu không được sợ bà ngoại của cháu chứ.

George lại lùi thêm bước nữa.

Thình lình bà chồm người về phía trước, thì thào bằng cái giọng khào khào lạ lùng mà George chưa từng nghe thấy:

- Vài người trong chúng ta có năng lực bí ẩn có thể biến các sinh vật trên thế gian thành những hình thù kỳ lạ...

Một luồng điện chạy dọc theo xương sống George. Nó cảm thấy sợ hãi. Bà tiếp tục thì thào:

- Vài người trong chúng ta có lửa trên lưỡi, tia chớp trong bụng, ma thuật trên đầu ngón tay... Vài người trong chúng ta biết những bí mật làm tóc cháu dựng đứng lên, và mắt cháu lòi ra khỏi tròng...

George muốn bỏ chạy nhưng hình như chân nó bị dính chặt xuống đất.

- Chúng ta biết cách làm móng tay cháu rụng hết và rồi những chiếc răng mọc thay vào chỗ đó.

George run bần bật. Khuôn mặt bà thật dễ sợ. Nụ cười lạnh lẽo. Cặp mắt sáng rực cứ nhìn nó không chớp.

- Chúng ta biết cách làm cho cháu mọc đuôi khi thức giấc vào buổi sáng.

George thét lên:

- Bà ơi, thôi đi!

- Chúng ta biết những bí mật về chốn âm u có những bóng đen sinh sống, chúng bò, chúng trườn ngoằn ngoèo lên nhau...

George nhào ra cửa. Nó vẫn còn nghe rõ tiếng bà với theo:

- Dù cháu có chạy xa cách mấy cháu cũng sẽ không bao giờ thoát khỏi...

George phóng vào bếp và đóng sầm cửa lại.

NXB: KIM ĐỒNG
Nguồn: Việt Nam Thư Quan
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 30 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.