Gene Atlantis

Lượt đọc: 587 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 44

❊ ❊ ❊

Đâu đó ngoài biển Java

Khi Kate thức giấc lần thứ hai, cô thấy khá hơn rất nhiều. Đầu cô bớt đau hơn, cơ thể cô không còn nhức nhối nữa, và - cô có thể suy nghĩ được.

Cô nhìn quanh phòng. Trời đã sắp tối. Cô đã ngủ bao lâu rồi? Qua cửa sổ, cô thấy mặt trời đang lặn xuống biển. Cảnh tượng lộng lẫy ấy khiến cô chăm chú ngắm nhìn trong chốc lát. Gió ấm và thoảng mùi nước biển. Trên hàng hiên, một cái võng dây rách rưới đu đưa trong gió, những sợi xích treo võng gỉ sét kẽo kẹt với mỗi luồng gió. nơi này nhìn có cảm giác thật hoang vu.

Cô đứng dậy và ra khỏi phòng ngủ, vào một phòng khách rộng dẫn sang bếp và một cánh cửa ra ngoài hiên. Cô chỉ có một mình ư? Không, còn một người đàn ông nữa, nhưng...

“Công chúa ngủ trong rừng đã dậy.” Dường như anh vừa đội đất chui lên. Tên anh là gì nhỉ? David.

Kate ngập ngừng một lát, không biết phải nói sao. “Anh đã đánh thuốc ngủ tôi.”

“Phải, nhưng ít ra tôi cũng không làm thế để tra hỏi cô và làm những điều kinh khủng với lũ trẻ của cô.”

Tất cả chợt ùa về trong tâm trí cô như một dòng lũ. Martin, thuốc, vụ tra khảo. Nhưng sau đó thì sao? Sao cô lại đến được đây? Không quan trọng. “Chúng ta phải tìm lũ trẻ.”

Chúng ta chẳng phải làm gì hết. Cô phải nghỉ ngơi, còn tôi có việc phải làm.”

“Nghe này...”

“Và trước đó thì cô phải ăn chút gì đã.” Anh giơ ra một thứ nhìn như hộp đồ ăn đóng gói sẵn để giảm cân, nhưng có vẻ chắc dạ hơn - giống như khẩu phần ăn đóng gói của lính tráng.

Kate ghé lại gần. Thịt bò hầm với rau củ, ăn kèm bánh quy khô. Hoặc thứ gì đó nhìn từa tựa như thịt bò hầm rau củ. Kate muốn quay đi, nhưng hình ảnh và mùi của thức ăn nóng khiến dạ dày cô sôi réo - cô đã đói ngấu. Cả ngày hôm qua cô chưa ăn gì. Cô đón lấy hộp thức ăn, ngồi xuống và mở cái nắp nhựa trên chiếc hộp các tông mỏng. Một làn khói bốc lên. Cô cắn một miếng thịt bò và suýt nữa phải nhổ ra. “Trời ơi, kinh quá.”

“Ừ, xin lỗi nhé; nó hơi quá đát rồi, mà nó vốn đã chẳng ngon lành gì cho cam. Và không, tôi không có gì khác cả. Xin lỗi.”

Kate ăn một miếng nữa, nhai trệu trạo vài cái rồi nuốt vội. “Chúng ta đang ở đâu đây?”

David ngồi xuống bàn đối diện cô. “Một khu đất bị bỏ hoang ngoài bờ biển Jakarta. Tôi đã mua một thửa ở đây sau khi nhà đầu tư bị phá sản, tôi nghĩ nó sẽ là một nhà an toàn bí mật khá tiện lợi phòng khi tôi cần rời Jakarta nhanh chóng.”

“Tôi chẳng nhớ gì cả.” Kate thử một miếng rau. Cảm giác buồn nôn đã giảm bớt - hoặc là rau ngon hơn thịt bò, hoặc là cô đã quen với vị kinh khủng của món ăn này. “Chúng ta phải báo cảnh sát ngay.”

“Tôi ước là chúng ta có thể làm thế.” Anh đẩy sang cho cô một tờ giấy, trên có in một bài báo của tờ Al jazeera miêu tả việc họ đang bị truy nã.

Kate nuốt vội miếng rau và gần như quát lên, “Thật là vớ vẩn. Thật là...”

