Kate nhìn vào màn đêm thẳm tối. Một mảnh trăng bạc chiếu ánh sáng long lanh lên những ngọn cây đang lao qua vùn vụt. Hay là đã lao qua vùn vụt. Tàu đang chậm dần. Nhưng bên ngoài chẳng có gì, chỉ có rừng thôi.
Cô đỡ đầu David xuống và đi ra cửa. Cô cúi người nhìn về phía trước đoàn tàu, rồi phía sau. Họ đang ở toa cuối, và trên đường ray sau lưng họ chẳng có gì cả. Kate quay vào trong toa, và rồi cô nhìn thấy - qua cánh cửa đối diện, trên đường ray bên cạnh, một đoàn tàu khác đang nằm đó, im lìm và tối đen như màn đêm, gần như vô hình. Và còn gì đó nữa: những hình người lố nhố đứng trên nóc tàu. Họ đợi cái gì?
Đoàn tàu dừng lại, và gần như cùng lúc đó, cô nghe thấy tiếng gót ủng nện lên nóc toa. Kate lùi vào bóng tối của toa tàu trong lúc những tên lính lao qua cửa như các vận động viên xoay người qua xà đơn. Chúng nhanh chóng tản ra khắp toa tàu, chiếu đèn vào mặt cô và vào các góc toa. Chúng buộc một dây cáp giữa hai đoàn tàu và kéo để thử xem đã chắc chưa.
Một gã túm lấy Kate, treo người lên sợi cáp và lướt qua của sang toa tàu thứ hai. Kate nhìn lại. David! Nhưng chúng cũng đã túm được anh; một gã khác, ngay sau lưng cô, đang ôm David vào người bằng một tay như ôm một đứa bé đang ngủ.
Gã vừa bắt Kate dẫn cô vào toa ăn và đẩy cô vào một cái bàn. “Đợi ở đây,” gã nói bằng tiếng Anh lơ lớ giọng Trung Quốc rồi xoay người đi ra.
Gã kia vác David vào và ném anh xuống một cái ghế dài. Kate lao đến bên anh. Trông anh không tệ đi chút nào, nhưng điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì. Anh không còn cầm cự được lâu nữa.
Cô chạy ra chỗ cánh cửa mà tên lính đang đóng lại. Cô giữ lấy cửa, chặn tay gã. “Này, chúng tôi cần giúp đỡ.”
Gã trố mắt nhìn cô, rồi lại tìm cách đóng cửa vào.
“Dừng lại! Chúng tôi cần bệnh viện. Thuốc men. Máu.” Gã có hiểu một lời nào cô thốt ra không? “Bộ sơ cứu,” cô tuyệt vọng nói, cố tìm một từ mà gã có thể hiểu được.
Gã đặt một tay lên ngực cô, đẩy cô vào toa tàu và đóng sầm cửa lại.
Kate quay lại chỗ David. Viên đạn bắn vào vai và chân anh đã xuyên thẳng ra sau. Kate đã cố băng hai vết thương thật kín. Cô cần rửa vết thương đúng cách, nhưng mối nguy lớn nhất với tính mạng anh lúc này không phải là nhiễm trùng. Anh cần máu - cần ngay bây giờ. Kate có thể cho anh máu - cô thuộc nhóm O trừ, có thể cho tất cả mọi người. Chỉ cần... cô truyền được máu cho anh.
Đoàn tàu chồm tới trước, làm Kate ngã xuống sàn. Họ đang di chuyển. Cô đứng lên trong lúc đoàn tàu giật cục nhích lên, chạy nhanh dần. Qua cửa sổ, cô không còn thấy đoàn tàu kia, đoàn tàu chở hàng họ đã đi. Đoàn tàu này đang đi theo hướng ngược lại. Những kẻ này là ai? Kate gạt câu hỏi đó ra khỏi đầu. Điều quan trọng nhất lúc này là cứu David.
Cô nhìn quanh. Có lẽ có gì đó cô dùng được. Toa ăn dài chừng mười hai mét, phần lớn xếp các dãy bàn và ghế, nhưng ở đầu kia có một quầy đồ uống nhỏ với vòi lấy nước ngọt, cốc chén và rượu. Có lẽ cái ống đó...
Cánh cửa lại mở ra và một tên lính gác loạng choạng bước vào, cố giữ thăng bằng trong lúc tàu chạy nhanh dần. Gã đặt một cái hộp màu xanh bộ đội với hình chữ thập đỏ bên sườn xuống sàn toa.
Kate lao tới.
Tên lính đã ra khỏi toa và đóng cửa lại khi Kate đến được chỗ cái hộp. Cô mở tung nó ra và lục lọi trong đó. Cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập người cô khi cô nhìn thấy trong hộp có gì.
Mười lăm phút sau, ống truyền đã dẫn từ tay Kate vào tay David. Cô co bóp nắm tay. Máu truyền đi. Cô đói quá. Và buồn ngủ nữa. Nhưng cô đang giúp anh, và điều đó khiến cô thấy dễ chịu.