Gene Atlantis

Lượt đọc: 495 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 41

❊ ❊ ❊

Máy bay phản lực Tập đoàn Immari

Đâu đó ở Nam Đại Tây Dương

Martin Grey cúi người qua cửa sổ máy bay và nhìn xuống tảng băng khổng lồ bên dưới. Tàu ngầm Đức Quốc xã nhô ra khỏi một núi băng gần tâm hòn đảo trôi nổi với diện tích hơn 120 cây số vuông - khoảng bằng diện tích công viên Disney World. Ở chỗ tàu ngầm tiếp giáp với băng, các công nhân và máy móc cồng kềnh đang bận rộn đào bới, tìm kiếm lối vào tàu ngầm, cắt vào thân tàu ngầm sẽ là kế sách cuối cùng, nhưng nếu không sớm tìm được cửa thì đành phải vậy thôi.

Đống đổ nát bên dưới tàu ngầm còn bí hiểm hơn; các nhóm vẫn đang đưa ra nhiều giả thuyết. Martin cũng có một giả thuyết riêng, một ý tưởng mà ông sẵn sàng đem xuống mồ nếu cần thiết.

“Ông tìm thấy nó khi nào?”

Giọng của Dorian Sloane làm Martin giật mình, và ông quay lại thì thấy hắn đang đứng bên ông, nhìn ra một cửa sổ khác của máy bay.

Martin mở miệng định trả lời, nhưng Sloane đã ngắt lời ông. “Đừng nói dối, Martin.”

Martin ngồi thụp xuống ghế và tiếp tục nheo mắt nhìn qua cửa sổ. “Mười hai ngày trước.”

“Có phải tàu ngầm của ông ấy không?”

“Các thiết kế đều giống. Xác định niên đại bằng cacbon đã khẳng định độ tuổi của nó.”

“Tôi muốn vào trước.”

Martin quay sang nhìn hắn. “Tôi khuyên anh không nên. Đống đổ nát có thể không vững chắc. Không có cách nào biết trong đó có gì. Có thể có...”

“Và ông sẽ đi cùng tôi.”

“Chắc chắn là không.”

“Kìa Martin, nhà thám hiểm gan dạ tôi biết thời trẻ đâu rồi?”

“Đây là công việc cho người máy. Chúng có thể đi vào những nơi chúng ta không thể. Chúng chịu được lạnh, và trong đó sẽ rất lạnh, lạnh hơn anh có thể tưởng tượng nhiều. Và thay thế chúng sẽ dễ dàng hơn.”

“Phải, sẽ rất nguy hiểm. Nhưng tôi nghĩ là sẽ còn nguy hiểm hơn nữa nếu giả dụ tôi đi một mình và để ông bên ngoài.”

“Anh cho rằng tôi cũng thiếu đạo đức như anh chắc.”

“Tôi không phải là người bắt cóc trẻ con và giấu giếm các bí mật.” Sloane ngồi ngả ra trên chiếc ghế đối diện Martin, sẵn sàng cho một cuộc đấu.

Một tiếp viên bước vào khoang của họ và nói với Sloane, “Thưa ngài, có điện thoại gọi ngài ạ. Là việc khẩn.”

Dorian nhấc điện thoại trên vách máy bay lên. “Sloane nghe.”

Hắn lắng nghe, rồi ngước lên nhìn Martin, vẻ ngạc nhiên. “Sao lại thế được?” Một thoáng trôi qua. “Anh nói nghiêm túc đấy à...” Hắn gật gật mấy cái. “Không, nghe này, chắc chắn hắn phải bỏ trốn bằng thuyền. Tìm kiếm ở các đảo quanh đó, chắc chúng chưa đi xa được. Điều tất cả quân, nếu cần thì đưa cả những người ở đội An ninh Immari địa phương và các đơn vị Tháp Đồng Hồ đã được chúng ta khống chế đến nữa.” Hắn lại lắng nghe một lát. “Cũng được, dùng truyền thông để vây ráp chúng đi. Giết hắn và bắt sống cô ta. Gọi lại cho tôi khi bắt được cô ta.”

Sloane gác máy rồi vừa nhìn xoáy vào Martin vừa nói, “Cô ta đã chạy trốn. Một đặc vụ Tháp Đồng Hồ đã giúp cô ta.”

Martin vẫn tiếp tục nhìn khu khai quật bên dưới.

Sloane chống khuỷu tay lên bàn và cúi xuống đủ gần để đánh Martin. “Năm mươi người của tôi đã chết, và ba tầng nhà Immari Jakarta đã bị nổ tung, chưa kể đến bến tàu nữa. Ông có vẻ không ngạc nhiên lắm nhỉ, Martin.”

“Tôi đang nhìn một tàu ngầm Đức Quốc xã đã tám mươi năm tuổi và một thứ có thể là tàu bay ngoài hành tinh đang nhô ra khỏi một tảng băng gần bờ biển Nam Cực. Hồi này tôi khó ngạc nhiên lắm, Dorian ạ.”

Sloane ngồi ngả ra. “Chúng ta đều biết đó không phải là một tàu bay ngoài hành tinh.”

“Thế à?”

“Chúng ta sẽ sớm biết thôi.”

Dịch giả Lê Minh Đức
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.