Anh cầm lại tờ giấy. “Chẳng mấy chốc nữa chuyện này sẽ chẳng quan trọng gì. Dù chúng đang lên kế hoạch cho chuyện gì thì nó cũng đang xảy ra rồi. Chúng đang săn lùng chúng ta, và chúng có liên hệ với chính quyền. Lựa chọn của chúng ta khá là hạn hẹp. Tôi có một manh mối cần kiểm tra. Cô ở lại đây sẽ an toàn hơn. Tôi cần cô cho tôi biết...”

“Tôi sẽ không ở lại đây đâu.” Kate lắc đầu. “Không đời nào.”

“Tôi biết là cô không nhớ, nhưng cứu cô khỏi tay bọn Immari chẳng dễ dàng gì. Chúng là những kẻ rất độc ác. Đây không phải như trong phim khi anh hùng và cô gái cùng nhau thực hiện một cuộc phiêu lưu để có cốt truyện hay đâu. Chúng ta sẽ làm như thế này: cô sẽ nói với tôi tất cả những gì cô biết, và tôi hứa là tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để cứu hai đứa trẻ đó. Cô sẽ ở lại đây và canh chừng một trang web xem có tin nhắn mới không.”

“Tôi không đồng ý.”

“Nghe này, tôi không cần biết cô có đồng ý không, tôi đang ra lệnh cho cô...”

“Tôi sẽ không làm. Anh cần tôi. Và tôi sẽ không ở lại đây.” Cô ăn nốt miếng cuối cùng và ném cái thìa pha dĩa bằng nhựa vào cái hộp rỗng. “Hơn nữa, tôi nghĩ sẽ an toàn nhất khi tôi ở cạnh anh.”

“Khá đấy. Rất khá khi tìm cách nịnh nọt lòng tự tôn của tôi như vậy, nhưng thật không may là tôi vừa đủ thông minh, chỉ vừa đủ thôi đấy, để không bị đánh lừa.”

“Anh định bỏ tôi lại đây vì anh nghĩ tôi sẽ làm vướng chân anh.”

“Tôi đang cố bảo vệ cô.”

“Đó không phải là mối lo lớn nhất của tôi.”

David mở miệng định trả lời, nhưng bỗng dừng lại, đầu quay ngoắt sang bên.

“Cái gì...”

Anh giơ một tay lên. “Im.”

Kate cựa quậy trên ghế. Rồi cô nhìn thấy - một ngọn đèn pha quét qua bãi biển. Tiếng máy bay trực thăng rất khẽ. Làm sao mà anh lại nghe được nhỉ?

Anh đứng bật dậy, túm lấy tay Kate và gần như lôi cô vào một tủ quần áo gần cửa ra vào. Anh ấn mạnh vào lưng tủ và nó mở ra, cho thấy một cầu thang bằng bê tông.

Kate quay lại nhìn anh. “Cái gì thế này...”

“Xuống đi. Tôi sẽ theo sau ngay thôi.”

“Anh đi đâu?” Kate hỏi, nhưng anh đã biến mất.

Kate chạy lại vào trong nhà. David đang dọn dẹp các thứ: hộp thức ăn và áo khoác của anh. Kate chạy vào phòng ngủ và vuốt phẳng chăn, rồi lau dọn nhanh trong phòng tắm. Tiếng động cơ trực thăng vẫn còn ở xa, nhưng nó đang tiến tới gần hơn. Trời đã tối hẳn, và cô chỉ thấy được lờ mờ. Ánh sáng yếu ớt hầu như không chiếu rọi nổi cho bãi biển.

David ngó vào phòng rồi nhìn Kate. “Giỏi lắm, giờ thì đi thôi.”

Họ chạy lại tủ quần áo, đi xuống cầu thang, vào một căn buồng nhỏ nhìn như một hầm tránh bom. Trong phòng có kê một cái bàn, trên đặt máy tính, một ngọn đèn duy nhất treo từ trên trần xuống, và một cái giường nhỏ - chắc chắn được thiết kế chỉ dành cho một người.

David ấn Kate xuống giường và đặt ngón trỏ lên môi. Rồi anh giật sợi dây công tắc đèn, khiến bóng tối bao trùm lấy họ.

Lát sau, Kate nghe thấy tiếng bước chân ở sàn nhà trên đầu.

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.